Nguyệt Minh Thiên Lý

Lượt đọc: 21897 | 5 Đánh giá: 8,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123-124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172-173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Chương 182

❊ ❊ ❊

Màn nỉ bị xốc lên, gió đêm thổi vào lều, ánh nến nhẹ chao.

Lý Trọng Kiền cầm Dạ quang bích, quay lại.

Một khuôn mặt nhẹ nhàng tươi cười mò vào, đối mặt với hắn, mi dày vụt sáng: “Anh.” Hơn mười năm trước, hắn từ Kinh Nam về lại quận Ngụy, con bé còn bé xíu, xinh xinh mềm mềm, mặc một chiếc áo đối khâm đoàn khoa quần sam, trên đầu búi hai búi, như viên kẹo tròn, đi còn chưa vững, vịn tay dựa vào cạnh cửa, ngẩng khuôn mặt nhỏ gọi hắn: “Anh.” Hắn ôm lấy con bé, em vòng tay ôm lấy cổ hắn, ngón tay mũm mĩm phủi nhẹ bông tuyết trên tóc mai trên đầu hắn.

“Anh lạnh.” Khi đó, hắn vừa mới lo liệu xong tang sự cả nhà Cậu mình, phong trần mệt mỏi về đến nhà, đúng là rất lạnh.

Nhưng hắn là huynh trưởng, phải chăm sóc em gái thật tốt, có lạnh, cũng không thể để con bé cóng. Lý Trọng Kiền ngẩn ra một lúc, cười lạnh: “Đàm Ma La Già vừa đi… mới đó em đã nhớ hắn rồi à? Có phải sợ ta khi dễ hắn?” Dao Anh bận bịu thu ý cười, vén rèm bước nhanh vào lều, kéo cánh tay hắn, nghiêm mặt nói: “Em không phải nhớ chàng, là em nhớ thương anh, sợ chàng không biết nói chuyện làm anh tức điên.” Lý Trọng Kiền biết rõ là con bé dỗ dành mình, vẫn thấy trong lòng thoải mái hơn, hừm khẽ, nhớ đến đến thân thể Đàm Ma La Già, khẽ cau mày, ngập ngừng, ánh mắt rơi trên mặt Dao Anh.

Dao Anh đang tò mò đánh giá mớ quà trong trướng.

Hắn đem lời đã lăn đến họng nuốt trở vào.

Con bé và Đàm Ma La Già kinh qua nhiều như vậy mới đi đến hôm nay, chuyện khiến nó thương tâm thôi vẫn đừng nên nói. … Dao Anh dỗ Lý Trọng Kiền xong lại thẳng về tìm Đàm Ma La Già.

Đêm đã khuya, ánh nến mông lung, Đàm Ma La Già đưa lưng về phía màn nỉ, ngồi xếp bằng trên nệm, quần áo nửa cởi, đai lưng khảm nạm, đoản đao cởi để một bên, trên lưng vết thương chồng chéo, nghe tiếng Duyên Giác và Dao Anh ngoài doanh trướng, kéo lại vạt áo mở rộng.

Dao Anh chuyển qua bình phong, nghe mùi thuốc, đến ngồi xuống bên cạnh chàng, rửa tay, sắc mặt nghiêm túc: “La Già, để em xem vết thương của chàng.” Chàng làm việc đâu vào đấy, chuyện gì cũng muốn sắp xếp xong ổn thỏa, cả một ngày hôm nay, hoàn tục, ban bố chiếu thư, gặp mặt Lý Trọng Kiền, một mạch hoàn thành, chuyện gì cũng nghĩ đến, duy chỉ không cân nhắc đến thân thể mình, mãi đến giờ mới bôi thuốc.

Đàm Ma La Già lắc đầu: “Vết thương nhỏ thôi, không có gì đáng ngại.” Dao Anh nhìn chàng chằm chằm, cau mày, nghiêm mắt lại: “Không có gì đáng ngại, em cũng phải xem.” Giọng điệu nghiêm khắc.

Đàm Ma La Già không hề nhúc nhích.

Dao Anh không nói hai lời, đưa tay kéo vạt áo Kỵ xạ trên người chàng, tuột lớp áo ngoài áo trong xuống bên hông, ánh mắt dừng lại một lát trên vết máu loang lổ bên trong, cắn môi, đôi tay run lên, cẩn thận từng chút mở lớp áo trong cùng.

Đàm Ma La Già ở trần ngồi dưới ánh nến mờ ảo, trên lưng đường cong căng đầy đẫm mồ hôi, ẩn ra ánh sáng bóng màu mật ong, từ vai xuống thắt lưng vết thương chồng chất, vết máu lớn ứ đọng và sưng đỏ, dưới nến, dấu Pháp trượng để lại ngổn ngang lộn xộn chồng chéo, còn thấy rõ mấy vết thương cũ còn chưa khép mặt, máu bầm tụ bên trong xanh đen, muốn giật mình.

Lòng Dao Anh co rút lại đau đớn, cắn răng, ngón tay chấm ít thuốc cao, bôi lên vết thương, “Đến thế này rồi mà chàng còn nói không sao…” Nàng ngồi bên cạnh, lúc nói hơi thở phả vào vai trần của chàng, đầu ngón tay trơn mềm mơn trớn trên lưng chàng, nhẹ nhàng vuốt ve.

“La Già, có đau không?” Nàng hỏi sau tai chàng, giọng đầy đau lòng thương tiếc. Trong không khí thắp lên một ngọn lửa, đột nhiên trở nên nóng bỏng triền miên.

Đàm Ma La Già rũ mắt, trên dưới cả người rịn lớp mồ hôi mỏng, cơ vai kéo căng, bắp tay khẽ run.

“Đỡ hơn rồi.” Chàng nhẹ nói, ngừng một chút, nhìn Dao Anh chớp mi mắt, bổ sung một câu: “Minh Nguyệt nô bôi thuốc giúp ta, ta thấy đỡ hơn rồi.” Thật, chàng thật thấy tốt hơn nhiều.

Động tác trên tay Dao Anh càng thêm dịu dàng, giúp chàng bôi xong thuốc, liếc một cái.

Trên mặt chàng chi chít mồ hôi, mồ hôi thấm ướt lông mày, nét mặt tỏ ra ác liệt hơn thường, khí thế thêm mấy phần sắc bén, đôi mắt xanh tĩnh mịch như một đầm nước tĩnh yên lặng nhìn nàng, ánh mắt rơi trên mặt nàng mang theo mấy phần ôn hòa ép đến, như có thể nhìn thấu cả người nàng. “Công chúa, vừa rồi ta sang gặp huynh trưởng nàng cầu hôn.” Chàng từng chữ nói.

Dao Anh sửng sốt.

Mạch nước ngầm cuồn cuộn trong mắt Đàm Ma La Già, cường thế thu giấu trong thanh lãnh phát ra, ngồi nghiêm chỉnh lại, một giọt mồ hôi từ trên lưng trần lăn xuống thắt lưng chàng, vẽ nên đường cong lưu loát, “Ta muốn xin cưới công chúa, cùng công chúa trường tương tư thủ*. Ta không biết mình có thể sống bao lâu, không biết làm một tình lang trong thế tục thế nào, công chúa có nguyện gả cho ta thế này không?” *bên nhau dài lâu – suy nghĩ, xem ý tứ bảo vệ lẫn nhau. Dao Anh ngước mắt, chăm chú nhìn chàng thật lâu, vành mắt dần dần đỏ lên.

Nàng không quan tâm mấy danh phận này, không quan tâm chàng có bước vào hồng trần hay không.

Là chàng quan tâm, chàng không biết có thể sống đến lúc nào, nên mới vội thu xếp ổn thỏa xong xuôi, không để nàng khó xử chút gì.

Dao Anh cảm xúc dạt dào, dúi mặt vào vai Đàm Ma La Già, cọ cọ không muốn xa rời.

Đàm Ma La Già đợi một lát, giương cánh tay, ngón tay nâng cằm Dao Anh, giọng khàn khàn: “Minh Nguyệt nô, nàng nguyện gả cho ta thế này không?” Mấy ngày vừa qua nhìn chàng trấn định ung dung, bày mưu nghĩ kế, như việc gì cũng đã tính trước kỹ càng, thật ra chàng vốn chẳng thể bình tĩnh như bề ngoài, chàng sợ không kịp, sợ một đời này không thể cho nàng thứ gì. Chàng từng cảm thấy cuộc đời chẳng qua chỉ là một chốc lát, sương sớm bọt nước, không cần để ý sinh tử, giờ mới hiểu vì thứ gì mà chúng sinh cố chấp với sự sống.

Dao Anh đối mặt với chàng, bốn mắt giao nhau, nước mắt long lanh, khóe môi hơi vểnh, nhẹ ưm đáp.

Một tiếng này như tiên âm bay lượn trong tiên cảnh cực lạc, như chim Già lăng tần già líu lo cùng ca, sắc trời chiếu khắp, từng cây hoa nở rộ.

Hoa sen của chàng đã nở vì chàng. Tia ánh trăng này, được chàng nắm lấy trong lòng bàn tay.

Đàm Ma La Già ngưng mắt nhìn đôi mắt sánh như hồ thu của Dao Anh, chậm rãi kéo nàng lại gần, tay đè cổ nàng ôm lấy vào lòng, hơi lạnh hôn đỉnh đầu nàng.

Dao Anh vừa đau lòng vừa chua xót, nhu tình dâng đầy, đưa tay ôm eo chàng, ngón tay không cẩn thận sát qua bờ lưng trần của chàng, vòng ôm nàng hơi nhẹ run rẩy. “Đụng phải vết thương ạ?” Dao Anh vội vàng tránh khỏi lồng ngực La Già, cúi xem vết thương trên lưng chàng.

“Không sao.” Đàm Ma La Già lắc đầu, ngón tay tham lam lưu luyến giữa mái tóc dày của nàng.

Đột nhiên, một dòng điện từ trên lưng vọt thẳng lên, máu khắp người sôi trào thiêu đốt, toàn thân chàng cứng đờ, ngón tay đơ ra, huyết mạch muốn nở tung.

Trên lưng trần một cơn xúc cảm mềm mại, Dao Anh cúi đầu, ngón tay đẩy lớp áo Kỵ xạ, êm ái ôm lấy vòng thắt lưng hoàn hảo của chàng, dấu son môi mềm mại ấn ký lên xương bả vai, tránh đi vùng xức thuốc, từ trên xuống, dịu dàng hôn.

“Thế này có đỡ hơn chút không ạ?” Nàng vừa hôn vừa hỏi, giọng điệu gần như thầm thì.

Nụ hôn rơi trên lưng dịu dàng dầy đặc.

Đàm Ma La Già không nhúc nhích, luồng nhiệt lưu mới áp chế xuống lại lần nữa vọt lên, từ nơi Dao Anh hôn lan tràn ra, chỗ chạm vào nhẹ run rẩy, một luồng khô nóng không cách nào ức chế dạo chơi khắp người, trên khuôn mặt tái nhợt bỗng nóng hổi đỏ ửng, sắc mắt sâu thẳm.

Dao Anh không phát giác sự khác thường của chàng, vẫn trìu mến từng chút từng chút mổ hôn lưng chàng.

“Lần này không so đo với chàng… La Già, chàng đã nhận lời em, sau này đều phải nghe em, bị thương liền phải lập tức bôi thuốc… Không cho phép chàng cứ thế xem nhẹ chính mình nữa.” Đàm Ma La Già nhắm mắt giây lát, cực lực kiềm nén, nghiêng mặt đi không nhìn Dao Anh, cổ họng nhấp nhô, mồ hôi dọc theo đường cong cơ thể chậm rãi động đậy.

Dao Anh ngẩng đầu, hôn lên bờ vai chàng, siết chặt cánh tay, ôm chặt vòng eo thon cứng rắn của chàng.

“Sau này chàng là người của em, chàng phải nghe lời em.” Nàng tươi sáng cười khì, mang theo điệu bộ ngang ngược nói.

Đàm Ma La Già quay lại ngắm đôi môi nhếch lên khi nói chuyện của Dao Anh, tươi mềm bóng bẩy, kiều diễm ướt át, khi hé mở, hơi thở mềm mại thơm ngọt, còn muốn mềm mại trơn bóng hơn váng sữa.

Tựa sát vào thân thể chàng giống như một viên ngọc thơm, một vốc tuyết mịn, nhẹ nhàng mềm mại, đâu như chỉ cần chàng nhẹ nắm, nàng sẽ mềm oặt ngã vào lòng chàng, mặc chàng hành động.

Từng tà niệm lượn lờ quấn quanh trong lòng La Già bỗng chui ra, lửa cháy bừng bừng đốt cháy, không ngừng sinh trưởng, bành trướng, ở trong từng mạch máu lao nhanh gào thét, không chờ nổi muốn phun ra ngoài, trong người từng cơn nóng dữ dằn va chạm, cắn xé, muốn nhanh chóng được thư giãn giải thoát.

Gân xanh kéo căng trên cổ chàng.

Dao Anh sát bên chàng, cảm giác được khí tức lạnh thấu xương quanh người chàng, nghi hoặc nói: “La Già…” … Cách lớp áo, Đàm Ma La Già vẫn cảm giác trọn vẹn người nàng vừa êm vừa mềm, hương thơm thấu xương, vạt áo từ từ mở, lộ ra một lớp da trắng như mỡ đông, da thịt dán vào lồng ngực trần ướt đẫm mồ hôi của chàng, mùi hương càng thêm nồng đậm lưu luyến, dụ người nhấm nháp.

Chàng không nhịn nổi ôm nàng thật chặt, kề sát vào nàng, hận không thể nhào nặn nàng tan vào máu thịt mình.

Dao Anh bất ngờ không kịp chuẩn bị, nức nở một tiếng, răng môi giao hòa cùng chàng, thân thể bị cái ôm nóng hổi chặt chẽ của chàng giam cầm, tay chân bất lực, như nhũn thành một vũng nước xuân. … … … Đàm Ma La Già hết sức ngầm chịu đựng, hô thở dồn dập, ngón tay siết chặt thảm nỉ bên cạnh nàng, đột nhiên khép mắt, lật người qua nàng, lung tung ôm mền gấm bên cạnh che lại Dao Anh, bọc lấy nàng toàn bộ từ cổ xuống chân, như gói bánh chưng, sau đó ngồi xếp bằng trên nệm nhung, nhắm mắt lại, niệm tụng kinh văn.

* minh: đệch! Dao Anh ngây ngẩn cả người, quấn chặt trong mền gấm không thể động đậy, thật lâu không bình tĩnh nổi.

Mới tức thì chàng còn đang cầu hôn, sao giờ lại niệm kinh rồi?

Chả nhẽ chàng hối hận, không muốn phá giới?

Dao Anh run thật lâu, không ngừng vặn vẹo trong mền gấm, giãy giụa ngồi dậy, giống như con nhộng ủn cọ đến bên người Đàm Ma La Già, tóc dài xõa xuống, hai gò má ửng đỏ, một cặp mắt đào hoa quyến rũ trừng đến căng tròn.

“Chàng…” Vừa mới thốt một tiếng, lọt vào một lồng ngực cực nóng, Đàm Ma La Già giương cánh tay, cách lớp mền gấm thật dày ôm lấy nàng.

“Thật xin lỗi, công chúa, vừa rồi ta kiềm nén không được.” Chàng ôm nàng, hai mắt nhắm nghiền, lông mi rung động kịch liệt, mặt mũi đầy mồ hôi, vừa nói, vừa điều chỉnh tư thế một chút, cử chỉ cứng ngắc.

Dao Anh ngẩn ra, ngay sau đó cảm giác được một chỗ nóng bỏng, kinh ngạc mở to mắt.

Nàng biết chàng là một người đàn ông, cũng biết tâm tư của chàng với mình, nhưng mãi đến giờ phút này, nàng mới lần đầu rõ ràng cảm nhận được dục vọng của chàng.

Chàng đều thế này… Dao Anh rung động tận đáy lòng, ánh mắt không biết nên để vào đâu, hé miệng cười một lát, phả hơi lên mặt Đàm Ma La Già, lí nhí nói: “La Già, chàng không cần kiềm chế… Em đồng ý gả cho chàng.” Đàm Ma La Già run người, hai tay ôm nàng căng thành một cây cung, chứa đầy sức lực.

“Công chúa, chúng ta còn chưa thành thân…” Chàng lắc đầu, nhẹ nói, giọng đè nén.

Dao Anh ngây ra, phì cười, uốn qua ẹo lại trong lòng chàng: “Vậy cái lần, em từ Cao Xương đến Thánh Thành tìm chàng, còn không tính là thành thân à? Vậy sao chàng hôn em?” Nàng yếu ớt không xương, trong lúc uốn éo cạ vào La Già, hơi thở chàng càng thêm hỗn loạn, cánh tay tăng thêm sức, không cho nàng động đậy.

“Minh Nguyệt nô, đừng nhúc nhích…” Chàng mở to mắt, ánh mắt thăm thẳm, mồ hôi dọc theo trán nhỏ xuống, vẻ mặt nín nhịn đau đớn, “Ta… hiện giờ ta khống chế không nổi, sẽ làm bị thương nàng.” Vừa nói vừa như có sát khí lẫm liệt phun trào quanh người chàng, cơ bắp cả người căng cứng.

Vừa rồi, suýt thì kiềm chế không được đã khinh bạc nàng ngay tại đây. Lúc chàng sắp chết uống quá nhiều thuốc, chân khí tràn ra ngoài, suýt nữa tẩu hỏa nhập ma, sau khi tỉnh lại, gần như mất lý trí, đồng thời cũng mất đi tất cả tri giác, giống như thật sự biến thành một khung người không sợ đao kiếm, hoàn toàn giống Tướng quân Tái Tang Nhĩ trước khi chết, bọn Tất Sa chưa từng thấy chàng như thế bao giờ.

Quãng thời gian đó không ai dám tới quá gần chàng. Mãi đến một giây nhìn thấy Dao Anh, chàng mới khôi phục thần trí.

Chàng sợ mình làm nàng bị thương.

Dao Anh không dám động.

Đàm Ma La Già ôm nàng, nhắm mắt lại, tiếp tục thầm niệm kinh văn.

Qua thật lâu, người chàng vẫn cứng ngắc.

Dao Anh nghe tiếng tim đập của chàng, ngắm bộ ngực trần của chàng, không hề thấy buồn ngủ, ánh mắt ngó nghiêng, không cẩn thận liếc qua, mặt nóng hổi, nhanh chóng dời mắt.

Chàng thế này, không phải sẽ phải niệm một đêm kinh văn chứ?

“La Già, có phải rất khó chịu không?” Dao Anh duỗi một đôi tay từ trong mền gấm, ôm lấy cổ Đàm Ma La Già, môi chạm lên, thì thầm bên tai chàng: “Em biết có một cách, có thể giúp chàng dễ chịu hơn chút…” Chàng tu tập từ nhỏ, có lẽ sẽ không hiểu chuyện nam nữ.

Nàng cũng chưa từng trải, nhưng đúng là công chúa Man Đạt dạy nàng không ít… Nàng không muốn học cũng nhớ kỹ.

Ánh nến mơ màng, trên khuôn mặt tái nhợt của La Già dậy sóng với tốc độ mắt thường cũng thấy được, mang tai nhuộm đỏ, khí tức hơi loạn.

Dao Anh thừa cơ thoát khỏi vòng ôm trói chặt của chàng, giật mền gấm cuộn lấy mình ra, ngồi quỳ trước mặt chàng, cười nhẹ kéo đầu chàng xuống hôn một cái lên gương mặt chàng, trán chạm trán chàng, hơi thở quấn quýt cùng của chàng, tay phải khẽ vuốt mày rậm nhíu chặt của chàng, sóng mũi cao, đôi môi mím chặt, lồng ngực trần trụi rịn đầy mồ hôi, nén khẩn trương và sợ hãi, chậm rãi đi xuống.

Đàm Ma La Già chấn động mạnh, cơ bắp rung động.

Gan Dao Anh rất lớn mà lúc này cũng mặt đỏ tới mang tai, nhắm mắt lại, chôn mặt trên bả vai chàng.

Đàm Ma La Già ôm chặt nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123-124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172-173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của la thanh mai