Nhàn Thê Đương Gia

Lượt đọc: 2244 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »
Chương 174
phiên ngoại 22: trưởng tử đính hôn kí (trung)

❊ ❊ ❊

“Con chuột lớn con chuột lớn, không chịu ăn gạo! Bé gái ba tuổi, chẳng chịu nhìn ta. Ta đem bé gái, vào cõi yên vui. Cõi yên vui cõi yên vui, nơi nào đắc chí như ta.” Thất nhàn vén rèm lên, từ phía sau đi ra.

Tôn tiên sinh kỳ quái hỏi: “Phu nhân, ngài đang nói gì vậy?”

Thất nhàn cười như không cười nhìn chủ quản nhà mình một cái: “Ta đang nói, trong điếm này không biết từ đâu chạy ra một con chuột thật lớn, đem những bức thư tín của ta, gặm đi rất nhiều. Tôn tiên sinh, ngươi nhìn một cái, sổ sách trong điếm của ta còn may mắn hay không vậy?”

Tôn tiên sinh càng thêm nghi ngờ: vệ sinh trong điếm là do hắn chịu trách nhiệm mà, mỗi quý hắn đều mua thuốc diệt chuột mà, mỗi góc hắn đều người quét dọn thật sạch sẽ, hơn nữa là do hắn kiểm tra thông qua, theo lý thuyết không nên có con chuột nào có thể lọt lưới mới đúng nha! Làm sao nghe thấy thanh âm này của phu nhân, con chuột này ở trong điếm này ngây người cũng không phải chỉ là một hai ngày, con này to gan nhỉ, lại dám dùng thư tín của tiểu công tử mà lý sự nha!

Tôn tiên sinh nghe không hiểu, không có nghĩa là Vân Lẫm cũng nghe không hiểu.

Vân Lẫm nhìn Thất nhàn nở nụ cười đầy ý vị thâm trường, trong lòng liên tục hừ hừ: đừng tưởng rằng nói hắn là con chuột, hắn không nghe ra! Nếu không phải nhìn thấy Thất Nhàn trước mặt, cái gia thư chó má của tên tiểu tử thúi kia đã bị hắn đem đốt sạch rồi!

Hừ! Đã mấy năm như vậy rồi, tên tiểu tử bất hiếu kia tà tâm vẫn không chết đi, khuyến khích Nương của hắn cùng lão cha của hắn làm ầm ĩ. Tiểu tử kia còn dám trở lại? Hắn liền ngày ngày ở nơi này canh chừng, mới không để cho tiểu tử kia vào cửa nhà!

Càng nhớ đến tên tiểu tử bất hiếu kia, Vân Lẫm càng cảm thấy tức giận, nhưng mà hắn lại không thể khiến cho Thất Nhàn tức giận. Cho nên, một đôi mắt lạnh nhạt, như gió thu quét qua những chiếc lá rụng liền quét qua Tôn tiên sinh đang ở một bên.

Đáng thương cho phòng thu chi tiên sinh nằm thẳng cẳng cũng bị trúng thương nha!

Hắn chỉ cảm thấy tản băng Tuyết Sơn dường như đang tan rả sụp đổ xuống, phần phật hướng về phía sau lưng hắn mà đánh tới.

Tôn tiên sinh trong lòng không những rơi lệ mà máu huyết cũng đều chảy xuống hết nha: hắn rốt cuộc vừa nói sao chỗ nào rồi? Hắn sửa vẫn không được sao? Chưởng quỹ, không cần dọa người như vậy nha! Nếu tiếp tục như vậy, hắn cần phải giảm thọ mười năm rồi đi!

Nhìn thấy thân thể của tiên sinh phòng thu chi run rẩy, một nét mặt già nua cảm thấy bi thống đến nổi muốn nhỏ giọt lệ nha, Thất nhàn buồn cười phân phó: “Gọi Cẩu Tử đi kiểm tra một chút, nhìn xem con chuột lớn này rốt cuộc giấu ở nơi nào.”

Tôn phòng thu chi như được đại xá, cảm động đến rơi nước mắt nghẹn ngào, đáp liễu thanh: “Dạ, tiểu nhân đi liền.” Mũi chân không ngừng như điên liền hướng hậu đường chạy trốn.

Chỉ nghe từ phía sau ác quỷ chưởng quỹ nhà mình kia trong lỗ mũi lạnh lùng hừ một tiếng.

Phòng thu chi tiên sinh chạy trốn càng thêm nhanh, hận không được sử dụng cả tay chân, tứ chi …song song, lúc đó hắn mới thấy thỏa mãn được. Đều do hắn cũng là người lớn tuổi, Tôn tử của hắn cũng đã tám tuổi rồi, ở trước mặt người khác chưa từng có lúc liên tục bất ổn như vậy chứ?

Nhưng mà, Tôn tiên sinh cũng không coi đây là sự hổ thân. Bởi vì, trong nhiều năm vô số lần trải qua những kinh nghiệm thực tế xương máu nói cho hắn biết: lúc này không chạy trốn, mạng nhỏ khó bảo toàn a!

Thất nhàn đi tới bên cạnh Vân Lẫm, cười giỡn nói: “Lão gia, con chuột trong điếm của ta có thể phân biệt được thư tín của tiểu Nhàn, cái nào là thư tín của tiểu muội nha. Hơn nữa hắn dường như cùng Tiểu Nhàn có cừu oán nữa, chỉ nhìn chằm chằm thư của Tiểu Nhàn mà gặm cắn. Chàng nói xem, con chuột mập mạp trong điếm của ta có phải rất thông minh hay không?”

Vân Lẫm liếc nàng một cái: “Hồ nháo!”

Thất nhàn vừa định cãi lại, chỉ thấy Vân Lẫm tự mình cởi áo ngoài xuống khoác lên trên người nàng.

“Mấy ngày trước đây cảm mạo vừa mới hết, làm sao lại không chú ý rồi? Đi ra ngoài cũng không lại mang thêm xiêm y!” Hơi trách cứ, giọng nói ôn hòa.

Thất nhàn sửng sốt, giờ mới hiểu được ý tứ câu “Hồ nháo” của Vân Lẫm.

Trong lòng nàng nóng lên, sẳng giọng: “Lão gia, mấy ngày trước đã tốt hơn nhiều rồi. Huống chi, thân thể của ta cũng không còn yếu như vậy nữa?”

Vân Lẫm giúp Thất nhàn đem nút áo từng cái một cài vào cho xong: “Tiết hàn mùa xuân Thu Đông lại lạnh. Nơi này không thể so với trong nhà được, hơn nữa những năm gần đây nàng cũng đừng nên xem thường.”

Thất nhàn cả kinh, sờ sờ vẻ mặt thật ra vẫn còn trẻ con của mình: “Lão gia, ta thật giống như mới ba mươi mà.” Cái gì gọi là không thể so với lúc còn trẻ? Nàng rõ ràng còn rất trẻ tuổi a!

Vân Lẫm nghiêm trang: “Tiểu tử kia không phải nói muốn kết hôn với thê tử sao? Đã nhanh muốn làm nãi nãi của người ta rồi, còn trẻ cái gì?”

Thất nhàn khuôn mặt hắc tuyến: ba mươi tuổi mà đã trải qua ba đời người rồi sao? Nàng còn chưa có chuẩn bị tâm lý thật tốt đâu!

Nàng vừa nhẫn vừa nhìn, rốt cục nhịn không được: “Lão gia, thật ra thì chàng không cần để ý số tuổi của chàng......”

Vân Lẫm đi ngang qua một cái, một câu cắt đứt: “Tuổi của gia sao? Tuổi của gia vừa vặn phù hợp với nàng!”

Thất nhàn khóe miệng co quắp: quả nhiên, vị gia này vẫn rất để ý đến việc vị khách nhân hôm qua nói vẻ mặt của hắn già, nhìn giống như cha của nàng vậy.

Vân Lẫm vì xác minh lời của mình, tiện tay chỉ ngón tay vào nam nhân tóc trắng trong nội đường: “Gia so với hắn, chẳng lẽ còn không đủ xứng nàng sao?”

Thất nhàn: “......” Hôm nay người nằm mà cũng bị trúng thương rất nhiều nha!

Hai người bàn bên cạnh: “......” Ra khỏi cửa cũng nên mang theo áo chống đạn đi, đạn lạc thật là đáng sợ!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »