Nguyệt Minh Thiên Lý

Lượt đọc: 21705 | 5 Đánh giá: 8,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123-124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172-173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Chương 195
nt5

❊ ❊ ❊

Hôm nay là tiệc cưới, trang phục của Dao Anh thật lộng lẫy xinh đẹp, trước khi ngủ rửa mặt tẩy trang, người vẫn còn mặc bộ y phục yến hội, áo mỏng phiêu sắc kiều diễm đến mức làm nhánh hoa mờ nhạt, váy lụa bảy sắc kẹp hiệt chỉ vàng, trên vai đính chuỗi hạt châu hình một nhánh hoa sen trắng nhũ vàng.

Mở dây buộc, lớp áo trong thật mỏng có thêu hoa sen, kha tử, áo mỏng đã sớm bị nước suối thấm ướt, dính sát trên người.

Hoa sen thanh lãnh cao khiết, trong cánh hoa lộ ra phấn diễm, sen trắng thánh khiết lây dính phong tình, cánh hoa quyến rũ rung động.

Mắt ta bẩn bụi trần, đã thấy quỳnh dao anh. Hoa sen nở ra trong bàn tay chàng.

Ánh mắt trong lạnh của La Già ngừng một lát nơi nhuỵ hoa sen diễm lệ, sắc mắt sâu lại, cúi người.

Chàng dịu dàng, triền miên lại mạnh mẽ nhấm nháp, giống như uống một ly trà ngon nhất, giống như nếm quả mật gai cực phẩm.

Dao Anh rung động đến càng lợi hại, thầm hơi xấu hổ, lại khống chế không nổi.

Nàng quá bất cẩn.

Với tính tình La Già, muốn làm gì, hẳn chuẩn bị sẵn sàng trước, ngay cả mấy việc này chàng cũng sẽ chăm chú nghiên cứu mặt không đổi sắc… Nàng còn nhớ rõ lần đầu giúp chàng, cả người chàng ướt đẫm, lông mày nhíu chặt, cắn tóc nàng, bộ dáng trang nghiêm, nhẫn nhịn, yếu ớt, mâu thuẫn, khát vọng, mặc cho nàng đùa giỡn, nhẹ nhàng rên rỉ tên nàng, thậm chí không dám hôn nàng, còn giờ nàng cảm thấy mình sắp hóa trên người chàng… đến cùng chàng nghiên cứu cái gì thế… “Chàng gạt em…” Nàng chịu đựng cắn xé tê dại nhói lên, khóe mắt phiếm hồng.

Còn tưởng chàng chưa hoàn toàn nắm giữ công pháp.

Đàm Ma La Già buông nàng ra, ngước mắt, trong màu mắt xanh tràn ngập sắc dục không nên xuất hiện trong mắt chàng.

“Không lừa nàng… Hôm nay điều tức trong nước nóng, mới đỡ…” Điều tức trong nước nóng chàng mới hoàn toàn áp chế công pháp, nên trên đường về không dám chung đụng nàng nhiều.

Dao Anh thừa cơ bưng mặt chàng, trên tay dùng sức, đặt chàng dựa vào cạnh hồ, ngăn chặn miệng chàng, dùng sức hôn chàng, câu lưỡi chàng, chờ chàng quấn theo lên, hàm răng khẽ cắn đầu lưỡi chàng, hai tay hướng xuống, xé rách đai lưng chàng.

Thoáng nhìn một chút, sắc mặt nàng ửng đỏ, thất thần trong chớp mắt.

… Đàm Ma La Già cứ thế ôm hôn nàng, lội nước đi đến bờ dốc nơi bậc thềm ngọc, đặt nàng trên ngọc thạch mềm lạnh mịn màng, bàn tay nóng phủ kín lên, từ cổ xuống hõm vai tuyết mịn, từng tấc từng tấc tuột xuống.

Giống như đang kiên nhẫn hái một đóa hoa sen, nhẹ nhàng đẩy cánh hoa.

Nàng run rẩy trong bàn tay chàng, tóc dài rối tung, mặt rịn mồ hôi, trên thân không còn mảnh vải, trơn bóng sáng mềm, chỉ có cánh tay mang chuỗi Phật châu chàng tặng.

Là Phật của chàng, là trăng sáng của chàng. Màu u lam lướt qua mắt La Già.

Rời nước suối, khô nóng càng thêm khó nhịn, trong mắt Dao Anh ủ lấy ánh nước, người mềm mại bất lực, không gượng lên nổi, hai tay còn móc trên vai chàng, vô thức làm nũng, hoàn toàn tin cậy.

Khoé miệng La Già nhẹ vểnh, kéo mở tay nàng, từ đầu ngón tay hôn lên, mu bàn tay, cánh tay, vai tuyết, thân thể chống đỡ phía trên nàng, hôn gáy nàng, chậm rãi hướng xuống.

Nước nhấp nhô trên da thịt tuyết trắng, thấm lấy sắc hoa đào.

Nụ hôn của chàng tuột xuống giống như thế.

… Không dừng lại.

Chỉ sau một chốc, bỗng dòng điện kỳ lạ truyền khắp toàn thân, Dao Anh khống chế không nổi cả người phát run, ngồi dậy đẩy bờ vài rộng của La Già.

Chàng khoá chặt nàng, không cho phép nghi ngờ.

Chàng từng thấy một ao sen Trường An, phong thái yểu điệu, duyên dáng yêu kiều, không giống vật tục nhân gian.

Giờ đây, chàng bưng lấy một đóa sen nở rộ, từng mảnh từng mảnh cánh sen lột ra trắng mềm mịn, hương ngọt toả lan, mùi thơm nồng đậm ngào ngạt, dây dưa chàng ở bên trong.

Đàm Ma La Già lưng eo chắp lên, cúi đầu, thành kính lấy lòng hoa sen.

Từ trong ra ngoài, thân mật nhất, trực tiếp nhất, nguyên thủy nhất quấy nhiễu cùng lấy lòng.

Trong đầu Dao Anh trống rỗng, giọng lại khó đè nén, tiếng thở dốc trở nên mềm mại đáng yêu, mu bàn chân thẳng băng, trong mơ màng chỉ có thể nhìn thấy đầu chàng, mê man, bồng bềnh đung đưa, như đang lửng lơ trên mây.

Phật châu lạnh buốt nhắc nhở nàng, giờ phút này người trước mắt là Đàm Ma La Già.

… Hoa sen run rẩy dữ dội, rung rinh sắp rơi, hoàn toàn nở rộ.

Mùi thơm trận trận.

… … … Dao Anh vùi mặt vào lồng ngực chàng, há miệng cắn chàng, rõ ràng không chút khí lực, vẫn không phục gặm cắn mấy lần.

Chàng giống như đang khẽ cười, lồng ngực nhẹ nhàng chấn động, cúi người, trán chạm trán nàng.

Mồ hôi từ hai đầu lông mày chàng rơi xuống, sấy lấy Dao Anh, hai tay chống bên người nàng nâng lên.

Nàng đưa tay trèo lên lưng căng cứng của chàng, muốn đứng dậy ngăn chặn chàng, một tay lục lọi xuống, nàng thích nhìn chàng.

Đàm Ma La Già run lên một cái, ôm chặt nàng, giọng u tối đè nén, nói nhỏ: “Đừng, như thế nàng sẽ khó chịu…” Trên tay ra sức, đè nàng muốn giãy dụa dậy ép trở về.

Dao Anh nhẹ nhàng run rẩy, buông lỏng thân thể.

Cảm giác này quá tra tấn người, cũng quá làm cho không ai có thể khắc chế, nhưng chàng không dám vội vàng xao động, nhẫn nại chờ đợi thêm chút xíu đợi nàng thích ứng.

Thế này hoàn toàn không đủ.

Không đủ vuốt lên kiềm chế của chàng, không đủ đền bù dày vò của chàng.

Quanh mình mọi vật đều biến mất không còn thấy, trong mắt chàng chỉ có nàng, đôi mắt sóng sánh hồ thu của nàng, khuôn mặt ửng đỏ ướt mồ hôi của nàng, đôi môi mềm mát thơm ngọt.

Hưng phấn và gấp rút tranh nhau chen lấn, chàng cố hết sức nhẫn nại, vẫn không cách nào khống chế.

Xem nhiều sách, chân chính nếm đến tư vị, chàng mới phát hiện thứ ghi lại chỉ còn là những câu vỡ vụn chắp vá số không, không một chút tác dụng.

… Đã vào hồng trần, vậy sẽ phải hưởng thụ cực lạc nhất trong hồng trần.

Nàng khóc đến nước mắt giàn giụa.

La Già cúi người, mổ hôn trên mặt ẩm ướt của nàng, kiên nhẫn, dịu dàng lại mạnh mẽ.

Dao Anh khóc không thành tiếng.

Ánh nến lờ mờ, màn nỉ rậm rạp buông xuống bị gió đêm giữa khe hở thổi tới phất lên, hơi rung nhẹ, ánh nến vỡ vụn long lanh trong hồ nước.

Hơi nước bay lượn lờ.

… Mái vòm ngọc thạch mơ hồ phản chiếu cảnh bên bờ hồ, người nam lưng và đùi trần trụi vẽ ra đường cong lưu loát, mồ hôi ướt đẫm, hiện ra bóng loáng mê người, được một đôi tay trắng chói mắt quấn leo chặt trên vai, trên cổ tay một chuỗi Phật châu ánh trăng, từng chút từng chút cúi trên đầu vai căng cứng của chàng, nhẹ nhàng chuyển động.

Cực hạn tra tấn, cũng là cực hạn khoái hoạt.

Không biết bao lâu, ý thức Dao Anh lại hỗn độn lần nữa, rã rời đến cực hạn, tóc dài lộn xộn không chịu nổi, ẩm ướt dính khắp trên mặt.

Chàng vẫn còn đang tinh lực dồi dào cướp đoạt.

… Vòng tay kẹp chặt vào nàng bỏng đến kinh người.

Nước mắt lấp loé nơi khoé mắt Dao Anh, cảm giác cơ bắp người chàng căng cứng phồng lên, ôm chàng thật chặt, môi đỏ khẽ hé, ghé vào tai chàng khóc nói: “Pháp sư… Em muốn chàng…” Đàm Ma La Già cả người thẳng băng không thể khống chế, rên thành tiếng.

Tham lam và khát vọng, thân thể và linh hồn, ái và dục.

Đều cho nàng.

… Chàng vẫn đè ép nàng không thả, thở gấp hôn nàng.

Dao Anh như muốn ngất đi, miễn cưỡng nằm, cảm giác trong sương mù được ôm vào hồ nước nóng, trong mũi hừ nhẹ, đưa tay đập chàng.

Đàm Ma La Già ôm nàng, giọng thật thấp: “Không quậy nàng nữa, ngủ đi.” Ngoài miệng nói vậy, vẫn ôm nàng triền miên một lúc, bế nàng về tẩm điện, giúp nàng mặc váy sa, ngồi bên cạnh nàng, cầm khăn vắt khô tóc dài ướt đẫm của nàng.

Lọn tóc dày đen như lụa lùa giữa ngón tay chàng.

Tẩm điện khoát lãng u lạnh, Dao Anh ôm gối ngọc , mơ màng thả lỏng ngủ , c ảm thấy bên cạnh người chàng quá nóng, nhích qua bên cạnh.

Đàm Ma La Già cúi người hôn nàng, “Minh Nguyệt nô, đêm nay đừng đuổi ta đi, được không?”. Mặc dù là câu hỏi, thật ra chàng đã quyết định chủ ý.

Dao Anh biết vậy, vẫn phối hợp ưm đáp, xoay người, cách xa chàng chút.

Đến khi sắp ngủ, nàng mơ mơ màng màng nói: “Ngày mai đừng gọi em nhé.” Lại căn dặn một câu, “Ngủ sớm chút…” Đàm Ma La Già nằm một bên giường, nhìn bóng lưng lả lướt của nàng, lên tiếng đáp lời, chưa ngủ.

Sa mỏng không thể che hết dấu vết chàng để lại trên người nàng.

Chàng che giấu xúc động bên dưới cơ thể, nhắm mắt điều tức.

Ngoài cửa sổ, ánh trăng như sương nhẹ lồng.

Dao Anh ngủ say một giấc, đến khi tỉnh lại, trên giường dưới đất ánh sáng trong trẻo nhảy nhót, trên người đắp lớp chăn mỏng, bên gối trống rỗng.

Đàm Ma La Già đã đi ra.

Nàng ngồi dậy, người vừa mỏi nhừ vừa đau , nhíu mày xuýt xoa.

Nghe tiếng bước chân, bên cửa sổ một bóng người bước nhanh tới, che khuất ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ, giương cánh tay đỡ eo của nàng, ngón tay nhẹ nhàng theo xoa bóp cánh tay nàng.

Chung quanh đều là mùi trầm trên người chàng.

Thì ra chàng không ra ngoài, vừa rồi ngồi trước cửa sổ đọc sách.

Lực tay Đàm Ma La Già rất khá, Dao Anh thuận thế nằm trên vai chàng, tùy ý chàng hầu hạ, thích ý thở một hơi dài nhẹ nhõm, ánh mắt đảo qua bàn sách trước cửa, trên bàn một quyển trục đang mở màu trắng. Giấy có hoa văn hoa sen tinh xảo, xem ra phần lớn là kinh Phật tiếng Phạn.

Vương Tự tình cờ phát hiện một lượng giấy bối diệp cũ, bảo tồn rất hoàn hảo, nhưng nội dung tối nghĩa khó hiểu, các sư trong chùa khẩn cầu chàng cùng sao chép nghiên cứu.

Đêm qua giày vò lâu như vậy, khiến nàng không thể chống đỡ được, sáng sớm hôm nay đã dậy chăm chú nghiên cứu kinh Phật… Không hổ là chàng.

Lòng bàn tay chàng ấm áp vuốt ve vai nàng, tới gần hơn, hỏi: “Còn đau không?” Giọng ám muội, hỏi vừa ôn hoà vừa bình tĩnh.

Dao Anh bỗng dưng nhớ đến dáng vẻ đêm qua của chàng, xoay người một cái, bổ nhào lên người chàng, đè chàng ngã xuống, hai tay trực tiếp từ áo rộng của chàng chui vào. Người chàng không còn nóng, da thịt mát lạnh căng đầy, ẩn chứa sức lực, mỉm cười ngước nhìn nàng, bắt lấy tay nàng, hôn lên ngón tay: “Không đau à?” Ánh mắt dừng ở một chỗ.

Dao Anh thuận theo ánh mắt chàng cúi xuống, phát hiện quần áo trên người đã mở ra từ sớm, lỏng lỏng lẻo lẻo đắp trên lưng, mấy chỗ khác đều trần trụi nhìn không sót gì.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123-124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172-173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của la thanh mai