Chưa đầy hai canh giờ sau, một chiếc cự thuyền lơ lửng khổng lồ mang theo cắm cờ hiệu xuất hiện ở chân trời, giảm tốc độ và từ từ tiến về phía Nam Dương thành.
Khi thuyền lớn tiếp cận, không ít người trong thành đã phát hiện ra vật thể khổng lồ từ từ tiến đến từ chân trời.
"Đó là... thuyền lơ lửng của Tân Triều!"
"Mau nhìn! Đoàn quan sát lễ của Tân Triều đến rồi!"
"Thật là một chiếc thuyền lớn, to như một ngọn núi mà còn có thể bay!?"
“Ta không hiểu, tại sao lại phải mời đoàn quan sát lễ của Tân Triều đến?”
"Ai mà biết được? Có lẽ là để chúng mở mang kiến thức sức mạnh to lớn của Luyện Thần Tôn Giả, răn đe chúng một chút?"
Ngay khi thuyền lớn xuất hiện, tiếng bàn tán xôn xao như thủy triều bỗng nhiên bùng nổ trong đám đông.
Cùng lúc đó, từ phủ thành chủ, hơn mười đạo cầu vồng dài chậm rãi bay lên không, nghênh đón đoàn quan sát lễ của Tân Triều đang dần tiến đến.
Dưới sự hộ tống của tám vị Tông Sư liên minh, thuyền lớn không tiếp tục tiến vào thành mà dừng lại tại một vùng trời đất trống cách Nam Dương thành mười dặm.
Chiếc thuyền lớn như núi này mang đến một cảm giác áp bức khó tả, bóng tối khổng lồ bao trùm cả một vùng.
Đoan Mộc Hồng dẫn đầu hơn mười vị trưởng lão tham nghị đã đến, đứng sóng vai lặng lẽ chờ đợi.
"Ha ha ha ha..."
Sau một tiếng cười dài khó hiểu, một bóng người dẫn đầu mấy chục người hầu bước ra khỏi khoang thuyền, đặt chân lên boong tàu.
Đoạn Tội đốc chủ liếc nhìn hơn mười vị trưởng lão tham nghị đang lơ lửng trên không cách đó hơn mười trượng, chắp tay chào:
"Làm phiền chư vị nghênh đón!”
"Các hạ đường xa đến đây, không kịp đón tiếp từ xa, mong đừng chấp nhất."
Đoan Mộc Hồng và các trưởng lão tham nghị đáp lễ rồi đi thẳng vào vấn đề:
"Ngày mai mới là trận chiến chính thức, chư vị đường dài mệt mỏi, chúng ta đã sắp xếp xong nơi nghỉ ngơi, không biết...?"
Đoạn Tội đốc chủ mỉm cười: "Chư vị quá khách khí, nhưng nơi nghỉ ngơi thì không cần, chiếc thuyền to xác này không ai trông coi thì không ổn, chúng ta nghỉ ngơi trên thuyền là được rồi."
Đoan Mộc Hồng gật đầu, không hề ngạc nhiên: "Đã vậy, chư vị cứ tự nhiên, trước khi trận chiến ngày mai bắt đầu, chúng ta sẽ phái người đến nhắc nhở."
Đoạn Tội đốc chủ gật đầu, sau đó như vô tình hỏi: "Không biết Thần Dụ Vũ Tôn có đến đây chưa?"
Đoan Mộc Hồng vẻ mặt không đổi, thản nhiên nói: "Thần Dụ đại nhân thần long kiến thủ bất kiến vĩ, các hạ ngày mai tự nhiên sẽ thấy ngài."
Đoạn Tội đốc chủ cũng không để bụng: "Đã vậy, chúng ta cứ kiên nhẫn chờ đợi vậy."
Đoan Mộc Hồng gật đầu, sau đó cùng các trưởng lão tham nghị còn lại quay người rời đi.
Ngay khi Đoạn Tội đốc chủ nhìn theo những trưởng lão tham nghị rời đi, Đoan Mộc Hồng đột nhiên quay lại, nói đầy ẩn ý:
"Vì trận chiến này mà toàn bộ võ giả từ khắp nơi tràn vào Nam Dương thành, đã trở thành nơi cá mè lẫn trắm. Ta đề nghị các hạ nên ước thúc thủ hạ, đừng để chúng tự ý hành động, nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì không hay, các hạ thấy đúng không?"
Đoạn Tội đốc chủ mỉm cười: "Chư vị yên tâm, đây là lãnh thổ Bắc Hoang, ta tự nhiên sẽ ước thúc bọn chúng."
Chờ đến khi bóng dáng Đoan Mộc Hồng và các trưởng lão tham nghị biến mất trong bóng tối của thành trì, Đoạn Tội đốc chủ liếc nhìn tám vị Khí Đạo tông sư hộ tống mà không rời đi, khẽ cười rồi quay trở lại khoang thuyền.
"Thế nào? Còn bao lâu nữa bắt đầu?"
"Cái thứ đồ bỏ Thần Dụ Vũ Tôn hiện tại ở đâu?”
"Còn cả Hồng Thiên Cương?"
Vừa thấy Đoạn Tội đốc chủ trở về, bốn viện trưởng của Thiên Công thần khí cụ cục và Nghiên Mệnh Cứu Nguyên bộ cùng nhau tiến lên hỏi.
Đoạn Tội đốc chủ lắc đầu, nói: "Bốn vị viện trưởng, sinh tử chi chiến ngày mai mới bắt đầu, hiện tại hai nhân vật chính cũng không rõ tung tích, chúng ta cứ kiên nhẫn chờ đợi đi."
Phó viện trưởng mong chờ nói: "Có biện pháp nào có thể lấy được thi thể của bên thua cuộc không? Nếu có thể thì tin rằng sản phẩm của kế hoạch Tạo Thần sẽ càng thêm hoàn mỹ!"
Đoạn Tội đốc chủ chưa kịp trả lời, Lôi viện trưởng đã châm chọc: "Ý nghĩ hão huyền, cũng không nhìn xem đây là địa phương nào! Coi đây là phòng nghiên cứu của ngươi à?”
Đoạn Tội đốc chủ cũng lắc đầu nói: "Chuyện này tuyệt đối không thể."
Ánh mắt Phó viện trưởng ỉu xìu xuống, tiếp theo tức giận bất mãn nói: "Cũng phải, đừng nói đến cường giả võ đạo đỉnh tiêm đương thời, ngay cả một tên Trần Bình nhỏ bé cũng khiến các ngươi bó tay, đến một mẩu xương cũng không giữ lại được, đúng là ý nghĩ hão huyền."
Bỏ qua sự bất mãn của Phó viện trưởng, Đoạn Tội đốc chủ thản nhiên nói:
"Bốn vị viện trưởng xin cứ kiên nhẫn chờ đợi trận chiến tuyệt thế ngàn năm có một vào ngày mai đi."
...
Màn đêm từ từ buông xuống.
Cả tòa Nam Dương thành chật kín người cũng không vì thế mà trở nên yên lặng, đường lớn ngõ nhỏ vẫn sáng đèn, náo nhiệt dị thường, càng nhiều người vì trận chiến quyết định cục diện Bắc Hoang sắp diễn ra sau vài canh giờ mà trằn trọc khó ngủ.
Kẻ nghiến răng nghiến lợi, người uống tràn cuồng ca, kẻ lặng lẽ chờ đợi... Chúng sinh muôn màu, không ai giống ai.
Dù là hơn một trăm vị trưởng lão tham nghị trong phủ thành chủ hay những cao thủ cấp bậc Khí Đạo tông sư rải rác khắp thành, không một ai chìm vào giấc ngủ, tất cả đều hướng mắt về phía chiến trường cổ hoang nguyên ngoài chân trời, lặng lẽ chờ đợi.
Đây là một đêm dài dằng dặc.
Ô ô ô... Ô ô ô...
Ánh sao đầy trời, gió nhẹ thoảng qua, vốn là cơn gió nhẹ thổi vào mặt, nhưng trên chiến trường cổ hoang nguyên lại hóa thành tiếng quỷ khóc sói gào, tiếng gió thổi thê lương bi ai, như khóc như than.
Khi màn đêm buông xuống, chiến trường cổ nơi chôn vùi hàng trăm hàng ngàn vạn quân sĩ của các triều đại tản mát ra khí âm hàn đông kết từ nhân khí huyết thể phách, dù ánh trăng chiếu xuống cũng tựa hồ có từng tia từng sợi khói đen quỷ dị bốc lên từ lòng đất, bóng tối đổ xuống mặt đất như ma quỷ giương nanh múa vuốt từ địa ngục, vô cùng kinh khủng.
Dù là lúc nào, kể cả ban ngày, ngoại trừ số ít võ giả tài cao gan lớn, gần như không ai dám đi qua chiến trường cổ này, dù đây là một đầu mối giao thông quan trọng.
Ngay tại trung tâm chiến trường cổ này, hai bóng người thắng tắp, vĩ ngạn xuất hiện, bỏ qua cảnh tượng quỷ mị xung quanh, nhàn nhã đi dạo.
"Cầm Long, Viễn Quang đã vào vị trí, ta cùng Hoàng Thiên, Cự Lực, Vân Tiêu sẽ ở hiện trường lược trận cho ngươi."
Trong tĩnh lặng, Vô Câu Võ Tôn nhẹ giọng nói:
"Người của Tân Triều bị ngươi dọa cho sợ mất mật, không dám hành động thiếu suy nghĩ, giờ chỉ còn chờ đợi thời khắc cuối cùng vào ngày mai."
"Liên minh là do chúng ta một tay sáng lập, hiện tại toàn bộ liên minh, bao gồm an nguy của người trong thiên hạ đều đặt lên vai ngươi, trận chiến ngày mai sẽ được ghi vào sử sách, được người đời truyền tụng."
“Ngươi là người mạnh nhất trong chúng ta, ngươi nhất định phải thắng.”
"Không cần lo lắng. Ngày mai sẽ là lúc ta dùng đầu Hồng Thiên Cương tế điện Nguyên Bạch Lộc."
Thần Dụ Vũ Tôn cười lạnh, trong lời nói mơ hồ lộ ra sự bá đạo và lạnh lẽo của kẻ nắm giữ tất cả, dường như kết cục của Hồng Thiên Cương đã được định đoạt.
Hắn nói tiếp: "Vô Câu, không cần để ý đến ta, hãy để ta một mình yên tĩnh ở đây."
Vô Câu Võ Tôn nhìn chăm chú bóng lưng Thần Dụ Vũ Tôn, khẽ gật đầu, sau đó thân hình tan ra, hóa thành một sợi khói nhẹ phiêu đãng về phía xa.
Sau khi Vô Câu Võ Tôn rời đi, Thần Dụ Vũ Tôn chắp tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn trăng rằm, lặng lẽ gật đầu, như lẩm bẩm:
"Hồng Thiên Cương, hãy cho ta xem ngươi tiến bộ đến đâu rồi...?"
Bốn phía tĩnh lặng, Thần Dụ Vũ Tôn đứng lặng dưới bóng đêm trên mảnh đất quỷ khóc sói gào này, ngước nhìn những vì sao biến ảo, dường như ẩn chứa một bí mật lớn lao.
Không biết bao lâu trôi qua, khi bóng đêm đen kịt như mực, một bóng dáng quỷ dị, ảm đạm, dường như hội tụ tất cả bóng tối trên đời phiêu phiêu đãng đãng xuất hiện trên chiến trường cổ hoang nguyên.
Hả?
Thần Dụ Vũ Tôn đang đứng một mình khẽ động lòng, đột ngột quay đầu nhìn về một hướng khác, vô cùng ngạc nhiên:
"Hồng Thiên Cương?"