Chương 278: Trường kiếm lại phùng quân (hạ)
Từ Trường An vội vàng quay đầu nhìn lại, liền thấy trên mặt sư phó mình hiện rõ nét tang thương. Đặc biệt là ánh mắt ấy, tựa như đã trải qua vạn năm đằng đẵng, chứa đầy những nỗi niềm phong sương.
"Đã lâu không gặp, Đế Tuấn." "Lý Nghĩa Sơn" cười nói.
Đế Tuấn đang chiếm dụng thân xác con trai mình, gã nheo mắt, khóe môi nở nụ cười như thể vừa gặp lại cố nhân lâu ngày không thấy, cũng đáp lời: "Đúng vậy, hai ta đối mặt gặp nhau, có lẽ phải ngược dòng về tận ngàn năm trước."
"Ồ, hóa ra đã lâu đến vậy. Theo lý mà nói, vạn năm trôi qua, vật đổi sao dời, cây cối khô héo, đại địa thay lớp người mới, ngay cả triều đại cũng thay đổi hết lớp này đến lớp khác, sinh mệnh mới không ngừng thúc đẩy thế gian tiến về phía trước. Thế nhưng, luôn có vài lão già giống như loài rết, chết mà không cứng. Đúng rồi, nói vậy thì Thiên Đình của ngươi cũng chưa tới một ngàn năm nhỉ? Lão già kia, có những lúc, có những thứ quy túc là phải trở về với hư không và đại địa, hà tất phải cố chấp chống cự."
"Cố quá thành quá cố, người chán chó ghét."
Kiếm Sơn lão nhân vừa cười vừa nói, nếp nhăn trên mặt cũng theo đó hằn sâu.
"Ngươi cho rằng mình còn trẻ sao?" Đế Tuấn biết rõ Kiếm Sơn lão nhân đang mỉa mai mình, cũng không cam lòng yếu thế mà hỏi ngược lại.
"Nhưng so với loại lão già cổ xưa sắp mục nát như ngươi, ta chỉ có thể coi là tiểu hài tử! Lão già như ngươi còn chưa đi, tiểu gia hỏa này làm sao nỡ rời bước?"
Nhờ sự ngắt lời của Kiếm Sơn lão nhân, ý định cướp đoạt lôi kiếp của Đế Tuấn bị gián đoạn. Nhân lúc hai người đang đối thoại, Từ Trường An nắm lấy cơ hội, giành lại quyền kiểm soát lôi kiếp, tiếp tục dùng nó để tôi luyện bản thân.
Hắn hiểu rõ, hiện tại mình không thể làm gì khác, việc duy nhất có thể làm chính là nhanh chóng nâng cao thực lực.
Đế Tuấn liếc nhìn Từ Trường An, hơi nhíu mày nhưng không ngăn cản. Hiện tại, đối thủ chính của gã là Kiếm Sơn lão nhân đang mượn xác Lý Nghĩa Sơn.
Hơn nữa, mục đích ban đầu của gã chính là nhân cơ hội này tiêu diệt Kiếm Sơn lão nhân và những kẻ khác. Còn Từ Trường An, chỉ là tiện tay mà thôi. Chỉ cần những kẻ đạt đến Đăng Thần cảnh này chết đi, muốn giết Từ Trường An cũng chỉ là tốn thêm chút công sức.
Tiềm lực của Từ Trường An quả thực khiến gã kiêng dè, nhưng đó chỉ là tiềm lực, không phải thực lực.
"Trạng thái này của ngươi, chắc hẳn không duy trì được bao lâu nhỉ?" Đế Tuấn nheo mắt hỏi. Dù sao Kiếm Sơn lão nhân không giống gã. Nếu tính ở thời kỳ toàn thịnh, thực lực của Kiếm Sơn lão nhân vốn không bằng gã. Hơn nữa, mối quan hệ giữa Lý Nghĩa Sơn và Kiếm Sơn lão nhân không thể so với Liệt Thiên và Đế Tuấn. Đế Tuấn chiếm xác Liệt Thiên, vì là cha con nên thực lực hao tổn rất ít; còn giữa Lý Nghĩa Sơn và Kiếm Sơn lão nhân không có huyết thống, chỉ là bạn vong niên.
Vì thế, Kiếm Sơn lão nhân không thể hoàn toàn thi triển thực lực, lại không thể lưu lại trong cơ thể Lý Nghĩa Sơn quá lâu, nếu kéo dài sẽ gây tổn hại cho thân xác này.
"Thì đã sao, chỉ cần có thể cầm chân ngươi là đủ." Kiếm Sơn lão nhân cười đáp.
"Trừ khi ngươi thật sự muốn thân xác này, bằng không ngươi cũng không thể ở lại quá lâu. Nhưng nếu ngươi không chiếm được cơ thể có Hỗn Độn chi lực hoặc thân xác Ngư Phụ, chắc hẳn sẽ không cam tâm nhỉ? Mà nếu ngươi đoạt lấy xác con trai mình, thì lại đỡ phiền phức hơn nhiều."
Mặt Đế Tuấn trầm xuống, xem ra đối phương đã nhìn thấu dụng ý của gã.
Trừ khi đến bước đường cùng, gã tuyệt đối không muốn dùng thân xác con trai mình, dù nó có thể giữ lại phần lớn thực lực. Nhưng đối mặt với những kẻ Đăng Thần cảnh của Nhân tộc, chừng đó là chưa đủ. Nếu gã thực sự chiếm xác Liệt Thiên, e rằng những lão già như Kiếm Sơn sẽ có cách kéo gã cùng chết.
"Nhưng ngươi phải đảm bảo, trong cái vỏ bọc này, ngươi có thể chống đỡ được đòn tấn công của ta." Đế Tuấn sắc mặt không đổi, cười nói.
"Lão mà không chết là vì tặc, tuy không bằng lão tặc yêu nghiệt như ngươi, nhưng chống đỡ một hai canh giờ, tóm lại là không thành vấn đề." Lý Nghĩa Sơn – lúc này đã bị Kiếm Sơn lão nhân chiếm cứ thân xác – nói, đoạn tay phải lóe lên ánh đồng cổ, Di Đỉnh Kiếm đã nằm trong tay.
"Ta có nhất kiếm, như sóng trào, có thể cuốn ngàn tầng lãng!"
Kiếm Sơn lão nhân dứt lời, trường kiếm quét ngang, kiếm khí tựa như sóng biển, tầng tầng lớp lớp cuộn trào hướng về phía Đế Tuấn. Những ngọn núi xung quanh lập tức bị chém đứt làm đôi.
Không chỉ có vậy, sau nhát kiếm này, cả đỉnh núi Kiếm Ngục cũng thấp đi một đoạn.
Tro bụi tràn ngập, dưới màn bụi mù, kiếm khí trông có vẻ mềm mại ấy khẽ rung động, tức thì không gian bị xé rách, vô số luồng gió dữ dội ùa vào Kiếm Ngục. Dù những luồng gió này sẽ tước đi mạng sống của vô số bách tính, thậm chí hủy hoại hơn nửa Kiếm Ngục, nhưng Kiếm Sơn lão nhân lúc này đã chẳng thể bận tâm nhiều đến thế.
Nếu không toàn lực thi triển, đừng nói là phần còn lại của Kiếm Ngục, e rằng cả tòa Kiếm Ngục sẽ bị Liệt Thiên hủy hoại hoàn toàn.
Giết địch, tất phải đổ máu hy sinh, đây là điều không thể tránh khỏi. Nếu cứ lo trước lo sau, cái gì cũng muốn chu toàn, ngược lại sẽ gây ra hậu quả tồi tệ hơn.
Kiếm Sơn lão nhân hiểu rõ đạo lý này, nên ra tay không hề do dự. Tuy nhát kiếm này khiến không ít bách tính thiệt mạng, nhưng chỉ cần giữ được Kiếm Ngục, dù chỉ còn một người sống sót cũng coi như là thắng.
Đại địa đang run rẩy, bầu trời đang khóc than.
Nhưng những điều đó trong mắt Đế Tuấn chẳng là gì, gã thậm chí còn cảm thấy có chút thất vọng. Tuy nhiên, gã không hề chủ quan. Nếu Kiếm Sơn lão nhân chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh, thì gã đã sớm giết chết lão, đâu để họ có cơ hội bồi dưỡng Từ Trường An.
Gã nhìn luồng kiếm khí đang cuồn cuộn lao tới, nhắm mắt lại, sau đó trên người tỏa ra một luồng tử khí, hình thành một chiếc đại chuông màu vàng ám kim. Nhìn hình dáng, nó không khác gì chiếc Đông Hoàng Chung đang bảo vệ Từ Trường An. Điểm khác biệt duy nhất là ánh vàng kim trên Đông Hoàng Chung mang lại cảm giác thoải mái, quang minh chính đại, còn công pháp của Đế Tuấn lại tỏa ra một luồng khí tức sợ hãi.
Cách đó không xa, Tiểu Phu Tử và Từ Trường An nhìn chiếc đại chuông ám kim kia, đều nhíu mày. Họ đều cảm nhận được chiếc chuông bảo vệ Đế Tuấn ẩn chứa một nguồn sức mạnh quen thuộc, nhưng nguồn sức mạnh ấy lại bị bao phủ bởi bóng ma tử vong, khiến người ta cảm thấy sợ hãi và ghê tởm.
Kiếm khí như sóng triều ập tới, kết quả không ngoài dự đoán, tựa như sóng biển đập vào đá tảng, thanh thế tuy lớn nhưng chẳng làm gì được tảng đá.
Màn hào quang ám kim trên người Đế Tuấn cũng vậy, kiếm khí của Kiếm Sơn lão nhân không gây ra chút tổn thương nào.
Kiếm Sơn lão nhân thấy nhát kiếm đầu không hiệu quả cũng không vội, hai tay giơ cao Di Đỉnh Kiếm rồi chém xuống.
"Ta có nhất kiếm, như liệt phong, có thể chém Cửu Trọng Thiên!"
Trường kiếm chém xuống, mũi kiếm xé rách trời cao, mây đen và các loại ánh sáng đều bị chẻ đôi, lộ ra bầu trời xanh thẳm phía sau. Nhát kiếm này giáng xuống, cuồng phong gào thét, mặt đất bị xẻ làm đôi, một khe nứt rộng mười mấy trượng xuất hiện, bồn địa vốn có bị chém thành vách đá dựng đứng.
Kiếm khí chém vào chiếc lồng ám kim, tức thì lửa bắn tung tóe, tựa như trường kiếm chém vào khiên sắt, tóe ra những tia lửa dài.
Thế nhưng, chiếc đại chuông ám kim chỉ rung lên vài cái rồi vẫn đứng vững tại chỗ.
Gương mặt tuấn tú của Đế Tuấn thoáng hiện nụ cười, trong mắt lại lộ vẻ khinh thường.
"Ngươi già rồi, còn ăn nổi cơm không?"
Kiếm Sơn lão nhân nghe vậy, hừ lạnh một tiếng, không đáp.
Tốc độ hồi phục của Đế Tuấn nằm ngoài dự đoán của lão, khó trách gã hiện tại tự tin đến thế.
"Kiếm Sơn, ta vẫn luôn rất thưởng thức ngươi. Nếu ngươi chịu bỏ gian tà theo chính nghĩa, hai ta có thể làm huynh đệ. Sau này thiên hạ này, những gì ta có, nhất định chia cho ngươi một nửa! Thậm chí, ta còn có thể nói cho ngươi biết cảm ngộ về cảnh giới thần bí trên Đăng Thần cảnh. Ngươi có lực lĩnh ngộ, cộng thêm sức sáng tạo của ta, chúng ta chắc chắn có thể bước qua bước đó!"
Con đường tu hành, tuy nói là tu tâm, hành chính đạo nhân gian, nhưng bất cứ ai cũng muốn nhìn ngắm phong cảnh trên đỉnh cao. Giống như leo núi, có người leo đến nửa chừng thấy phong cảnh ổn rồi thì dừng lại. Nhưng có người lại nhất quyết phải leo lên tuyệt đỉnh để nhìn ngắm một lần.
Đương nhiên, những người có thể leo lên đỉnh cao đều không phải kẻ dễ dàng thỏa mãn. Trên con đường tu hành này, Kiếm Sơn lão nhân cũng vậy. Nếu không có tâm muốn nhìn ngắm tuyệt đỉnh, sao có thể có được tu vi ngạo thị thiên hạ như ngày nay.
Lời mời gọi này đối với lão cũng không hề nhỏ.
"Đánh rắm! Ngươi thì có cái chó má gì là sáng tạo? Cách trảm tam thi để vào Vô Thượng chi cảnh của ngươi cũng là lừa từ chỗ Đạo Tổ mà ra, đồ lão quạ đen không biết xấu hổ!"
Lý Đạo Nhất vừa từ di tích Chư Tử Bách Gia đi ra, mấy ngày nay trông đã trưởng thành hơn nhiều. Nhưng vừa nghe Đế Tuấn nói hươu nói vượn, chiếm đoạt công lao của Đạo Tổ, hắn không nhịn được mà chửi ầm lên.
Đế Tuấn chỉ liếc nhìn hắn một cái, không nói gì, chỉ nhìn về phía Kiếm Sơn lão nhân, cười bảo: "Tốc độ khôi phục của ngươi không bằng ta, đánh tiếp thì hôm nay ngươi phải táng thân tại đây."
"Nếu sớm quy phục thì cũng đỡ phải chịu thống khổ. Lời ta chỉ nói một lần, hiện tại ngươi ngay cả phòng ngự của ta còn không phá nổi, lấy tư cách gì mà đấu với ta?"
Đế Tuấn không ngừng gây áp lực, nếu có thể khiến Kiếm Sơn lão nhân quy phục thì sẽ đỡ phiền hơn nhiều.
Nhưng gã vừa dứt lời, liền thấy Kiếm Sơn lão nhân nhắm mắt lại, đồng thời một tiếng "rắc" vang lên, tựa như đồ sứ bị bẻ gãy. Gương mặt tuấn tú của Đế Tuấn hơi biến sắc, nheo mắt nhìn màn hào quang bảo vệ mình. Lúc này trên màn hào quang đã chằng chịt vết nứt. Không phải Kiếm Sơn lão nhân không được, mà là nhát kiếm vừa rồi giờ mới phát huy hiệu quả.
"Phòng ngự của ngươi, không bằng năm đó rồi!"
Mặt Đế Tuấn nóng ran như bị người ta tát một cái.
"Ngươi chẳng lẽ còn bằng năm đó sao?" Dù Kiếm Sơn lão nhân đã phá được phòng ngự, nhưng Đế Tuấn vẫn cắn răng đáp.
"Vậy ngươi còn nhớ nhát kiếm đó năm xưa không? Không ngờ sau bao nhiêu năm, nhát kiếm ấy lại có thể gặp lại ngươi!"
Gương mặt tuấn tú của Đế Tuấn biến sắc, tay lập tức kết pháp quyết, bao bọc lấy bản thân kín mít.
Kiếm Sơn lão nhân đương nhiên không để gã được như ý, lập tức xuất hiện, cất cao giọng: "Ta có nhất kiếm, như Hậu Thổ, có thể trấn áp ma đầu thế gian!"
Chỉ thấy Kiếm Sơn lão nhân không còn chém, đâm hay quét ngang, mà vung trường kiếm nặng nề chụp xuống. Tức thì, tất cả mọi người đều cảm nhận được một luồng áp lực cực lớn, phảng phất như ngưng tụ sức mạnh của tất cả núi non trong Kiếm Ngục, tựa như một phương đại ấn, bay thẳng tới đè xuống Đế Tuấn!
Muốn biết hậu sự thế nào, hãy xem chương sau phân giải.