Ngự Tứ Lương Y

Lượt đọc: 10549 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 200
tương trợ nơi chiến trường

❊ ❊ ❊

Sân huấn luyện được bố trí trong một thung lũng bằng phẳng, diện tích cỡ một sân bóng, đã có một trăm tướng lĩnh chờ giữa sân.

Theo sau Tiêu Ngự là mười đại phu của Quảng An đường, họ phân ra, một đại phu sẽ hướng dẫn mười tướng lĩnh, trước hết phải giảng giải kỹ thuật cấp cứu ghi trong sổ tay cho thấu triệt.

Tần Cánh hơi căng thẳng đến trước một tiểu đội mười người, hứng chịu mười đôi mắt không có ý tốt, hắn gồng thẳng lưng, hắng giọng một cái, hơi run nói, “Hôm trước sổ tay đã được phát đầy đủ, chắc là các ngươi đã đọc xong…”

“Sổ tay gì, chúng ta chưa đọc, đọc cũng không hiểu thì biết sao giờ!” Tần Cánh còn chưa nói hết, những người kia đã làm ầm lên, rõ ràng là thấy Tần Cánh thật thà dễ ăn hiếp nên không ai để hắn vào mắt.

Tần Cánh càng căng thẳng hơn. Lại nhớ lời dặn ân cần của Vương phi trước khi xuất phát, hơn phân nửa binh lính sẽ không nghe đại phu hướng dẫn, bọn họ chỉ nghe lời cấp trên trong quân thôi, nhưng bất luận thế nào cũng phải đưa họ vào nền nếp.

“Yên lặng!” Tần Cánh nâng cao giọng. Tiếng cười của các binh sĩ càng lớn hơn, còn vung tay múa chân với hắn.

“Yên lặng!” Tần Cánh đỏ bừng mặt, vung tay nóng giận nói, “Nội dung trong sổ là pháp bảo cứu mạng các ngươi trên chiến trường đó, các ngươi ra vẻ ta đây, rốt cuộc là không để ta vào mắt hay không thấy tính mạng mình quan trọng!”

Tiếng huyên náo tạm thời dừng một chốc, rồi lại tiếp tục bùng phát.

Có binh sĩ huýt một hơi dài, cười to nói, “Các huynh đệ, thì ra tiểu đại phu này xót chúng ta. Các ngươi còn không mau nghe hắn dạy dỗ, nhìn người ta sắp khóc đến nơi rồi kìa!”

“Tiểu đại phu, tim ca ca đau quá này, ngươi mau qua sờ một cái xem nào!”

Tần Cánh vừa gấp vừa giận, đỏ bừng từ mặt xuống cổ, tay chân luống cuống nói, “Yên lặng, làm ơn im hết đi.”

Sân huấn luyện vô cùng náo nhiệt.

Tiêu Ngự nhờ người bưng ghế đến, tay ôm tách trà, thảnh thơi ngồi xuống.

Vệ đại thống lĩnh ôm kiếm đứng một bên, liếc hắn một cái, lên tiếng, “Chẳng phải Vương phi muốn đích thân huấn luyện binh sĩ à Còn bảo tại hạ đặc biệt điều động một trăm tướng lĩnh, giờ thì sao, vầy là đích thân huấn luyện đó hả Những tướng lĩnh kia bét lắm cũng là quan lục phẩm, ngươi cho những đại phu lóng ngóng kia đến vung tay múa chân với họ, e là không thích hợp cho lắm.”

“Đại thống lĩnh cứ gọi ta là Phượng đại phu đi.”

Tiêu Ngự thích nghe người khác gọi hắn là đại phu hơn Vương phi.

Tiêu Ngự cười híp mắt, “Quan lục phẩm sắp sửa hoàn thành đại nghiệp thống nhất thiên hạ rồi, ta không cho là bọn họ có thân thể bất tử đâu.”

Vệ Diệm hừ một tiếng, không nói gì nữa.

Tiêu Ngự chỉ cho mười đại phu nửa ngày để truyền đạt nội dung trong sách cho các tướng lĩnh.

Quân binh tướng sĩ phải đến mấy chục vạn, hắn không có khả năng kèm cặp từng người một, chỉ có thể hướng dẫn kỹ năng cấp cứu cho tướng lĩnh trước rồi để bọn họ tự tổ chức huấn huyện thực tiễn.

Nhưng nhờ đại phu của Quảng An đường dạy học là một ý tưởng không mấy sáng suốt.

Đến lúc mặt trời lên cao, Tiêu Ngự hô dừng, Tần Cánh đầu đầy mồ hôi chạy về, vẻ mặt vô cùng hổ thẹn.

Hắn vốn nghĩ việc này không quá khó. Đây là kỹ năng cứu mạng, tại sao những tướng lĩnh đó không chịu tích cực học tập Ai mà ngờ bọn họ căn bản không quan tâm.

Tần Cánh nói muốn khô lưỡi mà những người kia vẫn khinh khỉnh ra mặt, trong mắt họ là vẻ trêu tức rõ rệt, học hay không học gì cũng chẳng sao, họ chỉ cần chờ đến giữa trưa là được.

Đúng là tú tài gặp nhà binh, có lý nói không ra.

Tiêu Ngự vỗ vai hắn, nói hắn đừng để bụng.

Hiện tại đã qua giờ cơm trưa, Tiêu Ngự đến chỗ Vệ Diệm, “Buổi chiều tiến hành diễn tập thực tế. Chia một trăm người này thành hai đội, đến lúc đó sẽ đối kháng thực chiến.”

Tiêu Ngự nói xong, lại có người chuyển vũ khí vào sân huấn luyện.

Vệ Diệm trợn mắt nói, “Kho vũ khí trong quân được quản lý nghiêm ngặt, sao Vương phi có thể tự tiện lấy ra như vậy!”

Tiêu Ngự cười nói, “Đại thống lĩnh đừng nóng, đây là vũ khí đặc chế.” Hắn lấy một khẩu súng nòng dài, xoay đầu súng cho Vệ Diệm xem. Đầu súng được bọc vải dày, trên vải vương vãi vôi trắng, nhìn rất an toàn.

Vệ Diệm cười gằn, “Vương phi khinh thường binh sĩ đến thế sao Dù là diễn tập, ngoại trừ mũi tên thì trước giờ toàn dùng đao thật kiếm thật. Đó chính là bản chất khát máu của binh sĩ, ngươi đeo cái thứ ẻo lả này lên chẳng phải là làm trò cười à!”

Tiêu Ngự mỉm cười, không có ý kiến, hắn đến chỗ tập trung binh sĩ, chọn ra năm mươi người tạo thành một đội, những người còn lại là một đội, phân biệt là đội đỏ và đội xanh.

Tiêu Ngự đưa ra quy tắc thi đấu.

“Chiều nay là đối kháng thực chiến, chỗ bị vôi trắng dính vào chính là miệng vết thương, bị thương chỗ hiểm thì phải cấp cứu kịp thời, qua một nén nhang mà không xử lý được thì tính là tử trận. Thời gian quy định là ba cây hương, đội nào có nhiều người sống sót hơn sẽ giành chiến thắng. Đội thắng sẽ được Vệ đại thống lĩnh ban thưởng hậu hĩ, tuyệt đối không để mọi người đổ mồ hôi vô ích!” Tiêu Ngự hào phóng cười ha ha, vươn tay đập lên lưng Vệ Diệm.

Vệ Diệm đột ngột bị vỗ một cái suýt tắt thở, trợn tròn mắt tức tối.

Ai ban thưởng hậu hĩ! Sao hắn lại không biết!

Nhưng thấy đám thuộc hạ hai mắt sáng rực nhìn theo hắn, Vệ Diệm không dám lột mặt Vương phi ngay tại đây.

“Rồi, bắt đầu đi!” Tiêu Ngự vỗ tay, bảo Bách Linh đốt ba cây hương rồi dẫn người của mình lùi về sau.

Tướng lĩnh trên sân mấy mặt nhìn nhau một hồi, không biết là ai tiên phong, trong nháy mắt, mọi người ùa đến chụp vũ khí, lao vào hỗn chiến.

Vệ Diệm nhíu mày nhìn sân huấn luyện rối thành một nùi, lại nhìn Tiêu Ngự, trong lòng oán trách không ngừng.

Chiến thuật không có, chiến lược cũng không nốt. Làm bừa, từ đầu đến cuối toàn làm ẩu.

“Chương bách hộ bị thương kìa! Nhanh, mau cấp cứu!” Không biết là gào to một tiếng, đám người lại tiếp tục náo loạn, có hai tướng lĩnh kéo người bị thương ra xa khỏi chiến trường, ngồi xổm xuống động tay động chân với người kia.

“Lý bách hộ cũng bị thương rồi! Vôi dính trên bụng…”

“Cút ngay! Chút thương tích ấy là cái gì chứ, lão tử còn đánh được một ngày một đêm nữa!”

“Chùi cái gì đấy, tính gian lận hả!”

Tiêu Ngự nheo mắt nhìn lư hương.

Ba cây hương cháy hết, Tiêu Ngự đứng dậy, giơ tay ra hiệu ngừng chiến.

Tiếng cồng vang dội truyền khắp sân huấn luyện, binh lính đánh đến đỏ mắt lập tức dừng tay, quay đầu nhìn Tiêu Ngự.

Tiêu Ngự bước đến kiểm tra kết quả, còn chỉ lỗi cho mọi người.

“Bị thương ở bắp đùi, băng bó cầm máu không tồi, sống được.”

“Người này bị thương ngay động mạch cổ, hết thuốc chữa rồi.”

“Khởi bẩm Vương phi! Không phải ta đã băng lại rồi à!” Người kia chỉ mớ băng vải quấn lung tung trên cổ, kêu la liên hồi.

Tiêu Ngự không để ý hắn, tiếp tục kiểm tra, “Người này bị thương trên ngực, tuy có xử lý nhưng không kịp lúc, đã quá một nén nhang, hắn sẽ chết vì mất máu quá nhiều.”

“Người này bị thương trên bụng, không cầm máu cũng không băng bó, rất nhanh sẽ rụng hết trứng mà thăng thiên. Vậy mà vị đại ca này vẫn kiên trì không “chết”, xác sống vùng dậy đánh địch, tinh thần rất đáng khen, nhưng những người bị ngươi đả thương sẽ không tính điểm.”

Lại một trận kháng nghị vang lên, Tiêu Ngự làm ngơ hết, tính tổng điểm của hai đội.

Đội đỏ “chết” hai mươi hai người, bị thương mười một người. Đội xanh “chết” chín người, bị thương hai mươi người.

Kết quả thi đấu đã rõ.

Người trên sân mấy mặt nhìn nhau, hơn phân nửa là vẻ không phục.

Không chỉ bọn họ không phục, ngay cả Vệ Diệm cũng cảm thấy cuộc thi này là một trò đùa quá phận, không biết Vương phi rốt cuộc muốn làm gì.

Tiêu Ngự chỉ xòe lòng bàn tay, đưa ra trước mắt mọi người.

“Các ngươi không phục đúng không Ngay từ lúc phân đội, ta đã biết đội xanh sẽ thắng rồi.” Lòng bàn tay trắng ngần viết một chữ “Lam” to rõ.

“Ta nói vậy, các ngươi chắc đã biết nguyên nhân.” Tiêu Ngự cười nhìn tướng sĩ, “Thành viên của đội xanh là những tướng lĩnh nghiêm túc học tập trong buổi sáng hôm nay. Thành viên đội đỏ thì có thể võ công cao hơn đội xanh, sức lực khỏe hơn đội xanh nhưng xét về kỹ năng sinh tồn ở chiến trường thì các ngươi thua xa đội xanh. Trong số hai mươi hai người “chết” của đội đỏ, thật ra có đến mười bốn, mười lăm người chưa hẳn đã phải chết nếu bọn họ được cấp cứu đúng cách và kịp lúc.”

“Bọn ta hiểu ý của Vương phi!” Có người lớn tiếng nói, “Nhưng nếu thật sự ra chiến trường thì dĩ nhiên phải anh dũng giết địch, không màng sinh tử, chứ phút giây nào cũng suy nghĩ phải làm sao để sống thì đó là kẻ nhu nhược!”

Tiêu Ngự cười nói, “Ta tin chư vị đây đều là dũng sĩ thấy chết không sờn, nếu lên chiến trường, dù cho da ngựa bọc thây cũng không hối hận. Thế nhưng, học cách tự cứu mình và đồng đội không phải là sợ chết, nếu có thể dễ dàng sống sót thì cớ gì không làm để giảm bớt hy sinh vô nghĩa Các ngươi là thuộc hạ đắc lực, là tài sản quý báu của Duệ Vương điện hạ, y cũng không muốn các ngươi bỏ mạng nơi sa trường. Chiến tranh để làm gì, chẳng phải là để giành chiến thắng sao Có thể sống sót mà tận hưởng thắng lợi chẳng phải tốt đẹp hơn nhiều à. Kết quả thi đấu hôm nay chẳng phải là minh chứng rõ ràng nhất sao”

Mọi người im lặng không một tiếng động, những gương mặt dính đầy vôi lại quay sang nhìn nhau.

Tiêu Ngự nói tiếp, “Còn những buổi huấn luyện về sau, trong mắt chư vị thì chắc sẽ càng buồn cười hơn, nhưng xin chư vị hãy nghiêm túc tiếp thu. Buổi học hôm nay dừng ở đây, sáng mai tiếp tục tập hợp tại sân.”

Tiêu Ngự nói xong liền dẫn đại phu Quảng An đường rời đi.

Trong buổi huấn luyện ngày hôm sau, quả nhiên thiếu đi rất nhiều tiếng cười cợt mà tăng thêm mấy phần nghiêm túc.

Tiêu Ngự thầm chắt lưỡi.

“Thế mà thật sự để ta đích thân đến thu phục những binh lính từng trải này, một cánh cửa cũng không chịu hé ra. Cũng may là ta trụ lại được.” Tiêu Ngự nâng bầu rượu hớp một ngụm trà, sâu kín thở dài, “Tại sao ta không cảm giác được chút xíu sủng ái nào hết vậy!”

Bách Linh đứng kế bên châm trà rót nước khó hiểu mở to mắt, “Công tử nói gì đấy”

“Bách Linh nè, công tử nhà ngươi gả lầm người rồi.” Tiêu Ngự thở dài, dọa đám người Bách Linh và Vệ Diệm sợ tái mặt.

To gan bêu xấu Duệ Vương điện hạ, Vương phi dám nói chứ bọn họ không dám nghe đâu!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »