Nguyệt Minh Thiên Lý

Lượt đọc: 21701 | 5 Đánh giá: 8,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123-124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172-173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Chương 129

❊ ❊ ❊

Trong lúc Dao Anh đọc thư, Mạc Bì Đa nhìn quanh một vòng, nhẩm tính nhân số của bộ lạc A Lặc.

A Lặc quét mắt qua Mạc Bì Đa, nhếch miệng, “Tiểu tử, ta nhận ra ngươi, đừng thấy người của ta không nhiều bằng ngươi nha, anh em ta đều bò ra từ trong núi thây biển máu đó, một chọi năm đó. Tù trưởng bộ lạc Ô Cát Lý cũng từng bại dưới tay ta, ngươi là con ổng, gọi ta một tiếng chú đi.” Mạc Bì Đa đúng mực mà nói: “Ngưỡng mộ đại danh tù trưởng A Lặc đã lâu.” A Lặc vuốt râu cười to, răng chiếc nào chiếc nấy sắc nhọn, có thể tuỳ tiện cắn nát yết hầu người: “Ngươi không muốn đoạt lại vinh quang cho cha à? Chúng ta tỷ thí chút đi?” Mạc Bì Đa nghiêm mặt, tay phải nắm chặt chuôi đao, trong con ngươi màu nâu nhạt chẳng chút ý cười, nói: “Ta là con trai của cha ta, là tù trưởng tương lai của bộ lạc, đang lúc đại chiến, thân là thống soái, ta không thể nhận lời khiêu chiến của tù trưởng. Đợi đánh xong trận, ta tìm tù trưởng thỉnh giáo.” A Lặc nhíu mày, liếc xéo cậu, nhoẻn mép cười nhạo: “Mạnh hơn cha ngươi đó nha.” Mạc Bì Đa mặt không cảm xúc, vết sẹo trên mặt càng thêm dữ tợn.

Đang lúc hai người giao phong, Dao Anh đọc xong, hỏi A Lặc: “Tù trưởng mang theo bao nhiêu người?” A Lặc liếc sang Mạc Bì Đa. Mạc Bì Đa ruổi ngựa ra xa.

A Lặc thúc ngựa tới gần Dao Anh, ông ta cũng không to cao, dáng người thấp bé, rất gầy, gầy đến mức giống một thanh đao nhọn, nhưng lúc ông ta ngồi trên lưng ngựa rút đao chém giết, không ai dám xem thường.

“Công chúa bảo ta mang bao nhiêu người thì ta mang bấy nhiêu, A Lặc ta làm việc mặc dù không phân tốt xấu, chỉ nhận tiền, nhưng lời hứa đã lập, nhận tiền cọc rồi, tuyệt không bội ước.” Dao Anh chân thành nói: “Vất vả cho tù trưởng.” Trước đây nàng tìm đến A Lặc cũng bởi vì biết người này lời hứa ngàn vàng, mà muốn ông ta nhận lời không khó —— người khác có thể còn vì lòng tin mà không để ý sống chết, còn ông ta vì vàng bạc châu báu mà có thể đầu rơi máu chảy, hơn nữa đã nhận tiền làm việc tuyệt đối không quan sát hướng gió, dao động hai đầu.

A Lặc cầm chủy thủ lên xỉa răng: “Nhận tiền làm việc, không dám nhận hai chữ vất vả. Có điều lời xấu ta phải nói trước, ta chỉ bán mạng cho công chúa, người Vương Đình đừng nghĩ tới chuyện ra lệnh cho ta, chiến sự giữa họ với Bắc Nhung không liên quan gì đến ta. Dù bên nào thắng, công chúa đều phải trả ta mấy rương vàng với cái thứ rượu cay tiệm nhà ngài bán đó.” Dao Anh gật đầu: “Hẳn rồi. Dù Vương Đình thắng hay thua, tù trưởng đều nhận được mọi thứ ta cam kết.” A Lặc khẽ nhếch khóe miệng: “Còn nếu ta chết thì sao?” Dao Anh sâu xa nói: “Nếu tù trưởng bất hạnh qua đời, vàng sẽ được đưa đến tay người trong tộc của tù trưởng.” A Lặc bĩu môi, hừ từ trong mũi.

Nếu nói người Bắc Nhung là sói, thì ông ta và bộ hạ chính là một đám kền kền vô tình, bọn hắn lang thang tứ xứ, chỉ cần có người thuê, loan đao trong tay có thể chém bất cứ phía nào, cho dù đối phương là người già trẻ em không có chút sức phản kháng.

Những năm qua, họ đã thiếu rất nhiều nợ máu, rất nhiều bộ tộc hận không thể lột da bọn hắn, ăn sạch thịt bọn hắn, uống cạn máu bọn hắn, nhưng người bộ lạc A Lặc đều là dũng sĩ, đến đi như gió, không có nhược điểm, mấy bộ lạc nhỏ không dám đắc tội, bộ lạc lớn thì không muốn làm to chuyện, bọn hắn tiêu diêu tự tại, vì vàng và tiền mà vứt bỏ linh hồn mình.

Mãi đến một ngày, Văn Chiêu công chúa đưa tới một phong thư và một chiếc rương.

Trên thư vẽ ra mọi điểm bí mật trong doanh trại của bộ lạc A Lặc —— nhìn bộ lạc A Lặc không hề giống như lời đồn không thể phá vỡ, bọn hắn cũng có con cái người nhà, còn có doanh trại chuyên môn bài trí cho anh em bị thương. Vì sợ liên lụy người nhà, bộ lạc A Lặc luôn cẩn thận giữ gìn bí mật này.

Còn trong rương thì tiền đầy tràn.

Vừa uy hiếp, vừa dụ dỗ, bộ lạc A Lặc không còn lựa chọn nào khác, nhận rương tiền kia.

A Lặc đã từng nghiêm túc thảo luận với bộ hạ có muốn không nhận hay không, đã làm thì làm cho trót, giết Văn Chiêu công chúa cầm cán bọn họ, cái giá phải trả là bại lộ nhược điểm của bộ lạc A Lặc. Từ đây, bộ lạc A Lặc sẽ luôn bị truy sát cho đến ngày bị tiêu diệt hoàn toàn. Bộ hạ kiên quyết phản đối, bọn hắn tình nguyện chết trong lúc thi hành nhiệm vụ cũng không muốn liên luỵ người nhà.

A Lặc sợ ném chuột vỡ bình, đang do dự chưa quyết thì gặp được chính Văn Chiêu công chúa, sau khi biết nàng nhận sự che chở của Phật Tử mới từ bỏ suy nghĩ.

So với ngọc đá cùng vỡ, chi bằng theo Văn Chiêu công chúa kiếm nhiều tiền vào tay tí.

Đến chừng Văn Chiêu công chúa hết tiền ông ta có thế quyết định giết nàng hay không —— hay nếu nàng ấy bị đuổi khỏi Vương Đình.

… Dao Anh biết rõ bộ lạc A Lặc có thể trở thành một thanh đao trong tay nàng, cũng có thể trở thành vũ khí của người khác, không thể hoàn toàn tin tưởng, thảo luận với ông ta một lúc để định ra cách truyền tin khẩn và tiếp ứng mình, cố ý nghiêm mật không hề lộ ra kế hoạch bố trí của Vương Đình.

Mạc Bì Đa ở một bên lắng nghe, khóe miệng không khỏi câu lên, dáng vẻ nàng trò chuyện với A Lặc tựa như một dân buôn khôn khéo vô tình.

Định xong, hai người rời khỏi suối Bạch, hai thân binh của Dao Anh trút quần áo trên người xuống, ở lại.

Mạc Bì Đa hỏi: “Sao họ về doanh trại?” Dao Anh đáp: “Nếu A Lặc có cử động lạ thường thì họ có thể kịp thời báo tin.” Lúc này Mạc Bì Đa cười ra tiếng.

Đi được mấy dặm đường, từ từ gió cát, bỗng nghe thấy tiếng kèn vang lên cách đó không xa, Mạc Bì Đa giục ngựa chạy như bay đến đầu đội, bình tĩnh ra dấu tay, khinh kỵ chạy đến trước, những người khác lùi lại, lính trinh sát chạy đi xem xét tình huống.

Đoàn người trèo lên gò núi, binh sĩ thúc ngựa quay lại bẩm báo: “Thám báo ở dịch trạm đằng trước phát hiện một đội khinh kỵ Bắc Nhung, ước khoảng năm sáu chục người, vừa vặn đi về phía chúng ta, Vương tử, nên mặc kệ, hay nghênh chiến?” “Xác định chỉ có năm sáu chục người?” “Chỉ tầm đó, nếu là vài trăm, sớm đã bị phát hiện!” Mạc Bì Đa nhìn Dao Anh, vẻ chần chừ. Dao Anh tháo khăn che mặt, hỏi: “Vương tử muốn nghênh chiến?” Mạc Bì Đa gật đầu: “Không ai biết vì sao đội khinh kỵ này xuất hiện, nếu mặc kệ chúng có thể sẽ có tai hoạ ngầm, chi bằng tiết kiệm sức lực trực tiếp nghênh chiến, phần thắng lớn hơn. Người của tôi nhiều hơn gấp mấy bọn chúng, có mấy phần chắc chắn. Nhiếp Chính Vương đã ra lệnh cho doanh địa các nơi tạo thành một tuyến đường phong tỏa, kiểm tra tất cả kỵ binh thám báo Bắc Nhung, ba hướng Tây, Nam, Bắc đều đã đầy đủ binh lực, chỉ còn phía Đông chưa kịp bố trí binh mã. Nếu thả mấy chục khinh kỵ này, chúng rất có thể chạy thoát vòng vây.” Dao Anh lập tức nói: “Người của Vương tử không cần để ý đến ta, nghênh chiến là được.” “Nếu là do tôi khinh địch, công chúa lập tức dẫn người rút lui, không cần lo cho tôi.” Mạc Bì Đa quay sang Dao Anh ôm quyền, thúc ngựa quay người, rút trường đao, “Các anh em, chuẩn bị ứng chiến!” Đám binh sĩ xôn xao rút đao đáp lời, lấy Mạc Bì Đa làm trung tâm, hơn hai trăm kỵ binh như một cánh quạt chậm rãi mở ra hai bên, vài con khoái mã như tên rời cung từ hai cánh phóng ra, Mạc Bì Đa tay cầm loan đao, ruổi ngựa tiến lên, toàn bộ trận hình như một cây cung giương căng lực, dây cung căng tràn, mũi tên vận sức chờ bắn.

Dao Anh dưới bảo vệ của các thân binh rút lui lên cồn cát dốc thoải, ngóng nhìn về chân trời. Họ núp sau cồn cát, người từ phía Tây đến không thấy họ nhưng họ có thể quan sát đối phương từng tí một rõ ràng. Khinh kỵ Bắc Nhung quả nhiên tốc độ rất nhanh, tiếng kèn còn quanh quẩn trong không khí thì cát vàng xa xa đã bốc lên cuồn cuộn, bụi đất tung cao mấy trượng, mấy chục người cưỡi ngựa phóng ra từ bụi đất chạy đến phía họ.

Mạc Bì Đa ra hiệu thân binh múa cờ: “Kết trận!” Binh sĩ phản ứng nhanh gọn, lặng lẽ đẩy đến. Mạc Bì Đa nhìn đám khinh kỵ Bắc Nhung ngày một gần, bên trán đổ mồ hôi hột, nhưng hai tay vẫn luôn vững vàng nắm chặt loan đao.

Các binh sĩ chờ cậu hạ lệnh.

Mạc Bì Đa giơ tay lên, binh sĩ đang định bắn tên, bỗng nhiên cậu hét lớn: “Chờ một chút!” Phía trước có tiếng la giết động trời, xem lẫn tiếng đau đớn thảm thiết, nhưng không phải từ phía họ mà là từ bên khinh kỵ Bắc Nhung —— chúng đang tàn sát lẫn nhau, đội khinh kỵ phía sau đang đuổi giết kỵ binh phía trước, hai bên ăn mặc giống nhau lại đang giao chiến, nhanh chóng chạy đến đây.

“Xảy ra chuyện gì thế nhỉ? Bắc Nhung lục đục?” Mạc Bì Đa nhíu mày.

“Chạy đi đâu?!” “Chúng ta không đi được nữa, liều mạng với chó Bắc Nhung! Cùng chết!” “Phải đưa tin đi!” Trên cồn cát Dao Anh nghe thấy tiếng rống giận trong gió, cả người chấn động: “Vương tử, là người Hán! Mấy người bị đuổi giết kia là người Hán!” Lính mang tin dẫn nàng đến trước mặt Mạc Bì Đa, Mạc Bì Đa chau mày, nhìn kỹ đám kỵ binh Bắc Nhung đang chém giết lẫn nhau, ai nấy mặc giáp giống nhau, chẳng phân biệt ra ai là người Hán ai là Bắc Nhung.

“Cứu họ, người bị Bắc Nhung truy sát có thể hữu dụng với chúng ta.” Cậu nói.

Đám người thưa vâng.

Thấy mấy người kia bị kỵ binh Bắc Nhung vây quanh, Mạc Bì Đa không do dự nữa, phi ra từ sau cồn cát, hủy chiến trận.

“Theo ta giết!” Binh sĩ thét lớn đuổi theo cậu, hai trăm người đột nhiên phóng ra giết, như thần binh trên trời rơi xuống, khinh kỵ Bắc Nhung dưới cồn cát quá sợ hãi, nhưng không lui lại, mà càng thêm điên cuồng chém giết mấy người Hán còn sống. Chúng như biết mình hết đường lui, bằng mọi giá phải giết đám người Hán.

Trường đao chém xuống, từng người Hán một ngã xuống.

Thân binh vây quanh Dao Anh rút lui đến chỗ cao an toàn hơn, nàng thỉnh thoảng quay đầu nhìn, đột nhiên thấy nhịp tim hỗn loạn.

Gió lớn cuốn lên bụi cát, tiếng gào của đám người Hán bị đuổi giết kia rõ ràng là tiếng phổ thông Ngụy triều. Đôi tay Dao Anh run lên, thúc ngựa quay lại.

“Dựng cờ! Đi hỗ trợ, báo họ chạy qua bên này!” Bốn người trong nhóm thân binh thưa vâng, giơ cờ, phi ngựa chạy vội xuống.

Dưới núi, đám người Hán thấy Mạc Bì Đa xông ra cũng kinh ngạc không thôi, một người trong số đó nhìn thấy lá cờ phất phơ trên gò núi, mặt lộ ra vẻ vui mừng như điên không dám tin.

“Văn Chiêu công chúa!” “Chạy qua bên đó!” Mấy người muốn lao ra khỏi vòng vây, nhưng kỵ binh tinh nhuệ Bắc Nhung thà không bỏ chạy cũng cắn chặt họ không buông, lính của Mạc Bì Đa khó lòng phân biệt ai, có phần bó tay bó chân.

Họ chạy trái tông phải, lần lượt thử phá vây.

Dao Anh theo sau thân binh chạy xuống sườn cồn cát, tim đập càng nhanh, lòng bàn tay rịn một lớp mồ hôi.

Thân binh nâng cờ chạy trước, dùng tiếng địa phương hét to, chỉ đường chạy trốn cho đám người Hán.

Một trận mưa tên, một con ngựa ô đứng đầu xông ra trước kỵ binh Bắc Nhung bao vây, thoáng chạm mặt Mạc Bì Đa, chạy nhanh về hướng cờ.

Dao Anh đau lớn trong lòng, chạy lên đón.

Binh sĩ chung quanh giơ đao chém giết, con ngựa đen phi nước đại đến nàng, người trên ngựa không mặc chiến giáp mà chỉ một bộ áo da tay hẹp của dân du mục bình thường, trên tay một đôi chùy lấp lánh sắc vàng. Dao Anh cứng đờ người.

Có một khoảnh khắc, nàng tưởng mình đang nằm mơ.

Thế nhưng tiếng gầm thét la giết bên cạnh rõ ràng đến thế, chiến mã hí vang, máu thịt văng tung tóe, tiếng đao kiếm tấn công, mũi tên lướt qua như mưa nặng hạt, vó ngựa đẫm trên cồn cát, cát vàng cuồn cuộn như ráng mây trải trên mặt đất. Cảnh trong mơ đã thật sự xuất hiện, nỗi vui mừng to lớn thoáng qua bị thay bằng cơn hoảng sợ, nàng lạnh cả người, giục ngựa phi nước đại về phía anh ta, bốn vó như bay.

“Anh —— “ Người kia như đã nghe tiếng nàng, đôi mắt phượng dài hẹp nhìn nàng không chớp mắt, như sợ nàng biến mất, giục ngựa dẫn cương, phi nhanh đến nàng, đưa tay ra.

Vó ngựa từng tiếng từng tiếng, như đạp vang trong lòng Dao Anh.

Đừng lỗ mãng như thế, đừng như trong giấc mơ!

“Cẩn thận!” Con ngựa đen nhanh như sét đánh, trong chớp mắt đã chạy đến gần, bỗng nhiên, con ngựa dẫm phải cái hố, sau một tiếng hí thê lương, vó trước trượt chân, hất văng người trên ngựa ra.

Người ấy lộn mấy vòng trên đất, rơi cả mũ giáp, lảo đảo đứng dậy, tóc đen rối tung, mặt dính đầy máu, một đôi mắt phượng đỏ như máu.

Dao Anh ghìm ngựa, phóng xuống lưng ngựa, lảo đảo chạy về phía hắn, nước mắt nhạt nhòa. Không có trường đao đột nhiên từ trong đất nghiêng xuyên đến, anh ấy không bị đâm, không có máu tuôn ồ ạt, anh đang êm đẹp đứng trước nàng, cao lớn như xưa… Dao Anh mừng rỡ như điên, giờ khắc này, ba năm xa nhau, sợ hãi, lo lắng, đau đớn trong khoảnh khắc toàn bộ hóa thành hư không, nàng không nghĩ được gì, giang hai tay, nhào vào trong ngực hắn, ôm chặt hắn. “Anh!” Người kia lung lay mấy lần, cúi đầu nhìn nàng, mắt phượng dài hẹp không chớp nhìn nàng chăm chú, bờ môi giật giật, tiếng nàng chìm trong tiếng la giết động trời.

Nàng gọi Lý Trọng Kiền.

Hắn hẳn muốn sửa nàng.

Nhưng là nàng lao đến hắn, vội vàng, mừng rỡ, ôm thật chặt hắn không muốn xa rời, ánh mắt rưng rưng, như hắn là người trên đời này nàng coi trọng nhất… Hắn nhắm mắt lại, đưa tay ôm lấy Dao Anh.

A Nguyệt, ta đã tìm được nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123-124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172-173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của la thanh mai