Nhàn Thê Đương Gia

Lượt đọc: 2258 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »
Chương 159
phiên ngoại 7: nhà có thư ngốc (1)

❊ ❊ ❊

Cửa ra vào “Thanh Đường Viên” đêm tối phồn hoa, lần đầu tiên ta thấy nam nhân trên trán có nốt ruồi chu sa.

Dù ta đã thấy vô số mỹ nhân, nhưng chưa từng thấy qua một người như vậy, có thể mang cả vẻ đoan trang và quyến rũ cùng lúc.

Mà người nam nhân kia, hết lần này tới lần khác chính là tồn tại như vậy. Con ngươi như sóng nước, cộng thêm nốt ruồi yêu mị trên trán, làm cho cả người lộ ra vẻ không thành thật.

Nhìn vẻ mặt không tự nhiên kia, ta đột nhiên nổi hứng tới đùa hắn.

Phe phẩy quạt hương bồ, ta đeo trên người hắn: “Ôi, công tử gia tuấn tú này, trước kia chưa từng thấy nha. Lần đầu tiên tới chỗ chúng ta sao, để đường tỷ giới thiệu cho ngươi mấy cô nương, bảo đảm ngươi không uổng công xuất hành lần này.”

Loại chuyện này, ta dĩ nhiên chưa bao giờ làm qua.

Ngay cả ta là lão bản nơi đây, nhìn không ít cảnh tượng ướt át, nhưng những thứ cần thiết bảo vệ mình, ta đương nhiên hiểu.

Nam nhân quả nhiên không phụ ta kỳ vọng, lại đỏ mặt, tay chân cũng không biết nên thả như thế nào, lắp bắp nói một câu: “Cô nương...... Xin tự trọng.”

Ngạc nhiên, ta mỉm cười. Nam nhân như vậy, thật đúng là cực phẩm đây. Ở trong vườn này đợi đã lâu, nam nhân nhìn thấy đều là dạng ai đến cũng không cự tuyệt, song người vừa xinh đẹp vừa ngượng ngùng giống như thế này vẫn là lần đầu thấy.

Trò hay như vậy, sao ta có thể bỏ qua? Đối với hắn, ta tiếp tục trêu đùa, chỉ muốn nhìn một chút hắn rốt cuộc có thể là ngoại lệ hay không? Hay, hắn chẳng qua chỉ là bề ngoài ra vẻ đạo mạo, trên thực tế cũng là ngụy quân tử?

Chuyện trò một nửa, lại bị một tiếng ho nhẹ cắt đứt —— là một tiểu công tử cùng đi với hắn.

Ta quay đầu nhìn lại, lập tức muốn hoan hô kêu to. Kia mà là Tiểu công tử cái gì? Rõ ràng là tiểu nữ tử! Hơn nữa, nàng chính là đại tẩu trốn nhà của ta.

Ta đã sớm nhận được phong thư Nhược Thủy mang tới, đem chuyện của Chiến gia nói sơ lược cho ta, hơn nữa nữ nhân này giống y như bức họa.

Dù nàng mặc nam trang, nhưng làm sao tránh được ánh mắt duyệt người vô số của ta?

Ta tương đối có hứng thú chính là, nữ nhân này sao có quyết đoán như vậy, lại vứt bỏ phu quân bỏ trốn?

Ta càng thêm có hứng thú hơn là, nàng rốt cuộc có bao nhiêu mị lực, có thể làm cho ca ca ta để ý như vậy?

Dù sao, nữ nhân này, lại có thể khiến ca ca đuổi tới doanh thành!

Ta để nữ nhân kia thế thân một mỹ nhân trong viện lên đài hiến nghệ, làm nàng bại lộ dưới con mắt nhìn trừng trừng của mọi người, làm nàng không thể trốn khỏi tầm mắt của ca ca.

Nếu không phải như thế, sợ là nữ nhân này sẽ lập tức biến mất không thấy bóng dáng tăm hơi.

Nhìn ca ca lửa giận ngút trời túm lấy Thất Nhàn từ trên đài bay đi, ta lập tức hiểu ra, ca ca nhất định hãm càng sâu với nữ nhân kia rồi!

Chẳng biết tại sao, ta đột nhiên nhớ tới con mọt sách ngốc nghếch cổ hủ đi cùng Thất Nhàn, dĩ nhiên, ta biết hắn chính là mỹ nhân giàu có nổi danh nhất hoàng triều, công tử Lâm Doãn Chi. Ta càng biết hắn là nam nhân thiếu chút nữa cưới Thất Nhàn.

Mặc dù cùng con mọt sách này tiếp xúc không nhiều lắm, nhưng ta có thể nhìn ra rất rõ ràng sự yêu thích cùng bảo hộ trong mắt hắn đối với Thất Nhàn. Trông hắn lúc này trong mắt lộ ra lửa giận, có thể nhìn được Thất Nhàn ở trong lòng hắn bất đồng.

Ta sao có thể để kình địch như vậy phá hư chuyện tốt của ca ca?

Lập tức, ta chặn đường đi của hắn.

Đương nhiên, ta biết, đối với hắn không thể dùng sức mạnh. Ta leo lên người hắn, lấy ra chén rượu nhỏ đã sớm chuẩn bị trước, đưa tới, nói hắn uống rượu, ta liền buông hắn ra.

Hắn không nghi ngờ chút nào, uống một hơi cạn sạch.

Nhưng vẻ chán ghét trong mắt hắn không che dấu chút nào làm nội tâm ta cực kỳ không thoải mái.

Bản thân mình không hiểu vì sao, rõ ràng biết, sắm vai nhân vật như vậy tất nhiên sẽ thường xuyên nhận được sự kinh thường chán ghét từ bọn công tử tự nhận mình thanh cao, hơn nữa, ta đã sớm thành thói quen. Nhưng vì sao, lúc này đối mặt với hắn, lòng, lại không an tĩnh được?

Song ta cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ cho rằng bị người cổ hủ như vậy giáo huấn rất không thú vị.

Ta đá hắn đã té xỉu mấy đá, giải hận.

Mà bên kia, ta vì ca ca sáng tạo cơ hội. Thứ ca ca muốn, ta dĩ nhiên sẽ giúp hắn. Ngôi vị hoàng đế cũng vậy, nữ nhân cũng vậy.

Trong gian phòng trang nhã chứa xuân độc, trước đó ta đã bố trí tốt.

Trúng Xuân độc xong vấn đề an toàn của Thất Nhàn tự nhiên sẽ không cần lo lắng nữa. Dù sao, nơi này cũng là địa bàn của ta.

Hành động lần này đúng là thúc đẩy một đêm chuyện tốt.

Nhưng, ngay lúc đó, ta cũng không biết mình sẽ vì một đêm này trả một giá lớn như vậy!

Ngày thứ hai, sau khi tên ngốc đó vẻ mặt thương tiếc lôi kéo Thất Nhàn rời khỏi đây, ca ca sắc mặt âm trầm đuổi theo. Mà ta, giống như bị quỷ thần xui khiến cũng đi tới.

Ca ca là lo lắng có người lừa gạt nương tử nhà mình, mà ta đây là tâm tư như thế nào? Lúc ấy, ta không hiểu.

Trước đền Nguyệt lão, Lâm thư ngốc giơ một thẻ bài đoàn tụ mới viết được một nửa không nói gì, yên lặng thối lui ra khỏi mối tình tay ba kia.

Ta liếc xem ca ca cùng Thất Nhàn thần sắc không ổn đứng trước cây đoàn tụ, đột nhiên không rõ, sao Lâm ngốc tử lại đột nhiên bỏ qua? Người như hắn tất sẽ không nói dối, lúc trước lời hắn nói muốn kết hôn với Thất Nhàn hẳn là xuất phát từ chân tâm. Nếu như thế, hắn sao không tranh giành?

Ta mang theo nghi ngờ, đi theo đuôi tên ngốc đó.

Bên hồ phía sau đền Nguyệt lão, tên ngốc đó đứng ở bên bờ nâng tấm bảng trên tay nhìn ngẩn người.

Ta thật sự nhìn không được nữa, đi ra ngoài, trong lòng phiền muộn, chán ghét hắn hèn yếu: “Này, thích thì phải đuổi theo chứ! Tội gì làm người tốt, rồi sau lưng âm thầm đau khổ!”

Tên ngốc đó khó có được lúc không phản bác, cũng không có dùng ánh khinh miệt cùng cừu địch nhìn ta, thậm chí không liếc ta một cái, chỉ ôn nhu cười một tiếng, trong mắt đầy phong tình khiến trời đất thay đổi: “Ta tin phục Thích muội, hơn nữa ta tin tưởng Thích muội sẽ là thê tử tốt. Vốn ta cũng cảm thấy nam nhân chân trong chân ngoài như vậy không xứng với Thích muội, nhưng hôm nay thấy, mới biết người nọ sao có thể nói không toàn tâm toàn ý? Cố chấp cùng quyết liệt như vậy, mới thật sự xứng đôi với Thích muội. Ngươi nói rất đúng, ta thích Thích muội, nhưng ta càng biết, có nam nhân kia tồn tại, người trong lòng Thích muội liền không thể nào là ta. Ta sao lại phải khổ sở đi túm nước trôi như vậy?”

Giơ tay lên nhìn bài đoàn tụ, hắn ném về phía xa xa trong hồ.

Nhìn bản bài từ trong không trung tạo nên đường nét ưu mỹ, trong lòng ta đột nhiên thư sướng.

Ta vỗ vai hắn, cười nói: “Ngốc tử, không nghĩ tới ngươi đã hoàn toàn thông suốt! Ta còn nghĩ dù sao cũng quen biết, có nên tìm chỗ vắng vẻ, cho ngươi khóc lóc kể lể một phen hay không.”

Ngốc tử chính là ngốc tử, hoàn toàn không hiểu phong tình, nhìn cánh tay ta đặt tại trên vai hắn một cái, lại bắt đầu dùng từ “Liêm sỉ” ngôn chính danh thuận để giáo dục: “Ngươi mặc dù xuất thân từ Hoa Lâu, cũng không nên xem nhẹ bản thân mình như vậy. Làm cô nương, sao có thể động thủ động cước đối với nam tử như thế......”

Ngoài ngạc nhiên, ta chỉ có cảm giác muốn bóp chết hắn.

Ngốc tử này!

Thất Nhàn lại đi, ca ca tiếp tục đuổi người.

Lâm thư ngốc thì bị Lôi Dã giữ lại làm quân sư Lôi Phong quân, lưu tại doanh thành.

Vì vậy, ta liền có nhiều cơ hội cùng ngốc tử này tiếp xúc.

Mà mỗi lần đụng đầu, cuối cùng đều tan rã trong kết cục không vui. Hắn không ưa tác phong của ta, ta tức giận hắn ngoan cố không thay đổi.

Lôi Dã có một lần trêu ghẹo nói: “Oan gia cho tới bây giờ luôn là điềm báo biến thành người thương! Hai ngươi hành động như vậy, rất khó làm cho người ta không nghi ngờ, có phải che dấu tâm tư khác hay không!”

Ta ngầm phun, cái lão Đại thô kệch này, ngày thường cũng không thấy hắn khua môi múa mép, làm sao có thể nói ra những lời quanh co như thế? Trong lòng cũng không khỏi nhảy nhót, cảm giác mặt nóng lên một chút.

Lâm ngốc tử còn làm như thật, nghiêm túc nói: “Lôi huynh, nói thế là sai rồi. Tại hạ chẳng qua là dạy Hải Đường lễ nghĩa của một cô nương, sao coi là oan gia? Tại hạ một lòng một dạ, nào có tâm tư khác?”

Dứt lời, ta nhất thời có cảm giác muốn bóp chết ngốc tử này.

Thế cho nên từ nay về sau trong một thời gian ngắn, ta không muốn để ý đến hắn.

Nhưng doanh thành không có lớn bao nhiêu, sao có thể vĩnh viễn không thấy.

Đợi lúc ta mang theo đầy đủ lương thực quần áo đến trẻ em xóm nghèo, không hẹn mà gặp tên ngốc đó.

Khi đó, ta biết, cái vị tiên sinh thường xuyên đến dạy bọn nhỏ biết đọc biết viết trong miệng chúng chính là Lâm ngốc tử kia, nam nhân giúp các ông lão thay đổi giặt giũ chăn đệm trong miệng họ kia cũng là Lâm ngốc tử.

Nhìn Thư ngốc giống như chủ nhân lay hoay nấu cơm cho cô nhi quả lão trong sân rộng, khuôn mặt xinh đẹp bị hun đen mà cũng không biết, ta không tự chủ cười cười. Mà tim, cũng trầm luân thêm vài phần.

Ta nghĩ, ta cùng tên ngốc đó cuối cùng vẫn là vô duyên di.

Dù sao, ở trong lòng hắn, ta là loại nữ tử hắn chướng mắt nhất.

Cho đến khi phát sinh sai lầm đêm đó.

Thư ngốc nhìn lạc hồng trên giường ngẩn người suốt một ngày.

Mà ta, tức giận tìm Thất Nhàn. Đầu sỏ kia, đã sớm bỏ trốn mất dạng. Chỉ chừa lại một tờ giấy, nói phải quý trọng tình duyên.

Ta cười khổ không nói gì. Cái này không phải ta muốn quý trọng liền có thể quý trọng được.

Dĩ nhiên, khi đó, ta đã hiểu được tim của mình. Nếu đêm đó đến bên cạnh ta là nam nhân khác, sợ sớm đã bị ta chém một đao chết. Lúc phát sinh, ta lại nghĩ may mắn lúc ấy chính là Lâm Thư ngốc.

Sau hôm đó, Thư ngốc liền biến mất.

Ta cũng không tìm hắn. Dù sao xảy ra chuyện như vậy, kẻ lỗi thời kia tuyệt đối chịu không được.

Ta chỉ cảm thấy trong lòng có chút lạnh. Ta đối với hắn, cuối cùng vẫn là đứng hàng thứ ba không hơn đi.

Nhưng ba ngày sau, hắn xuất hiện, nói muốn cưới ta.

Trong lòng ta, trong nháy mắt mừng như điên. Nhưng hết thảy bị câu tiếp theo “Chịu trách nhiệm” gội một gáo nước lạnh.

Ta không khỏi buồn cười, ta sao không nghĩ tới, ngốc tử này, cho dù không thích, tất nhiên cũng sẽ bởi vì trách nhiệm mà cưới một nữ nhân a!

Ta cười cự tuyệt, ra vẻ không thèm để ý. Mà trong nháy mắt lúc xoay người, cảm thấy lòng chua xót vô cùng.

Để lại ngốc tử một mình một người cau mày.

Rồi sau đó, Thư ngốc phát huy hết tinh thần kiên nhẫn, ngày ngày đến Thanh Đường Viên báo cáo. Thậm chí làm cho ta hoài nghi hắn có phải rốt cục ăn tủy trong xương rùi mới biết nó ngon, nên yêu cái chỗ Hoa Lầu này rồi.

Nhưng hắn mỗi lần tới, đều muốn một nhã gian, rồi gọi ta lên. Sau đó liền cầu hôn. Thế cho nên sau đó, Thanh Đường Viên không có cô nương nào nguyện ý tiếp đãi khách nhân này nữa.

Cho dù, nam nhân này xinh đẹp thì xinh đẹp. Nhưng người nào nguyện ý nghe một kẻ cổ hủ ngày ngày nói với người đạo lý “Biết liêm sỉ nên hoàn lương’?

Mà ta, không phải không vì hắn kiên trì mà bị đả động. Chẳng qua là, ta cũng mắc bệnh chung của nữ nhân —— ghen tỵ và hoài nghi. Ta ghen tỵ sự yêu thích của hắn đối với Thất Nhàn. Hắn có thể thẳng thắn nói lời vui vẻ với Thất Nhàn, nhưng những lời như thế lại chưa bao giờ nói qua với ta.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »