Người tình của Sherlock Holmes

Lượt đọc: 4862 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18
img

Không còn một khoảng trống nào cho xúc cảm trong bộ não hẹp hòi, tàn bạo và thực dụng của. Ngài Holmes? Không hề có lời dí dỏm nào dành cho tôi sao? ‘Có vẻ cô từng ở Afghanistan’, hay là New York chẳng hạn? Ừm, không phải mọi lời phát biểu đều là châu ngọc nhỉ? Còn cô nữa, Russell? Không có lời chào mừng nào cho trợ giáo của mình, thậm chí là một lời xin lỗi vì đã không nộp bài luận cuối cùng hay sao?”

Từng từ từng chữ rành mạch của giọng nói khàn khàn ấy đâm xuyên vào tôi, làm lòng tôi buốt nhói. Nó cuốn tôi trở lại với những ký ức về cô ta, những buổi học vất vả, ngọn lửa hồng rực trong lò, tách trà ấm cô ta mang cho tôi, rồi hai lần cô ta đưa cho tôi ly rượu nâu nguyên chất quý giá, kèm theo đó là một lời khen ngợi hiếm hoi... Tôi đã nghĩ... tôi đã nghĩ là tôi biết về những tình cảm mà cô ta dành cho tôi, và bây giờ tôi đứng trước mặt cô ta, như thể một đứa trẻ mà người mẹ đỡ đầu hết mực yêu thương của nó vừa mới đâm nó một nhát dao đau đớn.

“Nhìn hai vị giống như hai con lừa vậy,” cô ta nói với vẻ cáu kỉnh, và nếu như những lời đầu tiên của cô ta khiến tôi choáng váng, thì sự hài hước cay độc này lại xô tôi quay trở về thực tại.

“Ngồi xuống đi, Russell. Ông Holmes, trong khi tôi bận chĩa họng súng này về phía cô Russell thì ông hãy vui lòng bật giúp tôi mấy bóng đèn lên để tôi có thể nhìn hai vị rõ hơn. Cẩn thận nhé, súng đã lên đạn rồi, và tôi không phải mất quá nhiều sức để bóp cò đâu. Cảm ơn. Ông Holmes này, nhìn ông không có vẻ gì là ốm thập tử nhất sinh cả, ngoài sức tưởng tượng của tôi đấy. Bây giờ thì xin ông vui lòng bê một cái ghế khác đến đây và đặt nó cạnh cái bàn kia, phía bên trái cô Russell đó. Xa hơn chút nữa đi. Tốt lắm. Còn cái đèn bàn, tắt nó đi rồi đặt lên giá sách. Đúng, chỗ đó. Bây giờ thì hai vị ngồi xuống và đặt hai tay lên bàn giúp tôi. Cả hai vị, như vậy, tốt lắm.”

Tôi ngồi cách Holmes một cánh tay và nhìn trợ giáo môn toán của mình qua nòng súng. Cô ta ngồi ở góc phòng, ngay bên giá sách, bóng cái giá sách cắt ngang qua chỗ cô ta. Ánh sáng trên đầu rọi xuống chân cô ta đoạn từ đầu gối trở xuống, ở đó lấp ló chuôi khẩu súng lục hạng nặng, loại được dùng trong quân đội. Tất cả những thứ khác đều không rõ rệt: ánh sáng thảng hoặc lóe lên từ hàm răng và đôi mắt cô ta, những tia sáng lờ mờ phát ra từ sợi dây chuyền vàng và hình trái tim lồng ảnh mà cô ta đang đeo ở cổ; tất cả những thứ khác đều chìm trong bóng tối.

“Thám tử Holmes, cuối cùng thì chúng ta cũng gặp nhau. Tôi đã mong đợi cuộc gặp gỡ này từ rất lâu rồi.”

“Hai mươi năm hay hơn thế, đúng không quý cô Donleavy? À, cô có muốn được gọi theo họ của cha mình không?”

Sự im lặng bao trùm toàn bộ căn phòng, và tôi ngồi đó, ngơ ngác, chẳng lẽ Holmes đã biết cô ta từ đầu đến, và cha cô ta...?

“Khá lắm, ngài Holmes. Tôi xin rút lại lời chỉ trích lúc đầu; miệng lưỡi ngài vẫn còn sắc sảo lắm. Có lẽ ngài nên giải thích với cô Russell đây.”

“Phải, Russell, quý cô Donleavy đây đã ký tên thật của mình lên những tấm đệm ngồi của cái xe đó. Đây là con gái của giáo sư Moriarty.”

“Ngạc nhiên chứ, Russell? Em từng nói với tôi rằng người bạn của em có một trí tuệ cực kỳ siêu việt. Thật đáng thương, tôi thấy ông ta chỉ được cái dài xác thôi.”

Tôi cố gắng kìm nén, dù sao tôi vẫn theo đúng kế hoạch mà Holmes và tôi đã đặt ra. Tôi nuốt xuống và nhìn chằm chằm vào đôi tay đang đặt trên bàn.

“Tôi không đồng ý với điều đó, cô Donleavy,” tôi đáp lại. “Với tôi trí tuệ và ngoại hình của ông Holmes dường như luôn là một thể tương xứng hài hòa.”

“Russell,” cô ta tỏ ra hài lòng, “em vẫn luôn sắc sảo như thế. Tôi phải thừa nhận rằng tôi thường xuyên thắc mắc không hiểu em thấy được điểm gì ở ông ta. Tôi đã có thể làm được rất nhiều việc với em nếu không phải vì sự yêu mến đến mức vô lý mà em dành cho ông ta.”

Tôi im lặng, chỉ nhìn chằm chằm vào đôi tay mình. Không hiểu sao chúng lại không run lên.

“Nhưng bây giờ sự yêu mến đó đã thay đổi, phải không?” Cô ta nói, với một giọng êm ái và đượm buồn. “Thật buồn khi những người bạn thân thiết lại trở thành kẻ thù của nhau.”

Trái tim tôi đập loạn lên trong hy vọng, nhưng tôi vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên. Nếu Donleavy tin vào điều đó, chúng tôi có thể lừa phỉnh cô ta và lật ngược lại thế cờ. Tuy nhiên, tôi mới chỉ phán đoán dựa trên giọng điệu của cô ta, mà người đàn bà này quá bí hiểm, lại hay thay đổi bất thường.

Tôi chưa kịp ngầm nghĩ lâu về câu hỏi đó thì Holmes đã cất tiếng, giọng ông dứt khoát.

“Xin vui lòng đừng trêu chọc Russell nữa, cô Donleavy. Tôi tin là cô có điều gì đó muốn nói với tôi.”

Cái vòng tròn kim loại nơi đầu gối Donleavy khẽ rung nhẹ, và sau một khoảnh khắc kinh hoàng, tôi nghe thấy cô ta phá lên cười. Thật ghê tởm. Cô ta đang đùa giỡn với tôi. Chúng tôi đã lừa được cô ta một thời gian, nhưng bây giờ hành động của chúng tôi đã bị phơi trần, và thậm chí một cơ hội nhỏ mà chúng tôi có được nhờ mánh khóe của mình cũng vừa bị cướp đi mất.

“Ngài nói đúng, ngài Holmes. Tôi không có nhiều thời gian, và ngài đã khiến tôi mất rất nhiều sức lực trong mấy ngày qua. Tôi không còn nhiều sinh lực nữa. Tôi sắp chết. Russell, việc tôi xin nghỉ phép ở trường không phải là giả bộ. Mới đầu tôi định đợi thêm vài năm, ngài Holmes ạ, nhưng giờ tôi không thong thả được nữa. Chuyện giữa chúng ta phải giải quyết ngay lúc này.” Tiếng của cô ta vang vọng trong căn phòng lát đá, và thì thầm như một con rắn vậy.

“Được rồi, cô Donleavy, cô đã gặp tôi rồi. Giờ chúng ta hãy để cho Russell đứng ngoài chuyện này, sau đó tôi và cô sẽ cùng giải quyết chuyện riêng giữa chúng ta.”

“Ô không, rất tiếc, ngài Holmes, tôi không thể làm như vậy. Hiện tại Russell đứng về phía ngài, và tôi không thể giải quyết chuyện với ngài khi không có cô ta. Cô ta sẽ ở lại.” Giọng nói của Donleavy thật lạnh lùng, lạnh đến mức tôi khó có thể tưởng tượng được cô ta chính là người từng ngồi uống trà và cười nói cùng tôi bên lò sưởi. Lạnh lùng, và nguy hiểm. Tôi rùng mình, và cô ta nhìn thấy.

“Russell bị lạnh, và tôi cảm nhận được sự mệt mỏi. Tất cả chúng ta đều mệt mỏi, học trò thân mến của tôi, nhưng chúng ta vẫn có những điều phải nói trước khi chuyện này kết thúc. Bắt đầu đi, ngài Holmes, đừng giam giữ người mà ngài bảo trợ ở đây cả ngày. Tôi cá là ngài đang có hàng tá câu hỏi muốn hỏi tôi. Ngài cứ hỏi.”

Tôi nhìn sang Holmes, đang ngồi cách tôi chưa đầy một thước. Bàn tay ông ấy đưa lên vuốt mặt với sự mệt mỏi thấy rõ, nhưng vào một khoảnh khắc cực nhanh và bí mật, ông ấy đưa mắt ra hiệu cho tôi, trong mắt lóe lên một tia chiến thắng, sau đó đôi tay buông thõng xuống cho thấy sự mệt mỏi và thua cuộc. Ông ấy dựa hẳn người vào lưng ghế, hai cánh tay gầy gò duỗi ra trên mặt bàn ngay trước mặt rồi khẽ nhún vai.

“Tôi không có câu hỏi nào cả, cô Donleavy.”

Khẩu súng có vẻ hơi dao động.

“Không có câu hỏi nào sao? Nhưng tất nhiên là ngài phải có...” Cô ta lấy lại bình tĩnh. “Ngài Holmes, ngài không cần cố gắng chọc tức tôi đâu. Chỉ phí thời gian vàng ngọc của chúng ta thôi. Nào, hẳn ngài phải có nhiều điều muốn hỏi.” Giọng cô ta sắc lạnh như dao, khác hẳn với những gì tôi còn lưu giữ trong ký ức. Với một sự đối âm hoàn hảo, Holmes cất tiếng trả lời - mệt mỏi và có phần chán nản.

“Cô Donleavy, tôi đã nói rằng tôi không có bất kỳ một thắc mắc nào cả. Mọi chuyện từng rất thú vị, thậm chí còn kích thích nữa, nhưng giờ nó đã qua rồi. Tất cả những tình tiết đã sáng tỏ đâu vào đấy.”

“Vậy sao? Thứ lỗi cho tôi, nhưng tôi nghĩ ngài đang bày trò gì đó. Có lẽ ngài đủ tốt bụng để giải thích cho Russell và cho chính tôi đây về toàn bộ diễn biến của sự việc chăng? Tay trên bàn, ngài Holmes. Tôi không muốn phải cắt ngang khi ngài nói đâu. Cảm ơn. Giờ thì ngài có thể tiếp tục.”

“Tôi sẽ bắt đầu từ những chuyện xảy ra vào mùa thu năm ngoái, hay là những chuyện cách đây hai mươi tám năm đây?”

“Tùy ngài thôi, tuy nhiên Russell có thể sẽ thích một câu chuyện đầy đủ hơn đấy.”

“Được rồi. Russell, hai mươi tám năm trước, ta đã giết chết giáo sư James Moriarty, chính là người đã sinh ra trợ giáo môn toán của cháu. Việc đó là một sự tự vệ không có nghĩa là ta không phải chịu trách nhiệm về cái chết của ông ta, khi ông ta bị ngã từ thác Reichenbach xuống. Ta đã điều tra về những hoạt động tội ác bành trướng của ông ta, vạch trần mạng lưới tội ác ấy, và ta cũng là nguyên nhân trực tiếp khiến ông ta phải chết.”

“Tuy nhiên, Russell, thời điểm đó ta đã mắc phải hai sai lầm. Thứ nhất là việc ta biến mất khỏi nước Anh trong suốt ba năm sau đó đã khiến đám tàn quân trong tổ chức của Moriarty tập hợp trở lại; và khi ta quay về thì bọn chúng đã mở rộng mạng lưới trên khắp thế giới, nhưng không để lại nhiều dấu vết ở Anh. Thứ hai là ta đã không để mắt đến gia đình Moriarty. Vợ và đứa con gái nhỏ của ông ta đã tới New York, và không ai nhìn thấy họ nữa. Hoặc ta đã tưởng như vậy. Có phải Donleavy là tên thời con gái của mẹ cô không?”

"Ô, vậy là ngài có câu hỏi cho tôi rồi đấy! Đúng, đó là tên thời con gái của bà.”

“Có những nghi vấn nho nhỏ, cô Donleavy ạ, ví như sợi tóc mà cô bỏ lại có phải là của cha cô hay không? Hoặc, có đúng là tay thiện xạ đã nấp ở một căn phòng trong khu nhà kho bên sông khi chĩa súng bắn Russell không? Hay, cô hay là thuộc hạ của cô đã vội vàng làm nổ quả bom khiến Dickson mất mạng? Những nghi vấn thứ yếu chưa có lời giải đáp đó khiến cho vụ việc trở nên rối rắm, nhưng hầu như không ảnh hưởng mấy đến cục diện."

“Một nhận xét khá thú vị từ một người đàn ông vẫn điều tra dựa trên những chi tiết vụn vặt,” ả mỉa mai, có phần bào chữa. “Nhưng chúng ta sẽ làm sáng tỏ những điều này. Đúng, đó là tóc của cha tôi, nó rơi trên cổ áo ông từ hồi ông còn sống. Mẹ tôi đã cất nó trong một trái tim bằng vàng có lồng ảnh, cái mà tôi đang đeo đây. Và, đúng là bạn của tôi đã mang theo một khẩu súng trường cực nhạy nấp trong khu nhà kho đó, dù tôi biết Sở Cảnh sát vẫn đang tìm kiếm chiếc xuồng lớn kia. Còn về phần Dickson, khi nhận công việc này, hắn cũng đã lường trước được rủi ro. Hắn đã làm mọi việc rối tung lên khi làm ngài bị thương, và điều đó khiến tôi tức giận. Tôi đã đền bù rất hào phóng cho gia đình hắn, ngài có thể thấy là như thế.”

“Mạng sống của một con người đáng giá bao nhiêu, cô Donleavy? Bao nhiêu tiền mới đền bù nổi cho một người góa phụ cùng ba đứa trẻ mồ côi cha?” Giọng Holmes đanh lại. “Cô đã giết chết hắn, Donleavy, chính tay cô hoặc một trong những kẻ sát nhân mà cô thuê, kẻ đã nghe thấy cơn thịnh nộ của cô và thực hiện nó như một mệnh lệnh. Cô đã định sẵn cái chết cho hắn ngay từ khi cô mở tài khoản cho hắn ở ngân hàng New York, vào tháng Mười một năm ngoái. Và bây giờ thì hắn đã chết.”

Chúng tôi ngồi đó, hoàn toàn im lặng. Tim tôi đập được mười, mười một nhịp thì Donleavy đáp lại với một sự khâm phục miễn cưỡng và sự thích thú không thể che giấu.

“Ngài Holmes, lòng khoan dung của một tín đồ Cơ đốc trong tầm hồn ngài thật bao la, ngài coi một kẻ suýt giết chết mình và hai người bạn thân thiết của mình như một người bạn đáng thương đã ra đi, để lại vợ dại con thơ vậy.”

“John Dickson là một tay rất chuyên nghiệp, thưa cô, một nghệ sĩ thực thụ với bom và kíp nổ. Trong suốt sự nghiệp của mình, hắn chưa bao giờ giết người, chỉ duy nhất một lần gây thương tích, cho đến khi cô mua chuộc hắn. Hẳn cô đã treo thứ gì đó trước mặt Dickson, thứ gì đó đe dọa đến gia đình hắn, để buộc hắn phải tham gia vào vụ sát hại này. Đừng có đem những tai nạn mà cô gây ra và sự oán giận của cô ra mà đùa với tôi, quý cô, sự kiên nhẫn của tôi cũng có giới hạn.”

Căn phòng nặng nề đến mức tôi dám cá là cô ta có thể nghe thấy tiếng tim tôi đập dồn. Cái họng súng hơi chùng xuống. Bây giờ thì Holmes đã khiến cho cô ta phải chú tâm tuyệt đối. Khoảng một phút sau cô ta cất tiếng từ góc phòng tối om, giọng nói phảng phất sự tôn trọng.

“Ngài là con người không bao giờ hài lòng với những gì mình đang có. Ngài nói rất đúng: tôi đã muốn hắn phải biến mất khỏi tầm mắt của tôi. Tình yêu mà hắn dành cho những đứa con chính là điểm không ổn, và hắn chắc chắn sẽ bán đứng tôi khi nào có cơ hội. Thế đấy, tôi không giỏi tự vấn lương tâm mình cho lắm. Tôi có một thiên hướng không hay ho lắm là thường bỏ qua những vấn đề phụ khi đã có một mục tiêu rành rành trước mắt. Chắc Russell cũng nói với ông điều này rồi.”

Cái họng súng mạ bạc một lần nữa hướng về phía tôi, tôi buộc mình phải thả lỏng người, thầm nguyền rủa người đàn bà này. Cả ba chúng tôi đều im lặng trong một phút dài, và khi Donleavy cất tiếng trở lại, tôi biết rằng Holmes đã tính toán nhầm, rằng trò thí quân của ông ấy không những không làm cô ta xao lãng mà còn khiến cô ta trấn át ông hơn. Nước đi của cô ta đầy toan tính và hiểm độc, nhằm đẩy Holmes vào điểm yếu nhất.

“Tôi nghĩ,” tiếng Donleavy vang lên chầm chậm, và một lần nữa cô ta chuyển sang thái độ dửng dưng khiến tôi cảm thấy như thể mình chẳng biết tí gì về cô ta, “tôi nghĩ tôi sẽ gọi ngài bằng tên Sherlock. Một cái tên thật khó đọc. Bố ngài đã nghĩ gì khi đặt cho ngài cái tên như vậy nhỉ? Dù sao thì trong nhiều năm qua chúng ta cũng từng có một mối quan hệ thân tình - dù phải thừa nhận rằng cho đến thời điểm này nó vẫn là từ một phía, và tôi tin đã đến lúc phải bắt đầu từ hai phía. Ngài hãy gọi tôi bằng tên thánh của tôi nhé.”

Trước khi cô ta kết thúc những câu nói kỳ lạ đó, tôi chợt nhận ra mình từng có cảm nhận không hay về người phụ nữ này. Hồi ở Oxford, tôi ấn tượng cô ta là một người luôn thất vọng với những yêu cầu của môi trường đại học, đến mức luôn muốn rời bỏ trường để đến bất cứ đâu có thể sử dụng tài năng to lớn của cô ta. Thực ra, đó mới là những giả định nửa vời của tôi khi tôi không thấy cô ta quay lại trường vào kỳ học chính thức. Giờ mọi thứ đã trở nên rõ ràng: đúng là cô ta muốn đoạn tuyệt với trường, nhưng sâu xa bên trong, cô ta không muốn kiềm chế sự nóng vội của mình nữa - ý thức về sự ưu việt đã phát triển thành cảm thức về quyền lực tối cao, và tính lập dị của cô ta đã bung tỏa thành biểu hiện điên rồ.

Một quyển sách đã mô tả về chứng mất trí như thế, nhưng lúc này tôi không cần đến quyển sách nào nói cho tôi nghe về cái điều mà làn da sởn gai ốc của tôi đang nhận thấy: người đàn bà này còn nguy hiểm cả hơn khẩu súng mà cô ta đang cầm, cô ta có thể dễ dàng biến mất như khói mây và hiểm ác như một con nhện độc. Những ý nghĩ của tôi cứ miên man mãi, không tìm được lựa chọn nào để bám vào, không tìm được cách nào khiến cô ta bình tĩnh lại hay xao lãng đi. Tôi chỉ có thể ngồi im đó, bất động và vô dụng, để lại trận chiến cho Holmes.

“Ô thưa cô, tôi khó có thể... ”

“Ngài nên suy nghĩ thật cẩn thận, Sherlock, trước khi đưa ra lựa chọn.”

Trước kia tôi đã từng nghe thấy giọng điệu này, trong những lần cô ta lặp đi lặp lại câu hỏi rằng liệu tôi có hài lòng với những lời giải của mình không, để tôi luống cuống với những sai sót của mình trước khi cô ta ập xuống đầu tôi như một ngọn roi gai. Holmes hoặc là không nhận thấy nguy cơ này, hoặc là ông ấy đã chọn cách phớt lờ nó.

“Cô Donleavy, tôi...”

Một phát súng vang lên trong căn phòng kín, cùng lúc ấy có vật gì đó đâm mạnh vào cánh tay tôi, và một mảnh vụn vỡ tung trên giá sách cạnh cửa ra vào. Tôi chỉ kịp hy vọng bà Hudson sẽ không nghe thấy tiếng súng vừa rồi mà lao vào, thì cơn đau bùng lên dữ dội. Holmes nghe tiếng tôi thở hổn hển, ông ấy quay sang chỗ tôi khi tôi đang giữ chặt lấy vết thương bằng bàn tay trái.

“Kusseh, cháu có...”

“Cô bé vẫn ổn, Sherlock yêu quý, và tôi khuyên ngài nên ngồi yên một chỗ, nếu không cô bé sẽ không còn ổn như thế nữa đâu. Cảm ơn ngài. Tôi đảm bảo với ngài rằng một khi tôi đã muốn bắn, thì tôi sẽ bắn rất chính xác. Tôi không làm việc gì nửa chừng cả, kể cả những bài luyện bắn bia. Và nhân tiện, ngài không cần phải lo lắng rằng người bảo vệ của ngài quanh khu nhà này sẽ làm phiền chúng ta đêm nay đâu; cả ông ta và bà Hudson đều đang ngủ rất say. Nào, bây giờ thì đưa tay ra, bé yếu của tôi, để tôi xem em có chảy nhiều máu quá không. Em thấy không? Chỉ là một vết cắt thôi. Một phát súng đẹp mắt, tôi nghĩ em sẽ đồng ý với tôi điều đó. Em biết đấy,” cô ta lại chuyển sang một giọng hoàn toàn khác, giọng nói của một người phụ nữ tử tế và giàu lòng trắc ẩn, "tôi rất tiếc [1] đã phải đối xử với em như vậy, Russell. Tôi hy vọng em biết rằng tôi không phải là một giáo viên có thói quen cầm súng bắn học trò của mình.” Cô ta vỗ về tôi, cố moi móc từ tôi một nụ cười, và điều khủng khiếp là, bất chấp nỗi hoảng loạn và choáng váng sờ sờ trước mắt, tôi vẫn muốn cười với cô ta. Vẫn muốn tin cô ta.

“Nào, bây giờ thì, Sherlock yêu quý, quay trở lại chủ đề chính đi. Ngài định gọi tôi là gì nào?” Giọng cô ta điệu đà một cách lố bịch.

Nó khiến tôi sởn hết cả da gà. Ẩn sau sự quỷ quái ranh ma là một tiếng cười vừa đe dọa vừa khinh bỉ và một điều gì đó khác mà phải mất cả phút sau tôi mới nhận ra: đó là giọng điệu cám dỗ trắng trợn và quỷ quyệt của một ả đàn bà hoàn toàn nhận thức được sức mạnh của mình. Nó khiến tôi phát buồn nôn, và sau đó thì khiến tôi giận dữ.

“Tôi đang đợi đấy, Sherlock.” Cô ta lắc nhẹ khẩu súng.

Lời đáp của Holmes hạ cánh xuống căn phòng như một bãi nước bọt.

“Patricia.”

“Khá hơn rồi đấy. Chúng ta sẽ xét đến ngữ điệu, sớm thôi. Như tôi đã nói, cho đến giờ tôi cảm thấy tôi hiểu ngài rất rõ. Ngài có biết ngài đã là mối quan tâm của tôi từ khi tôi mười tám tuổi không? Sự thật là như vậy đấy. Hồi đó tôi ở New York. Mẹ tôi đang ốm thập tử nhất sinh, và tại một sạp báo bên ngoài bệnh viện, tôi đã nhìn thấy ảnh ngài ngay trên trang đầu của một tờ báo. Bên trong là câu chuyện vì sao ngài không chết, chứ không phải câu chuyện ngài đã hại chết bố tôi như thế nào. Mẹ tôi khó khăn lắm mới có thể nhắm mắt ra đi, và tôi đã suy nghĩ nát óc về việc làm thế nào để một ngày nào đó có thể tiếp cận được ngài. Tôi thừa kế toàn bộ tài sản và việc điều hành tổ chức của bố, mặc dù, ngài biết đấy, tôi thực sự yêu thích Toán học hơn là tổ chức. Tổ chức vẫn tự hoạt động trong lúc tôi đến trường, những người quản lý của tôi rất trung thành. Đến bây giờ vẫn vậy. Hầu hết bọn họ. Thi thoảng họ đến trường hỏi ý kiến tôi, nhưng hầu như trong mọi trường hợp tôi đều đưa ra quyết định, còn họ là những người thực hiện. Đôi khi tôi cũng đưa ra một số yêu cầu, và họ đều đáp ứng tất cả những yêu cầu đó một cách đầy trách nhiệm.”

“Ví dụ như hai vụ tai nạn đáng tiếc xảy ra với hai người trợ giáo môn Toán, ngay trước khi cô được thay thế vào vị trí của họ?” Tôi buột miệng thốt lên mà không hề cân nhắc. Tôi cảm nhận được sự phản đối gay gắt từ phía Holmes, và tự nguyền rủa mình vì đã trót thu hút sự chú ý của người đàn bà.

“Vậy là em đã nghe về chuyện đó hả Russell? Đúng vậy, họ thật không may. Tuy nhiên, tôi đã có được công việc mà tôi muốn, công việc mà bố tôi đang làm dang dở, và tôi có thể tiếp tục theo đuổi mối quan tâm của mình. Tôi đã thu thập tất cả những gì viết về ngài hoặc do chính ngài viết ra. Thậm chí tôi còn có cả bản chuyên khảo viết tay của ngài về lốp xe đạp, bản mà ngài đã tặng cho một người có thẩm quyền trong sở cảnh sát. Cứ như vậy, năm này qua năm khác, tôi tìm hiểu mọi thứ về ngài. Tôi xác định được ba nơi ẩn náu của ngài ở London, dù tôi ngờ rằng ít nhất sẽ còn một nơi khác nữa. Căn phòng có bức họa của Vernet khá là đẹp,” cô ta nói vẻ ngẫu nhiên, “mặc dù trên tấm thảm có nhiều thứ khiến tôi phải thèm muốn.” Cô ta mong đợi một phản ứng từ Holmes, nhưng không có gì cả, điều đó khiến cô ta nổi điên. “Việc tìm ra Billy dễ như ăn kẹo, và việc bám theo hắn đến buổi biểu diễn thật chẳng khác nào trò trẻ con. Tôi đã từng nghĩ đến việc lợi dụng hắn để chống lại ngài, tống tiền hắn về vụ tai nạn của chị gái hắn, nhưng điều đó có vẻ hơi gian lận.” Lại là một sự im lặng không lời đáp.

"Đúng, chẳng có mấy điều mà tôi không biết về ngài, Sherlock. Tôi biết vì sao con trai bà Hudson lại vội vàng di cư sang Úc, biết những điều về ngài và người phụ nữ tên Adler sau khi bố tôi qua đời, về vết sẹo trên lưng ngài và tại sao ngài lại có vết sẹo ấy. Tôi còn giữ một tấm ảnh khá quyến rũ của ngài chụp trong dãy phòng tắm hơi ở Nhà tắm Thổ Nhĩ Kỳ... Ha ha! Ngài không ngờ đúng không?” Cô ta đắc thắng trước tiếng thốt lên khe khẽ của Holmes, rồi tiếp tục. “Thậm chí cách đây vài năm tôi còn mua lại một trang trại trên khu đồi nhà ngài, tất nhiên là qua một tay chân của tôi, từ đó tôi hoàn toàn có thể quan sát ngài qua cửa sổ phòng ngủ nhà ngài.

“Tôi đã mất năm năm mới đưa được bảy người của mình vào làm việc trong khu trang trại, để theo dõi nhất cử nhất động của ngài. Và sau đó - ôi, thật châm biếm làm sao! - cô bé Russell của ngài đã tìm đến tôi để học phụ đạo môn Toán. Tôi chưa bao giờ mơ tới một chuyện may mắn như thế: cô học trò nhỏ của tôi lại là bạn tâm giao với kẻ đã giết bố tôi. Nếu như tôi có được ngồi ở một góc phòng khách nhà ngài, tôi cũng không thể nào biết được nhiều về ngài bằng việc moi móc thông tin qua Russell. Thật ngon lành.

“Trong các kỳ nghỉ hè tôi luôn dành thời gian cho tổ chức, chỉ là muốn mọi người biết tôi vẫn quan tâm đến họ. Mùa hè năm ngoái, chúng tôi được tin có một Thượng nghị sĩ Mỹ sẽ đi du lịch ở một vùng quê vắng vẻ, thế nên chúng tôi lên kế hoạch bắt cóc con gái của ông ta. Ngài biết đấy, vụ việc không hẳn là trót lọt, nhưng hãy tưởng tượng tôi sung sướng thế nào khi nhận ra ngài cũng tham gia vụ này. Thật đáng để thất bại, lại có phần kích thích nữa, khi có cơ hội gặp gỡ, cũng như ‘làm việc’ cùng ngài.

“Từ thất bại đó mà tôi đã nghĩ ra một kế hoạch mới. Tôi quyết định bắt cóc Russell, đưa con bé đến một nơi mà ngài không thể nào tìm ra, rồi chơi đùa với ngài, một cách công khai, trong một thời gian dài. Thế là tôi bắt tay vào thực hiện kế hoạch. Tôi mua váy áo cho con bé khi ở Liverpool, những bộ váy áo khá là phù hợp, ngài đồng ý chứ, mặc dù tôi đoán rằng hình như con bé không hề động đến đám váy áo đó? Tiếc thay. Một tay chân móc túi chuyên nghiệp của tôi đã lấy trộm đôi giày trong phòng con bé, nhằm nhấn mạnh sự tương đồng của hai vụ bắt cóc - à, ngài đã bỏ qua chi tiết này, đúng không? Thật thất vọng. Tôi dự định sẽ bắt cóc con bé vào cuối học kỳ này, như thế sự vắng mặt của tôi có thể sẽ không bị xì xào thái quá.”

Thật quá bối rối khi ngồi nghe Donleavy nói về tôi một cách hiển nhiên như thế này. Tôi như đang không tồn tại trước mắt cô ta, trở thành một kẻ thứ ba được nhắc đến trong câu chuyện của họ. Cánh tay phải của tôi run lên, những ngón tay ngứa râm ran.

“Nhưng đến cuối tháng Mười thì mọi chuyện thay đổi. Bác sĩ điều trị của tôi nói rằng có thể tôi sẽ chết trong vòng một năm tới, và tôi buộc phải xem lại toàn bộ kế hoạch của mình. Tôi có thực sự muốn dấn thân vào một kế hoạch phức tạp và đòi hỏi nhiều công sức như thế này không, cái kế hoạch có thể sẽ kéo dài trong sáu hoặc tám tháng, và tôi có nên thường xuyên đi về cái vùng khỉ ho cò gáy này không? Tôi đã quyết định, một cách miễn cưỡng, là sẽ đơn giản hóa mọi chuyện. Tôi không thể chơi trò mèo vờn chuột mãi với ngài được, và tôi quyết định khi mọi chuyện kết thúc, tôi sẽ giết chết hai người, thế là chấm hết. Nếu tôi có thể công khai chuyện ngài đã thất bại trong việc thoát khỏi tay tôi, thì sẽ hay ho hơn rất nhiều. Xét cho cùng, tôi cũng chẳng mất mát gì mấy.

“Vào cuối học kỳ, mọi chuyện đã đâu vào đấy. Tôi sắp xếp kỳ nghỉ phép một đi không trở lại, thuê Dickson, rồi, ngay trước khi rời Oxford, tôi giao cho Russell mấy bài tập toán của cha tôi. Những ngày sau đó thật kỳ diệu, như một phương trình được tìm ra lời giải rõ ràng. Sau khi ngài gỡ được quả bom chỗ Russell, tôi ngồi lại để nghĩ xem sẽ tóm ngài ở bước đi nào trước nhất. Tôi không cần đến Watson, điều đó có vẻ buồn cười, đúng không? Một lão già ngu ngốc, đến đi còn không vững. Tôi sai một thằng bé quan sát căn phòng của anh trai ngài cả ngày, và tôi biết ngài đã ở trong đó trước khi ngài đi ra ngoài bằng cửa chính. Ngày tiếp theo, sau khi ngài cắt đuôi được người của tôi, tôi quyết định liều đặt cược vào Billy, và việc đó đã mang lại kết quả. Hắn dẫn chúng tôi đến thẳng chỗ ngài, rồi còn lải nhải những điều hết sức nhạt nhẽo trước khi chìm vào ‘giấc ngủ’. Russell, xin lỗi em về chỗ váy áo nhé. Chắc hẳn em đã mất một khoản kha khá trong số tiền trợ cấp của mình để mua chúng nhỉ?”

“Thực ra, số tiền đó là của tôi,” Holmes nói. Tôi cảm thấy ánh mắt người đàn bà rời khỏi tôi và trở lại với Holmes.

“Được rồi. Sau đó thì mọi chuyện đều suôn sẻ. Ngài có thích trò chơi nho nhỏ ở công viên của tôi không? Những bài báo về dấu chân của ngài quả là hữu ích và đáng đọc.”

“Rất thông minh,” Holmes lạnh lùng đáp lại.

“Rất thông minh... làm sao?” Cô ta nhắc.

Holmes nói qua hàm răng nghiến chặt:

“Rất thông minh, ‘Patricia’.”

“Vậy sao? Nhưng tôi đã cảm thấy vô cùng khó chịu khi ngài biến mất khỏi con tàu đáng nguyền rủa đó. Thực sự tôi đã rất điên tiết. Ngài có biết tôi đã phải mất bao nhiêu công sức tiền của để theo dõi những bến tàu không? Đó là chưa nói đến những bến cảng khác? Tôi đã chắc chắn rằng ngài sẽ trở lại London, nhưng, nhiều tuần trôi qua mà ngài vẫn bặt vô âm tín. Những người quản lý của tôi bắt đầu khó chịu với những khoản chi, và tôi đã phải sa thải hai người trong số họ. Và thời gian, thời gian vàng bạc của tôi nữa chứ! Cuối cùng thì ngài cũng quay trở lại, nhưng tôi không thể tin được khi người của tôi báo về cho tôi bộ dạng của ngài lúc đó. Tôi đã mạo hiểm về tận đây để tận mắt chứng kiến, và tôi phải thừa nhận rằng mình đã bị chơi xỏ. Tôi đã không hề nghĩ rằng đó chỉ là một màn kịch. Ồ, về phần diễn xuất của ngài, đúng, thì tôi còn tin, nhưng tôi không hề cho rằng Russell lại có khả năng diễn xuất nhường ấy. Cho đến tận khi cả hai người cùng bước ra từ cánh cửa đó thì tôi mới biết chắc chắn rằng đó chỉ là màn kịch của hai người.”

Giọng nói của Donleavy trở nên khàn hơn, và khẩu súng vô tình được hạ sang một bên trong khi cô ta nói. Holmes và tôi vẫn ngồi bất động, khuôn mặt ông ấy lộ một vẻ khó chịu lịch thiệp dễ khiến người ta cáu tiết, còn tôi thì cố gắng tỏ ra ngốc nghếch ngây thơ. Máu đã ngừng rỉ ra, nhưng cánh tay tôi vẫn còn hơi tê. Khi Donleavy cất tiếng trở lại, giọng cô ta có phần mệt mỏi. Tôi chờ đợi, như một kẻ vô hình, chờ đợi Holmes mở một nước đi cho tôi.

“Và giờ thì chúng ta ngồi đây. Sherlock yêu quý, ngài cho rằng tôi đến đây vì điều gì?”

Những lời đáp lại của ông ấy thờ ơ, máy móc, và đầy vẻ sỉ nhục:

“Cô muốn thể hiện sự đắc thắng trước mặt tôi, như một con gà trống trên đống phân của nó vậy.”

“Patricia.” Khẩu súng giương lên, đe dọa.

“Patricia thân mến.” Giọng điệu mỉa mai của ông ấy biến câu nói trở thành một lời nhạo báng.

“Thể hiện sự đắc thắng trước mặt ngài à, tôi cho rằng đó cũng là một đáp án. Còn gì nữa không?”

“Để làm bẽ mặt tôi, công khai trước mọi người, nhằm mục đích báo thù cho cha mình.”

“Khá lắm. Giờ thì, Russell, em có nhìn thấy cái phong bì ở trên giá sách phía bên phải em không? Ở trên cùng ấy. Đứng lên và lấy nó cho tôi - nhớ là chầm chậm thôi. Được rồi, mang nó lại bàn và đặt nó trước mặt Sherlock. Rồi ngồi xuống, đặt hai tay lên bàn. Như vậy, tốt lắm.”

“Đây là lá thư tuyệt mệnh của ngài, Sherlock ạ. Khá dài đấy. Nếu ngài thấy tò mò, thì cái máy đánh chữ thảo ra nó ở dưới tầng ấy, tôi dùng nó để thay cho bút tích của chính ngài. Đọc nó đi, rồi đặt nó trước mặt Russell nếu ngài muốn con bé đọc. Em không được chạm vào nó, Russell. Em không nên để lại dấu vân tay trên một văn bản mang tính cá nhân cao độ như thế này. Nào, Sherlock yêu dấu, ngài đọc đi chứ. Tôi khá là hài lòng với bức thư này. Với lại, ngài chắc chắn sẽ không ký bất cứ một văn bản nào nếu chưa đọc qua nó, đúng không?” Cô ta cười khoái trá, rõ ràng là cô ta đang trở nên điên rồ.

Như Donleavy nói, đó là một bức thư tuyệt mệnh. Nó bắt đầu bằng một lời tuyên bố của Sherlock Holmes, rằng ông ấy hoàn toàn tỉnh táo, chỉ là không thấy một lý do nào để tiếp tục sống trên cõi đời này nữa. Sau đó là những nguyên nhân được đưa ra, khá tỉ mỉ. Việc tôi tách rời ông ấy cùng những phiền muộn mà nó gây ra được coi là nguyên nhân chủ yếu. Tiếp đó là một đoạn giải thích rất dài, lan man nhưng chi tiết về việc những vụ án mà bác sĩ Watson ghi lại đều sai lầm trầm trọng như thế nào. Cả thảy mười bảy vụ án được trình bày lại tỉ mỉ đến từng chân tơ kẽ tóc, rồi kết luận lại là hầu hết chúng đều được cảnh sát tháo gỡ, vài lần là do Holmes chẳng may vớ được câu trả lời, còn một lần là có sự gợi ý của Watson. Từng trang thư được giở qua, chúng tôi đọc còn Donleavy vẫn ngồi đó. Cuối cùng là vụ việc liên quan đến cái chết của Moriarty, bức thư tiết lộ rằng toàn bộ câu chuyện là một sự bịa đặt có chủ tâm nhằm chống lại một vị giáo sư vô hại đã cướp đi cô gái trẻ mà Holmes hằng khao khát, rằng cái tổ chức tội phạm kia hoàn toàn là do Holmes tưởng tượng ra. Tập thư kết thúc bằng một lời xin lỗi hèn hạ tới người đàn ông vĩ đại đã bị xuyên tạc thành ra tồi tệ như thế nào, và tới toàn thể dân chúng, những người đã bị Holmes làm cho mê muội ra sao.

Một bài viết thực sự quá ấn tượng. Giấy trắng mực đen thế này mà được công bố trước bàn dân thiên hạ thì chắc chắn sẽ tạo nên một vụ tai tiếng khủng khiếp, và cái tên Sherlock Holmes thế nào cũng trở thành một trò cười bị người đời khinh bỉ. Tôi ngả lưng ra sau, run rẩy.

“Cô có tài viết tiểu thuyết đấy,” Holmes nói, giọng ông đột ngột lạnh băng, “nhưng hẳn cô không thể tin rằng tôi sẽ ký vào một thứ như thế này.”

“Nếu như ngài không ký, tôi sẽ bắn Russell, tiếp theo sẽ là ngài, và sau đó, một trong những chân tay của tôi sẽ giả mạo chữ ký của ngài để ký vào lá thư đó. Có vẻ giống như một vụ tự tử, và tên của cô bé Russell đây sẽ đi xuống mồ cùng với tên ngài.”

“Còn nếu tôi ký?”

“Nếu như ngài ký, tôi sẽ để ngài được chọn lựa và tự tiêm một mũi chí mạng cuối cùng. Russell sẽ được đưa đi khỏi đây và sẽ được thả ra khi nào báo chí tìm thấy lá thư. Con bé không có bằng chứng nào cả, ngài thấy đấy, không một chứng cứ nào, và tôi sẽ cao chạy xa bay.”

“Cô hứa với tôi rằng sẽ không có nguy hiểm nào xảy đến với Russell chứ?”

Ông ấy rất nghiêm túc, và tôi nhận thấy điều đó.

“Holmes, không!” Tôi bật khóc, hoảng loạn.

“Cô hứa chứ?” Ông ấy nhắc lại câu hỏi.

“Tôi hứa với ngài rằng sẽ không có bất cứ nguy hiểm nào xảy đến với Russell chừng nào con bé còn nằm trong tay tôi.”

“Không, vì Chúa, Holmes!” Mọi cố gắng trở nên vô hình để chờ đợi của tôi thế là tan vỡ. “Sao ông có thể tin người đàn bà này chứ? Cô ta sẽ bắn cháu ngay sau khi ông biến mất khỏi cõi đời này.”

“Russell,” cô ta phản đối, như thể cô ta vừa bị tôi lăng mạ vậy, “những lời tôi nói ra chính là danh dự của bản thân tôi. Tôi đã trả cho Dickson số tiền thù lao ngay cả khi hắn chết rồi, đúng không nào? Tôi cũng chu cấp cho những gia đình nghèo khổ khác khi tay chân của tôi chẳng may phải bóc lịch. Thậm chí tôi còn gửi đồng vàng thứ hai cho thằng nhóc đã chuyển bọc váy áo cho em nữa. Những lời tôi nói có giá trị hẳn hoi, Russell ạ.”

“Tôi tin cô, Patricia. Tôi không lý giải được tại sao, nhưng tôi tin cô. Tôi sẽ lấy cái bút trong túi của mình,” Holmes nói, và với những cử động chậm rãi và thận trọng, ông ấy làm theo lời nói. Tôi quan sát trong nỗi khiếp sợ khi ông ấy mở nắp bút ra, lật giở tệp giấy cho đến trang cuối cùng, và đặt bút lên đó. Nhưng, cái bút lại không ra mực. Ông ấy vẩy mạnh, nhưng vẫn không thể viết được. Ông ấy ngước nhìn lên.

“Tôi e là cây bút đã bị khô mực. Có một lọ mực trong chiếc tủ ly ngay phía trên bồn rửa đấy.”

Donleavy ngập ngừng một lúc, đề phòng trường hợp cô ta có thể sẽ bị lừa, nhưng ông ấy vẫn ngồi đó, kiên nhẫn với cây bút trong tay.

“Russell, đi lấy mực đi.”

“Holmes à, cháu...”

“Ngay bây giờ! Hãy thôi rên rỉ đi, nhóc con, và hãy đi lấy lọ mực đến đây, nếu không tôi sẽ cho em ăn thêm một phát đạn nữa đấy.”

Tôi nhìn Holmes chằm chằm, ông ấy nhìn tôi điềm tĩnh, một bên lông mày hơi nhướng nhẹ.

“Russell, đi lấy mực đi. Có vẻ như trực giác của cháu đã chiếu tướng chúng ta rồi!”

Tôi vội đẩy cái ghế ra sau để che giấu niềm hy vọng đang khấp khởi trong lòng và đi đến chỗ cái tủ ly để tìm lọ mực. Tôi đặt nó lên bàn, ngay trước mặt Holmes rồi ngồi xuống. Ông ấy đẩy tập giấy sang bên, mở nắp lọ mực thấp bé, bơm mực vào bút, rồi lau những chỗ mực thừa còn đọng lại nơi ngòi bút, hết bên này đến bên kia. Rồi ông ấy đặt cái bút lên mặt bàn, vặn chặt nắp lại, đặt lọ mực sang bên cạnh, sau đó lại cầm cái bút lên, lấy ra tờ giấy cuối cùng trong tập thư đánh máy để ngay trước mặt, và cứ giữ cây bút trên tờ giấy như thế.

“Cô có biết một điều rằng, bố cô cũng tự tử không?”

“Cái gì?”

“Tự tử,” Holmes nhắc lại. Ông ấy lơ đãng đóng nắp bút lại và đặt nó xuống mặt bàn, sau đó cầm lọ mực lên, mân mê nó một lúc, có vẻ suy nghĩ dữ dội lắm, rồi lại để nó sang một bên và ngả người về phía trước.

“Ô, đúng là vậy đấy. Bố cô đã tự tử. Sau khi tôi phá hủy tổ chức của bố cô, ông ta quyết bám theo tôi đến Thụy Sĩ, sắp đặt một cuộc hẹn ở một nơi vắng vẻ nhất mà ông ta tìm được, rồi sau đó hẹn gặp tôi. Ông ta biết mình không phải là đối thủ của tôi, vậy mà ông ta không hề mang theo súng. Thật kỳ quặc, đúng không? Thêm nữa, ông ta còn sắp xếp một kẻ đồng mưu sẽ ném đá vào người tôi sau đó, vì ông ta ngờ rằng sẽ không thể kéo tôi cùng chết được. Đó là một vụ tử tự, Patricia, một vụ tử tự.” Giọng Holmes lúc này trở nên khắc nghiệt, lạnh lùng hơn, và ông ấy gọi tên người đàn bà như thể đang phát âm một từ gì đó rất tục tĩu. Những từ ngữ lạnh băng vẫn tiếp tục tuôn ra.

“Cô nói là cô đã hiểu rõ tôi sao, Patricia Donleavy?” Ông ấy gọi to tên người đàn bà trong sự khinh bỉ, rồi nhìn thẳng vào mặt cô ta. “Tôi cũng biết rõ cô đấy, thưa quý cô. Tôi biết cô vì cô là con gái của Moriarty. Bố cô là một người có trí tuệ tuyệt vời, cô cũng vậy, và giống như ông ta, cô đã từ bỏ thế giới của thiện tâm để bắt đầu thiết lập những thứ ma quỷ, rác rưởi. Bố cô đã tạo nên một mạng lưới những thứ suy đồi và kinh tởm chưa từng có ở đảo quốc này, một mạng lưới được dệt nên từ tất cả những thứ hiện hình trong thế giới tội phạm. Những chi nhánh con, những “người” của ông ta như cô gọi, đã cướp bóc, giết người, tống tiền khiến cho bao gia đình kiệt quệ, rồi đầu độc bao nhiêu đàn ông đàn bà bằng ma túy. Bố cô không từ một thủ đoạn bẩn thỉu nào, Patricia Donleavy ạ, từ buôn lậu, buôn thuốc phiện cho đến việc tra tấn người và mua bán dâm. Và lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng vậy, vị giáo sư tử tế vẫn ngồi giữa những chồng sách trong phòng làm việc, giữ gìn cho đôi tay thanh tú của mình thật sạch sẽ. Không gì có thể chạm tới ông ta, kể cả những đau đớn, đổ máu, hay nỗi khiếp sợ đang lan tràn trong những mạng lưới con của ông ta. Giống như cô, ông ta chỉ quan tâm đến những nguồn lợi thu được từ đám ung nhọt bẩn thỉu, mua cho vợ mình những bộ váy lộng lẫy và chơi các trò chơi toán học với đứa con gái nhỏ của mình nơi phòng khách xa hoa. Cho đến khi tôi xuất hiện. Tôi, Sherlock Holmes, đã thâm nhập trực tiếp vào cái mạng lưới ấy. Tôi đã đập tan nó ra thành từng mảnh nhỏ và biến cái tên Moriarty thành một trò cười, cốt để con gái ông ta cũng không dám công khai mang nó, và cuối cùng, khi đời ông ta chẳng còn gì, khi tôi dồn ông ta đến chân tường không lối thoát, ông ta đã ngã xuống thác Reichenbach và mất mạng tại đó. Patricia Donleavy, bố cô là một cái nhọt nhức nhối trên khuôn mặt London, và tôi, Sher...”

Donleavy hét lên một tiếng inh tai, tiếng hét một con thú đang lên cơn giận dữ điên cuồng. Khẩu súng giơ lên hướng thẳng vào mặt Holmes, thế là tôi dùng cánh tay phải đang nằm ủ rũ trên bàn nhặt lấy lọ mực nặng trĩu rồi ném thật mạnh vào tay cô ta. Căn phòng một lần nữa vỡ ra với tiếng nổ nhức óc, khẩu súng quay tròn mấy vòng rồi văng mạnh vào tường. Cô ta lao ra vồ lấy nó, và trong chớp mắt đã có nó trong tay, nhưng chỉ trong chớp mắt thôi, vì tôi đã lấy hết sức bình sinh nhảy vào cô ta, cú nhảy mạnh đến nỗi tôi và cô ta cùng đâm sầm vào giá sách, khiến sách báo và chai lọ rơi xuống đầu chúng tôi loảng xoảng. Trong cơn giận dữ điên cuồng, cô ta đoạt lại được khẩu súng, nhưng tôi đã dùng cả thân mình mà đè xuống, tay tôi giữ chặt cổ tay cô ta, hướng khẩu súng ra xa Holmes, rồi từ từ, từng chút một đẩy lùi sức mạnh khủng khiếp của người đàn bà. Bỗng có cái gì đó trượt qua, lòng bàn tay trái của tôi trở nên nóng bỏng và trống rỗng cùng lúc tiếng nổ đinh tai nhức óc thứ ba vang lên ngay cạnh. Cơn choáng váng chạy dọc người tôi như thể tôi vừa lãnh trọn một cú đấm nảy lửa. Donleavy cứng đờ người bên dưới tôi, cô ta ho nhẹ, cánh tay phải bỗng nhiên rũ xuống, còn tay trái rơi xuống lưng tôi. Tôi sửng sốt trước cái vòng ôm lạ kỳ này trong tích tắc, nhưng khi nhìn thấy khẩu súng chỉ cách cánh tay cô ta hơn hai centimet, tôi gượng đẩy nó ra xa. Đột nhiên tôi nghĩ, Chúa ơi! phát súng vừa rồi hướng đi đâu vậy? Tôi vội quay sang phía Holmes... Ông ấy không bị thương, nhưng có điều gì đó không ổn, điều gì đó rất không ổn với vai phải của tôi. Cuối cùng thì cơn đau cũng tới, cơn đau khủng khiếp choáng ngợp òa vỡ trong tôi; thế là tôi lao đến chỗ Holmes, khóc òa lên khi sấm sét rền rĩ bên tai và tôi cảm thấy mình đang trượt xuống một lòng giếng sâu êm như nhung và đen thăm thẳm.

Phần Cuối

img

Cởi Bỏ Áo Giáp

---❊ ❖ ❊---

CHÚ THÍCH

[1] vì

Đánh máy và Trình bày: Mọt Sách
Nguồn: Việt Nam Thư quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của laurie r. king