Người tình của Sherlock Holmes

Lượt đọc: 4863 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19
img

Hầu hết mọi sinh vật sống đều tin - dù rất mơ hồ - rằng một sự may rủi mong manh hay một ranh giới vô hình nào đó sẽ ngăn được tình yêu khỏi cái chết.

Giờ bất tận trôi qua ngỡ như nhiều tuần nhiều tháng, tôi như ngụp lặn trong một đại dương hỗn loạn tối tăm, với những hình ảnh mờ nhòe và những giọng nói đứt quãng vang lên từ phía bên kia bức tường vô hình. Cơn ác mộng dường như không bao giờ kết thúc, nỗi kinh hoàng nối tiếp nhau mê man, mê man, nỗ lực kiếm tìm một vùng đất cứng chỉ nhận về những cơn đau buốt nhói, và tôi lại bị ném vào màn đêm đen kịt đang rít lên từng hồi. Cái đầu rối bù của em trai tôi hiện rõ mồn một qua cửa kính xe. Patricia Donleavy, hốc hác và mệt mỏi, nằm trên một mặt hồ mênh mông máu đỏ. Một chất lỏng gì đó như đồng sunfat xanh như mật chậm chậm chảy về phía tôi. Lại là Donleavy, cô ta đứng ngay trên đầu giường tôi trong bệnh viện, muốn đưa tôi đến vách đá và ném tôi xuống biển sâu. Holmes vẫn nằm trên sàn phòng thí nghiệm, cánh tay đơn độc ôm lấy đầu. Cơn cảm lạnh rồi lại sốt cao như đốt cháy tôi, và tôi cứ nằm đó, mê man, run rẩy trong từng cơn mộng dữ.

Chầm chậm, ngoan cường, cơ thể tôi bắt đầu tự phục hồi. Cơn sốt dần qua đi, thuốc ngủ cũng dần hết tác dụng. Một đêm muộn, tôi bừng tỉnh giữa mặt biển tối đen, cố gắng bơi về phía trước, hướng về phía căn phòng. Một màn sương mỏng manh, mờ ảo đang lơ lửng giữa tôi và trần nhà được sơn trắng toát, những bức tường cũng lát gạch trắng toát, một cái máy gì đó đặt ngay trên đầu tôi, và một đôi mắt màu tro xám đang nhìn tôi, điềm tĩnh và thanh thản. Tôi bơi đến gần hơn, từng chút một, và cái bong bóng vỡ tung, lớp màng mỏng tan biến. Tôi chớp mắt.

“Holmes,” môi tôi mấp máy, mặc dù không có âm thanh nào cất lên trong phòng.

“Ta đây, Russell.” Đôi mắt ấy mỉm cười. Tôi nhìn chằm chằm vào chúng phải đến vài phút, mơ hồ nhận ra rằng chúng rất quan trọng với mình. Tôi cố gắng nhớ lại mọi chuyện, nhưng những cảm xúc của quá khứ dường như quá dữ dội và mạnh mẽ... Tôi khép hai mí mắt nặng trĩu lại.

“Holmes,” tôi thì thầm. “Cháu rất mừng vì ông còn sống.”

Tôi lại thiếp đi, và tỉnh dậy lần nữa khi mặt trời đã tỏa những tia nắng rực rỡ qua cửa sổ. Tôi lờ mờ thấy Holmes đang đứng cạnh giường tôi, bên kia là một người lạ khoác áo trắng toát đang nhẹ nhàng cầm lấy cổ tay tôi. Holmes cúi xuống để đeo kính cho tôi rồi ngồi xuống mép giường. Holmes đã cạo râu sáng nay, tôi có thể nhìn thấy từng lỗ chân lông nơi đôi gò má trũng sâu của ông ấy, và phần hõm xuống thâm quầng quanh đôi mắt cho biết ông ấy đã không ngủ suốt một thời gian dài. Nhưng đôi mắt ấy vẫn thật điềm tĩnh, và một nụ cười thấp thoáng nơi bờ môi.

“Cô Russell?” Tôi rời mắt khỏi Holmes và quay sang khuôn mặt sốt sắng của vị bác sĩ. “Chào mừng cô trở lại, cô Russell. Thời gian qua cô làm chúng tôi lo lắng đấy, nhưng bây giờ mọi chuyện ổn rồi. Cô bị gãy một bên xương đòn và mất khá nhiều máu, nhưng ngoài một vết sẹo ra thì không có thương tật vĩnh viễn nào. Cô có muốn uống nước không? Được rồi. Chị y tá này sẽ giúp cô. Uống từng chút một cho đến khi nào cô có thể quen với việc nuốt trở lại nhé. Miệng cô bớt đắng hơn chưa? Ổn rồi. Ông Holmes, ông có thể ở đây trong vòng năm phút. Đừng để cô ấy nói nhiều quá. Tôi sẽ đến khám cho cô sau, cô Russell.” Rồi anh ta và chị y tá ra khỏi phòng, tiếng anh ta nhỏ dần ngoài hành lang.

“Tốt rồi, Russell. Con mồi đã bị sập bẫy, nhưng xém chút nữa thì cháu mất mạng. Ta không muốn đánh đổi bất cứ thứ gì bằng sự hy sinh của cháu, cháu hiểu không?”

Tôi liếm đôi môi khô cong của mình.

“Cháu xin lỗi. Ông có bị thương ở đâu không?”

“Không, cháu phản ứng nhanh hơn ta tưởng đấy. Nếu như cháu chậm chân hơn thì viên đạn hẳn đã làm ta tan xác rồi, nhưng đúng là nhờ những ý tưởng của cha cháu về việc phụ nữ nên chơi cricket, cánh tay trái mạnh mẽ của cháu đã cứu mạng ta, ta chỉ bị một vết bầm bên mạng sườn và bay mất một mảng da to cỡ ngón tay cháu thôi. Ta mới là người phải xin lỗi, Russell. Nếu như ta nhanh hơn thì cô ta đã không kịp bóp cò ngay lúc đó, cháu vẫn có một cái xương đòn nguyên vẹn còn cô ta thì phải ngồi bóc lịch cả đời.”

“Cô ta chết rồi ạ?”

“Ô, đúng. Ta sẽ không kể chi tiết cho cháu nghe bây giờ đâu, những người mặc áo trắng ở nơi này sẽ không hài lòng nếu ta làm mạch cháu đập nhanh hơn, nhưng đúng là Donleavy đã chết và Sở Cảnh sát London đang điều tra về những bức thư cô ta viết, việc đó sẽ khiến Lestrade bận rộn cả mấy năm đấy. Được rồi, giờ thì nhắm mắt lại một lúc đi; ở đây có vẻ hơi sáng đấy.” Giọng ông ấy nhỏ dần. “Ngủ đi, Russell, ta sẽ không xa cháu đâu.” Chiếc giường bệnh được nâng cao hơn một chút và bao bọc quanh người tôi. “Ngủ đi nhé, Russell yêu dấu của ta.”

Tiếng người nói chuyện xì xầm khiến tôi tỉnh giấc. Căn phòng buổi chiều tối lờ mờ, tôi thấy đầu và vai mình đau nhức nhối dưới lớp quấn áo bằng vải thô. Một nữ y tá cúi xuống chỗ tôi nằm, và khi nhận ra tôi đã dậy, chị ấy liền nhét một cái nhiệt kế vào miệng tôi rồi bắt đầu công việc của mình. Khi cái nhiệt kế được rút ra khỏi miệng thì tôi mới nói được. Giọng tôi có vẻ khang khác, còn xương đòn thì nhói buốt.

“Em muốn uống nước.”

“Được rồi, để chị nâng giường lên giúp em.” Tiếng người thì thầm ngừng lại, và khi chị y tá quay cái tay cầm ở giường tôi thì tôi đã có thể nhìn xuống chân giường. Ở đó có những vị khách đến thăm tôi, họ đang đứng dậy từ hàng ghế ở góc phòng. Chị y tá giữ cốc cho tôi, tôi hút nước lên từ ống hút, mặc kệ cái cổ họng đang đau rát.

“Em uống thêm không?”

“Tí nữa em sẽ uống thêm, cảm ơn chị.”

“Tùy em, khi nào cần chị giúp thì cứ bấm chuông nhé. Các ngài có mười phút, và nhớ là đừng để cô bé mệt.”

“Bác John, bộ ria của bác có vẻ ổn rồi đấy ạ.”

“Chào cháu, Mary yêu quý. Trông cháu khá hơn ba ngày trước đây nhiều rồi. Bác sĩ ở đây giỏi quá.”

“Và ông Holmes, cháu rất vui vì lần này có thể chào ông lịch sự hơn lần trước.”

“Thôi nào, Russell. Ta không nghĩ sự trang trọng là cần thiết hay phù hợp lúc này đâu.” Khuôn mặt béo phình của Mycroft nhìn xuống tôi mỉm cười, và tôi bỗng cảm thấy mệt mỏi. Bọn họ đang làm gì ở đây thế nhỉ?

“Chào bác Mycroft. Và Holmes nữa. Ông đã được nghỉ ngơi từ sáng đúng không ạ? Nhìn ông có vẻ bớt căng thẳng hơn rồi đấy.”

“U. Có một phòng trống ngay bên cạnh. Cháu cảm thấy thế nào rồi, Russell?”

“Cháu cảm thấy như có một mảnh chì lớn xuyên qua cơ thể cháu, và rút cạn sinh lực của cháu vậy. Các bác sĩ đã nói thế nào về tình hình của cháu ạ?” (Tại sao họ còn

chưa đi chứ? Hay thuốc giảm đau đã làm giảm luôn niềm thích thú của tôi rồi?)

Watson hắng giọng.

“Viên đạn đó đã xuyên qua gáy cháu, chút xíu nữa thì xuyên qua cột sống. Nó đã đi qua xương đòn, làm vỡ rất nhiều mạch máu trước khi bay ra khỏi vai cháu và bắn thẳng vào tim Donleavy. Các bác sĩ phẫu thuật đã ghép những mảnh xương đòn lại, mặc dù điều đó có thể gây tổn thương cho những phần cơ ở vùng đó. Và,” nhìn nét mặt Watson, tôi đoán rằng bác ấy chuẩn bị nói một câu gì đó khiến tôi vui lên, “ta sợ rằng cháu sẽ không bao giờ dám mặc bất cứ thứ gì ngoài những chiếc áo cao cổ nữa, dù ta biết rằng cháu đã phải làm thế từ lâu rồi. Cháu thu thập tất cả những vết sẹo này từ đâu ra vậy?”

“Watson, tôi nghĩ là... ” Holmes nói.

“Không sao đâu Holmes, mọi chuyện ổn mà.” Tôi mệt mỏi vô cùng, còn bác Watson vẫn cúi xuống khuôn mặt tôi với ánh nhìn có lẽ là đầy quan tâm và yêu mến. Tôi nhắm mắt lại. “Đó là một tai nạn xảy ra từ vài năm trước rồi, bác John ạ. Bác có thể hỏi ông Holmes. Nếu như mọi người không phiền, cháu sẽ ngủ một lát, được không ạ?”

Họ lần lượt ra ngoài, nhưng tôi không ngủ. Tôi nằm trên giường, cảm nhận những ngón tay trên bàn tay phải tê dại của mình, và nghĩ về những bức tường ở Jerusalem, cùng những gì mà người trợ giáo môn toán đã lấy đi của tôi.

Tôi điều trị một thời gian khá dài ở bệnh viện đó, cánh tay và cổ tôi dần dần cử động được trở lại. Tôi

không thể nào chịu đựng được những suy nghĩ về cô tôi, và quả thực là ngay khi nhận thức được mọi việc xung quanh, tôi đã không đồng ý để cô tôi vào bệnh viện. Sau nhiều lần bàn bạc, mọi người đã đồng ý để tôi trở về nghỉ ngơi tại một căn phòng còn trống của nhà Holmes, vì đó là mong muốn của bà Hudson, cũng là yêu cầu từ phía bệnh viện - họ không muốn cho tôi đi quá xa, về một vùng hẻo lánh trên những con đường gập ghềnh sỏi đá. Tôi nói với Holmes rằng tôi muốn đi cùng ông ấy, và nhờ ông ấy thuyết phục mọi người.

Tôi về đó ở, chịu khó ăn uống và nghỉ ngơi, ngồi đọc sách dưới ánh mặt trời, cố gắng cử động tay thật nhiều, nhưng lòng tôi chợt thấy trống trải kỳ lạ. Tôi không còn gặp lại những cơn ác mộng, nhưng cả ngày tôi thường nhìn chằm chằm vào khoảng không một lúc rất lâu. Tuần thứ hai, tôi vào căn phòng thí nghiệm, rồi đứng đó nhìn vào sàn nhà sạch trơn và những giá sách đã được sắp xếp ngăn nắp như cũ. Chạm tay vào hai lỗ đạn trên tường, tôi không cảm nhận được gì ngoài một cảm giác bứt rứt mơ hồ; tôi chỉ có thể nghĩ lúc ấy những phiến đá lát tường thật trống trơn và lạnh lẽo.

Mùa hè dần qua đi, và tôi đã khỏe trở lại, nhưng không ai nói gì về việc tôi sẽ trở lại trang trại của mình. Holmes và tôi bắt đầu chuyện trò, những thảo luận ngắn ngủi và đứt quãng về Oxford và về sách vở. Ông ấy rất hay ra ngoài, nhưng tôi không hỏi tại sao và ông ấy cũng không nói với tôi.

Một hôm, tôi bước vào phòng khách và thấy một bàn cờ được xếp sẵn tự bao giờ. Holmes đang làm việc tại bàn, ông ấy ngước lên nhìn tôi lúc bấy giờ đang đứng trân trân ngoài cửa và nhìn vào ba mươi quân cờ với vẻ hẳn là cực kỳ chán ghét. Tôi quay sang ông ấy.

“Vì Chúa, Holmes à, ông vẫn chưa chán chơi cờ trong cả cuộc đời mình sao? Bỏ đi, bỏ hết đi. Nếu như ông muốn cháu rời khỏi đây, cháu sẽ làm thế, nhưng đừng bắt cháu phải nhìn thấy mấy thứ này.” Tôi lao ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại. Mãi đến buổi chiều tôi mới quay lại phòng khách, hộp cờ đã được đóng lại nhưng nó vẫn ở trên bàn. Tôi không nói gì cả nhưng tránh đi về phía đó. Chúng vẫn còn nguyên trên bàn. Và tôi vẫn còn ở lại đây.

Tôi bắt đầu thấy Holmes càng ngày càng trở nên đáng ghét. Mùi thuốc lá và mùi các chất hóa học từ phòng thí nghiệm của ông ấy thật kinh khủng, thế nên tôi hoặc sẽ ở lì bên ngoài hoặc sẽ chôn chân trong căn phòng đóng kín của mình. Tiếng vĩ cầm của ông ấy cũng khiến tôi không còn muốn ở nhà nữa, tôi đi lang thang trên những vùng đồi cho đến khi kiệt sức, nhưng vẫn không muốn trở về. Tôi bắt đầu cáu kỉnh với ông ấy, và lúc nào cũng vậy, ông ấy đáp lại một cách rất kiên nhẫn và chừng mực, điều này chỉ khiến tôi càng trở nên cáu kỉnh hơn. Vào tuần cuối cùng của tháng Bảy, tôi quyết định sẽ rời ngôi nhà tranh, thu dọn tất cả những gì thuộc về mình và quay trở lại Oxford.

Đúng lúc đó thì một lá thư được gửi đến cho tôi. Tôi đang ở bên ngoài, trên một đỉnh đồi cách khá xa ngôi nhà tranh, một quyển sách bị bỏ quên trong lòng khi tôi ngồi đó, nhìn đăm đăm về phía biển. Tôi không hề nghe thấy tiếng chân Holmes phía sau lưng, đột nhiên ông ấy xuất hiện, vẫn cái mùi thuốc lá ấy, vẫn vẻ mặt châm biếm nhẹ nhàng ấy. Holmes kẹp phong thư giữa hai ngón tay dài của mình, giơ lên trước mặt tôi. Tôi cầm lấy.

Đó là thư của Jessica. Tôi lập tức tưởng tượng ra hình ảnh cô bé ngồi viết thư cho tôi, bàn tay nhỏ xinh cầm chiếc bút chì, nắn nót viết tên tôi. Tôi mỉm cười, một cảm giác thật kỳ lạ. Tôi lôi từ trong phong bì ra một mảnh giấy và đọc to.

Chị Mary yêu quý!

Chị có khỏe không? Mẹ em nói rằng một người đàn bà xấu bụng đã làm đau tay chị. Em mong bây giờ chị đã khỏe trở lại. Em thì vẫn ổn. Hôm qua có một người đàn ông lạ mặt đến nhà, nhưng em đã nắm chặt tay mẹ và em đã rất cứng rắn và mạnh mẽ, giống y như chị. Thỉnh thoảng em nằm mơ thấy những giấc mơ đáng sợ lắm và em còn khóc nhè nữa, nhưng cứ nhớ đến cái lần chị bế em tụt xuống cái cây to đó như khỉ mẹ bế khỉ con, em lại cười rồi ngủ một giấc thật say.

Khi nào chị khỏe, chị đến thăm em nhé? Chị chào ông Holmes giúp em nhé. Em yêu chị.

Jessica Simpson

“Cứng rắn và mạnh mẽ, giống y hệt mình,” tôi thì thầm, rồi bắt đầu cười, âm thanh chua chát xé tung cổ họng khiến vai tôi đau nhói. Rồi tất cả òa vỡ thành nước mắt, tôi bật khóc nức nở. Một lúc sau, khi đã nhẹ lòng hơn, tôi ngủ thiếp đi dưới nắng trời, bàn tay dịu dàng của Holmes khẽ vuốt ve từng lọn tóc của tôi.

Khi tôi thức dậy, mặt trời đã gần xế bóng. Vai mỏi nhừ, thế nên tôi ngượng nghịu trở mình rồi ngước nhìn vòm trời. Holmes lấy ra cái tẩu thuốc và phá vỡ sự im lặng.

“Ta phải đi Pháp và Ý trong sáu tuần. Ta sẽ quay trở về trước khi cháu bắt đầu học kỳ mới. Cháu có muốn đi cùng ta không?”

Tôi nhìn những ngón tay dài nhả khói thuốc vào trong tẩu, rồi mùi thuốc lá ngọt ngào lan tỏa khắp sườn đồi. Tôi mỉm cười với chính mình.

“Cháu nghĩ là cháu nên tập hút thuốc, Holmes ạ."

Holmes nhìn tôi đầy chỉ trích, rồi khuôn mặt ông ấy giãn ra với vẻ vừa thông minh vừa hài hước như thường lệ. Ông ấy gật đầu như thể tôi vừa trả lời câu hỏi của mình, và chúng tôi cứ ngồi đó, ngắm nhìn ánh mặt trời đổi màu trên mặt biển cho đến khi gió nổi lên. Holmes để tẩu thuốc lên một bên gót giày, đứng lên, rồi cúi xuống đỡ tôi dậy.

“Khi nào cháu muốn chơi cờ, thì hãy cho ta biết nhé, Russell.”

Hai mươi phút sau chúng tôi có mặt trước những tổ ong, ông ấy cúi xuống kiểm tra trong khi tôi đứng đó, quan sát những con ong thợ cuối cùng đang bay về tổ với những bọc phấn hoa căng phồng. Holmes quay lại, và chúng tôi cùng đi về phía ngôi nhà.

“Ta sẽ chấp cháu một ván cờ, Russell ạ."

“Không phải là quân hậu đấy chứ?”

“Ô không, không bao giờ. Cháu là đối thủ đáng gờm của ta mà.”

“Vậy thì chúng ta sẽ chơi bằng ngang nhau.”

“Ta sẽ đánh bại cháu thôi.”

“Cháu không nghĩ vậy đâu, Holmes. Cháu không nghĩ là ông có thể đâu.”

Ngôi nhà tranh ấm cúng, tràn ngập ánh đèn, và mùi khói thuốc, mùi lưu huỳnh cùng mùi đồ ăn ngào ngạt đang chờ đón chúng tôi...

Đánh máy và Trình bày: Mọt Sách
Nguồn: Việt Nam Thư quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của laurie r. king