Người Nuôi Ong Thành Aleppo

Lượt đọc: 863 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
THƯ GỬI ĐỘC GIẢ

Bạn đọc thân mến,

Mùa hè năm 2016, và một lần nữa vào năm 2017, tôi làm tình nguyện tại một trung tâm cho người tị nạn ở Athens. Mỗi ngày, dòng người đổ tới Hy Lạp càng đông, chủ yếu là từ Syria và Afghanistan. Những gia đình đầy hoang mang và sợ hãi. Việc ở đó vì họ, trong quãng thời gian gian khó và kinh hoàng với họ, là một trải nghiệm đã thay đổi nhân sinh quan của tôi.

Tôi bắt đầu nhận ra rằng họ rất muốn kể câu chuyện của mình. Dù còn rào cản ngôn ngữ, họ muốn nói, họ muốn được lắng nghe, được nhìn nhận. Lũ trẻ thì vẽ tranh. Các em sẽ vẽ bóng bay và cây cối, bên dưới là một căn lều và một xác chết. Hình ảnh và câu chuyện làm tôi chấn động. Nhưng đó là sự thật, đó là những gì các em đã trải qua.

Tôi trở lại London, hy vọng nỗi bàng hoàng từ những điều mình đã thấy và đã nghe có thể phai nhạt dần. Nhưng không, tôi không thể quên bất cứ chút gì. Vậy nên tôi đã quyết định viết một cuốn tiểu thuyết, như một cách kể lại câu chuyện của những em bé đó, những gia đình đó.

Tôi đã luôn tự hỏi mình rằng “nhìn” thì có nghĩa là gì. Và thế là Afra xuất hiện, một người phụ nữ đã thấy con trai chết trước mắt mình, và mất thị lực cũng chính từ vụ nổ bom ấy. Sau đó, tôi gặp một người đàn ông đã từng là người nuôi ong khi anh còn ở Syria. Anh đã đến được Anh và đang gây bầy ong mới, dạy những người tị nạn khác cách nuôi ong. Ong là biểu tượng cho sự mong manh, cho cuộc sống và cho hy vọng. Nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết này, Nuri, từng là một người cha và một người nuôi ong tài giỏi. Anh đang cố gắng tìm lại người vợ đã tổn thương và suy sụp của mình, tìm lại cô trong bóng tối mênh mông của sự đau khổ. Cô không thể rời khỏi Aleppo, cô bị đóng băng trong đau buồn và tuyệt vọng. Nuri biết, để sống sót, họ phải rời khỏi đó. Chỉ khi họ nhìn thấy nhau, cảm nhận được sự hiện diện và tình yêu dành cho nhau, họ mới có thể bắt đầu hành trình tới một khởi đầu mới.

Người nuôi ong thành Aleppo là một tác phẩm hư cấu, nhưng Nuri và Afra tồn tại trong trái tim và tâm trí tôi, là kết quả của mọi bước đi bên cạnh những đứa trẻ và những gia đình của tôi tại Hy Lạp. Tôi viết câu chuyện này như một cách để cho thấy chúng ta và những người chúng ta yêu quý nhất sẽ ra sao khi phải đối mặt với quá nhiều mất mát. Người nuôi ong thành Aleppo là câu chuyện về sự mất mát sâu sắc, nhưng đó cũng là câu chuyện về tình yêu và hành trình đi tìm ánh sáng. Đây chính là điều tôi đã thấy, đã nghe, đã cảm nhận được trên những con phố và khu trại ở Athens.

Christy Lefteri

« Lùi
Tiến »