Nhàn Thê Đương Gia

Lượt đọc: 2270 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »
Chương 173
phiên ngoại 21: trưởng tử đính hôn kí (thượng)

❊ ❊ ❊

Mẫu thân kính yêu:

Có câu nói, một ngày không thấy, như cách ba thu. Nương a, Tiểu Nhàn đã hơn vạn năm không gặp người, người có nhớ Tiểu Nhàn hay không?

Con biết Nương nhất định là rất nhớ Tiểu Nhàn!

Không nên xấu hổ, cũng không cần sợ lão cha của con, yên tâm can đảm mà nói lên những gì trong lòng của người nha!

Lại nói lão cha có mắng người hay không? Có đánh người hay không? Có tìm Nhị nương tam nương cho con hay không?

Vừa nghĩ tới việc con không có ở đó quản lý mỗi ngày lão cha sẽ giày vò lấy mẫu thân, khiến mẫu thân con thích nhất hàng ngày phải sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng, Tiểu Nhàn con khó lòng nào có thể ngủ an bình được nha!

Trước kia con có thể ăn tám chén thịt kho tàu, hôm nay lúc viết thơ nghĩ đến tình cảnh bây giờ của Nương, con liền cảm thấy bi ai, chỉ ăn được có bốn chén.

Bất quá Nương, người yên tâm, cuộc sống như vậy sẽ không lâu nữa đâu. Nhi tử Tiểu Nhàn anh tuấn tiêu sái khả ái biết điều như con đã tìm được thê tử, ít ngày nữa sẽ đem nàng ấy trở về để gặp người nha.

Đến lúc đó, con liền dẫn mẫu thân đi lưu lạc thiên nhai, người rốt cuộc không cần nhìn vẻ mặt chết của lão cha nữa!

Vì để lúc đó có khí lực, Tiểu Nhàn con đây quyết định chịu đựng bi thống lại đi ăn một chút gì để bổ sung sức khỏe.

Nương, người nhất định phải chịu đựng, không thể khuất phục dưới ác chế của lão cha, chờ Tiểu Nhàn con chiến thắng trở về nha.

Đứa con ngoan ngoãn, Nhàn kính thượng.

……..

Trong tửu lâu Lẫm Nhàn.

Tôn tiên sinh Phòng thu chi ánh mắt thê lương nhìn qua bên ngoài cửa sổ đã tràn ngập sắc xuân, cảm thán: “Ánh nắng tươi sáng, lữ khách cũng phong phú như vậy, đáng tiếc a đáng tiếc......”

Một giọng nói thanh thúy của nữ nhân tiếp lời: “Đáng tiếc cái gì?”

Tôn tiên sinh xoay đầu lại, mới phát hiện tiếp lời hắn chính là một cô gái, một trong hai vị khách nhân trong nội đường.

Đôi mắt sáng rỡ của cô gái này rất thiện lương, nở nụ cười yếu ớt nhẹ nhàng, vô cùng thanh lệ.

Tôn tiên sinh nhất thời nghĩ đến một câu thơ:

Thanh thủy xuất phù dung, thiên nhiên khứ điêu sức.

Một cô gái tướng mạo xuất sắc như vậy, Tôn tiên sinh khẳng định bản thân hắn chưa từng nhìn thấy trong cái trấn nhỏ này.

Mặc dù Tôn tiên sinh có tiếp xúc với chưỡng quỹ nhà mình, mấy vị yêu nghiệt nhà phu nhân, hoặc là loại bằng hữu y hệt tiên nhân, nhưng khi nhìn rõ dung mạo của cô gái này, vẫn phải cảm thấy kinh hãi.

Trong nội đường khách nhân là một nam tử tóc trắng, đang cùng cô gái này ngồi cùng một chỗ. Chẳng qua nam nhân này ẩn giấu ở nơi bóng tối ít người, Tôn tiên sinh nhìn không rõ dung mạo của hắn. Chỉ nhìn thấy một ít mái tóc bạc trắng của hắn, Tôn tiên sinh cũng có thể đoán được nam nhân này nhất định là phụ thân của cô nương kia.

Người xinh đẹp bình thường cũng sẽ có chút đặc quyền.

Thí dụ như nếu như để cho người thường hỏi Tôn tiên sinh vấn đề này, nói không chừng hắn sẽ vì mạng nhỏ của mình mà suy nghĩ, bực bội không muốn trả lời. Nhưng nếu đây là câu hỏi của một mỹ nhân… vậy thì bất đồng rồi.

Tôn tiên sinh cẩn thận từng li từng tí nhìn ra người đang đứng ở đại môn đón gió kia, lúc này mới dùng mu bàn tay che kín khóe miệng, nhỏ giọng nói, “Không dối gạt cô nương, chưởng quỹ chúng ta có tâm bệnh. Chỉ cần thư tín của Đại công tử tới, chưởng quỹ liền cảm thấy không khỏe. Hôm nay thư tín của tiểu đại công tử lại tới. Này còn không phải sao, ngài nhìn đi, ngoài cửa cái người có sắc mặt bất biến kia chính là chưỡng quỷ của ta. Ngài nói một chút, chủ nhân của ta đứng ở chỗ đó, giống như ác quỷ vậy, thì người nào dám đi vào nữa chứ? Một tháng này, cũng có nửa tháng là do… nguyên nhân này, mà trong điếm không thể nào làm ăn, đây không phải là buộc chúng ta đi tìm việc khác sao? Ai, ta nói, chưởng quỹ nếu như nhớ tiểu công tử, trực tiếp cho gọi hắn về là được chứ gì......”

Vừa dứt lời, chỉ thấy vị “Ác quỷ” đứng trước cửa kia ánh mắt sáng như đuốc càn quét tới đây: “Ngươi nói cái gì?” Thanh âm chậm chạp trầm thấp, nhưng mà có một loại cảm giác không giận mà uy, rất có tính uy hiếp nha.

Tôn tiên sinh cả người run rẩy, lập tức đứng vững nghiêm chỉnh, vẻ mặt nghiêm túc, bi thương hạ quyết tâm: “Chưởng quỹ, ta sai rồi. Cho dù trong điếm không có lợi nhuận, cho dù trong điếm có lỗ, tiểu nhân vẫn sẽ cùng tồn tại với tửu lâu Lẫm Nhàn, quán còn người còn, quán mất người mất!”

“Ác quỷ” cũng không vì vậy mà bỏ qua cho phòng thu chi, trong ánh mắt của bức tượng Phật kia nhiều hơn vài phần tàn bạo.

Tôn tiên sinh mở to mắt, lần nữa cường điệu lên: “Chưởng quỹ ngài chính là thần thánh trên trời hạ phàm, anh tuấn uy vũ, cao lớn bất phàm. Những người nói ngài là ‘ác quỷ’ kia đúng là có mắt không tròng mà!” Hắn không chút nào để ý bản thân trở thành một thành viên của đám người “Có mắt không tròng” đó, chỉ sợ lại bị chưởng quỹ trừng như vậy lần nữa, hắn không chỉ có mắt không tròng, e rằng còn vô ý trở thành một xác chết nha —— hắn bị hoảng sợ rồi!

Thoáng cái tăng lên đến “Thiên thần”, song mỗ chưởng quỹ vẫn giữ vẻ mặt băng hàn như cũ.

Tôn phòng thu chi vắt hết óc tiếp tục suy nghĩ, thật sự nghĩ không ra trong lời của mình còn có nơi nào đắc tội với chưỡng quỹ, vẻ mặt đưa đám, co lại thành một đoàn: “Chưởng quỹ, ngài nể mặt của phu nhân đi, nói nhỏ với tiểu nhân, tiểu nhân rốt cuộc sai ở nơi nào a?”

Nghe được một từ “Phu nhân” này, sắc mặt của Vân Lẫm rốt cục cũng trở nên hòa hoãn, gật đầu mở lòng từ bi: “Ngươi nói Gia nhớ đến tên tiểu tử kia sao?”

Phòng thu chi nháy mắt mấy cái: “Đúng vậy a.”

Vân Lẫm nheo mắt lại, ánh mắt thâm thúy: “Gia chỉ muốn tên tiểu tử kia vĩnh viễn đừng trở lại! Trở lại một lần ta cắt đứt chân của hắn một lần!”

Tôn tiên sinh: “......” cả đời hắn, chưa từng gặp phải một vị chưởng quỹ biến thái như vậy!

Hai người bên cạnh góc bàn: “......” Không hổ là phụ thân của Chiến thiếu niên, suy nghĩ quả nhiên không giống người thường mà!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »