Ngự Tứ Lương Y

Lượt đọc: 10553 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 192
các kiểu bán manh

❊ ❊ ❊

Tiêu Ngự ra khỏi thư phòng, nhờ người hầu lau sạch mực đổ trên bàn, ngồi trong đình nghỉ mát chờ Tạ Cảnh Tu xử lý chính sự xong sẽ đến tìm hắn.

Hoạt động của Quảng An đường đã đi vào quỹ đạo, soạn thảo của hắn cũng được làm thành bản khắc để in, Quảng An đường kiêm luôn việc dạy học, học trò chính thức được phân làm ba chuyên ngành, mỗi ngày Tiêu Ngự sẽ đến giảng bài.

Ngoài việc đó, hắn không còn bận rộn gì cả. Quảng An đường vẫn lấy Đông y làm chủ đạo, có Tần Cánh và Phùng đại phu tọa trấn, cơ hội để hắn xuất thủ không nhiều.

Cuộc sống trên đảo bình yên hơn những tháng ngày ở thành Hoài Thiên, không có nhiều ca cần giải phẫu, phần lớn toàn dựa vào Đông y để chữa trị.

Cho nên Tiêu Ngự càng lúc càng nhàn rỗi, ngay cả đệ đệ ngốc Phượng Chiếu Kỳ còn bận hơn hắn, ngày nào cũng đi sớm về trễ, Tiêu Ngự quả thật không biết nhiệm vụ dạy học nặng nề đến vậy. Tạ Cảnh Tu quy định thời gian đóng cửa nghiêm ngặt, bắt buộc cậu phải về nhà trước lúc trời tối, Phượng Chiếu Kỳ khiếp sợ *** uy của y, không thể phản kháng, chứ nếu không chắc hơn nửa đêm mới chịu về.

Bây giờ hắn là người thảnh thơi, Tiêu Ngự nhắm mắt hưởng thụ gió mát, vô cùng thích ý.

Một tiếng ùm thật lớn vang lên, hình như có thứ gì vừa rơi xuống nước, Tiêu Ngự giật bắn người, mở mắt nhìn, thấy một con chó lớn ngửa mặt chổng mông bơi đến chỗ hắn. Vừa bơi vừa kích động rên ư ử, bộ dạng như được gặp lại chủ nhân sau cơn sinh ly tử biệt.

“Lông Xù.” Trán Tiêu Ngự nổi sọc đen.

Sau khi đưa con chó đần này lên đảo, Tiêu Ngự và Tạ Cảnh Tu bàn bạc một hồi, không định nhốt nó ở hậu viện nữa. Lông Xù bộ dạng dữ dằn, cơ thể lại to đến mức không giống chó bình thường, nhìn thì đáng sợ, nhưng thật ra nội tâm là một tiểu công chúa nhút nhát, tuyệt đối không phát điên cắn người. Lúc ở kinh thành phải nhốt trong ***g vì sợ nó chạy ra ngoài sẽ gây náo loạn, còn lúc này, ở địa bàn của mình thì không cần lo.

Chỉ cần nó không đả thương người, mặc kệ nó gây náo loạn thế nào, chỉ cần Vương gia nhúc nhích ngón út là có thể bỏ qua hết.

Bởi vậy, Lông Xù hiện tại vô cùng sung sướng, mỗi sáng đúng giờ ra khỏi phủ, lại về trước giờ cơm tối, đi sớm về trễ y hệt Phượng Chiếu Kỳ, bộ dáng bận rộn ngày kiếm bạc tỷ chân không chạm đất, cũng không biết nó ra ngoài làm gì, lúc nào cũng có người hầu A Giản hầu hạ từ khi còn ở kinh thành đi theo.

Sáng nay, Tiêu Ngự chạy đến viện tử dành riêng cho Lông Xù vuốt ve nó một lát, sắp đến giờ ra khỏi cửa, Lông Xù lập tức đẩy Tiêu Ngự ra, lắc lắc thân mình lông lá, gầm gừ gọi người hầu A Giản đến. A Giản tới chậm có tí xíu còn bị nó ra vẻ đại gia lườm nguýt, chốc sau A Giản hiểu ý, liên tục nhận tội, lúc này Lông Xù mới ngẩng đầu ưỡn ngực chuẩn bị xuất môn.

Tiêu Ngự buồn cười, ôm đầu nó tiếp tục chà loạn, Lông Xù giơ móng vuốt to đùng, vẻ mặt nghiêm túc đẩy hắn qua một bên, sủa hai tiếng, không hiểu nó đang nói gì, sau đó xoay mông đi mất dạng.

Tiêu Ngự bị chó nhà mình từ chối, ngạc nhiên đến trợn mắt há mồm.

A Giản cười khổ theo sau, vẻ mặt thông cảm, nhỏ giọng nói, “Mỗi ngày Huyền Trạm đại nhân cứ đúng giờ là ra ngoài làm chính sự, ai làm trễ giờ là nó giận đó! Vương phi bỏ qua cho.”

“Gâu gâu.” Lông Xù đã ra đến cửa quay đầu sủa hai tiếng, dường như rất mất kiên nhẫn, A Giản vội ôm túi đồ chạy đến.

Trong túi đựng xương hầm, là bữa trưa của Huyền Trạm đại nhân, còn có một cái lược chải lông nữa. Huyền Trạm đại nhân thích ăn xương hầm trong nước thịt, đến đúng giờ cố định thì muốn chải lông, A Giản là bảo mẫu chuyên nghiệp, dĩ nhiên phải chăm nom chu đáo, nếu không sẽ bị nó sủa liên tục một canh giờ.

Tiêu Ngự không còn gì để nói, trơ mắt nhìn chó nhà mình hiên ngang ra ngoài “làm chính sự”, hắn là chủ nhân mà không có tiền đồ, chỉ muốn ở lỳ trong Vương phủ chơi trò gia đình với Duệ Vương điện hạ.

Hắn bị con chó đần một tay hắn nuôi nấng từ nhỏ đến lớn khách sáo đẩy ra! Thân là thú cưng mà không cho ôm, không cho sờ, không cho vuốt, còn biết lý lẽ hay không!

Tiêu Ngự ngồi trong đình, ngẩng đầu nhìn trời, mặt trời vẫn còn treo cao, Lông Xù về sớm hơn ngày thường rất nhiều.

Lông Xù bơi thần tốc đến dưới đình, hai chân trước bấu lên thềm, hai chân sau đạp nước, toàn thân ướt nhẹp bò lên. Cái thân to các đứng trong đình ra sức vung vẩy, nước văng đầy người Tiêu Ngự.

Tiêu Ngự thờ ơ ngồi một bên, khoanh tay liếc xéo nó.

Lúc này Lông Xù đâu còn uy phong như hồi sáng, mắt thì híp, miệng cười toe toét thè lưỡi ra, cái đuôi xù đập liên tục vào người Tiêu Ngự, uốn éo cọ qua cọ lại, biến trở về con thú cưng thích làm nũng.

“Huyền Trạm đại nhân của chúng ta không phải đang ở ngoài làm chính sự sao” Tiêu Ngự nhéo hai má nó, lắc qua lắc lại, “Hử Tao đâu dám để Huyền Trạm đại nhân làm nũng như vậy.”

Lông Xù nức nở hai tiếng, lại vùi cái đầu bự vào lòng Tiêu Ngự, dùng sức mà cọ.

A Giản chạy dọc bờ hồ, thở hổn hển vào trong đình, trong ngực vẫn ôm túi vải.

“Bái… bái kiến Vương phi.”

Tiêu Ngự gật đầu cười, “Không cần đa lễ, phải chăm sóc Lông Xù cả ngày, vất vả cho ngươi rồi.”

Lông Xù nghiêm túc sủa hai tiếng, A Giản liền đặt túi vải lên bàn đá, mở túi ra.

“Vương phi, đây là lễ vật Huyền Trạm đại nhân mang về cho ngươi.”

Lông Xù nịnh nọt cắn góc áo Tiêu Ngự, kéo hắn đến bên bàn, hai chân trước bới móc thứ gì đó trên bàn, quay đầu thè lưỡi ý bảo Tiêu Ngự đến gần xem.

Trong túi bay ra mùi xương hầm và lược chuyên dùng chải lông, còn lại là một đống mấy viên đá nhỏ đủ màu đủ kiểu, hẳn là lượm dưới lòng suối, bề mặt đá bóng loáng, trơn nhẵn cho thấy đã được dòng nước cọ rửa.

Tiêu Ngự buồn cười xoa đầu Lông Xù, chắc nó cũng thấy hồi sáng quá lãnh đạm với chủ nên kiếm quà đền tội Đừng bảo là nó thành tinh rồi nhé!

Tiêu Ngự cầm một viên đá, nể tình nói, “Quà rất đẹp, tao thích.”

Lông Xù hớn hở hẳn lên, ngẩng đầu sủa A Giản mấy tiếng, A Giản hiểu ý cáo lui, Lông Xù lập tức trưng cái mặt ngu ra với Tiêu Ngự, chạy loanh quanh vài vòng rồi nghiêng đầu nằm bất động trên người Tiêu Ngự.

Tạ Cảnh Tu xử lý công vụ xong thì vào đình kiếm người, liền thấy Vương phi nhà mình ngồi dưới đất, trong lòng ôm một cái đầu lông lá, tay cầm lược chải lông cho chó.

Tạ Cảnh Tu thong dong bước vào, Lông Xù đánh hơi được mùi chủ nhân lập tức ngồi dậy, quy củ dựng thẳng lưng, mắt không chớp lấy một cái.

“Huyền Trạm, lui ra.” Tạ Cảnh Tu hạ lệnh.

Lông Xù quay đầu, thân thiết cọ tay Tiêu Ngự mấy cái mới lưu luyến chạy khỏi đình.

Tiêu Ngự, “…Ai không biết còn tưởng ngươi đang nói chuyện với thuộc hạ.”

Tạ Cảnh Tu ngồi xuống kế hắn, nói, “Huyền Trạm không cùng huyết thống với thú vật bình thường, rất thông minh, nếu biết thuần dưỡng thì không thua gì một thuộc hạ đắc lực.” Nói xong nhíu mày, “Ngươi cũng đừng quá cưng chiều nó, sẽ gây bất lợi trong việc huấn luyện.”

Tiêu Ngự cạn lời, hóa ra thứ đức hạnh của Lông Xù bây giờ là do Tạ Cảnh Tu cho người huấn luyện ra.

“Thú cưng chỉ cần bán manh là được rồi, ngươi còn muốn nó bán mạng cho ngươi à!” Tiêu Ngự tức tối nói, “Còn nữa, tên nó là Lông Xù chứ không phải Huyền Trạm!” Biệt danh Trương Tam béo của Trương Lập Khanh nghe còn đỡ hơn!

Tạ Cảnh Tu không hiểu, “Bán manh là gì”

Tiêu Ngự cười khì khì, vòng một tay ôm cổ Tạ Cảnh Tu, nâng cằm y lên, áp sát vào hôn lên môi y.

“Thế này là bán manh.”

Tạ Cảnh Tu mặt không đổi sắc gỡ tay hắn xuống, “Ban ngày ban mặt, không được động tay động chân với bổn vương, còn ra thể thống gì.”

Được rồi, bác sĩ Tiêu hết bị thú cưng của mình từ chối, giờ đến chồng cũng từ chối hắn luôn.

“Các ngươi đứng đắn quá mà! Đừng làm phiền ta nữa, biến hết đi!” Tiêu Ngự nổi nóng, “Có bản lĩnh thì buổi tối đừng có làm chuyện không ra thể thống với ta!”

Tạ Cảnh Tu không hề bị lay động, gật đầu nói, “Buổi tối ngươi có thể thỏa thích bán manh với bổn vương.”

Tiêu Ngự, “…”

Tạ Cảnh Tu nói, “Phải rồi, sắp tới ngươi theo ta rời đảo một chuyến.”

“Rời đảo Đi đâu” Tiêu Ngự tò mò.

Chẳng lẽ muốn đến lục địa khác Hình như mùa này không thích hợp để ra khơi mà.

Tạ Cảnh Tu, “Hộ vệ truyền tin, mẫu thân mang thai rồi, mấy bữa trước đã hạ sinh một đứa con trai. Bổn vương muốn đem đứa trẻ lên đảo nuôi. Ngươi theo bổn vương đến đón nó đi.”

Tiêu Ngự ngẩn người, nhẩm tính lại mới kinh ngạc nhận ra từ lúc bọn họ rời kinh lên đảo đã hơn một năm rồi.

Đảo Vô Danh bốn mùa đều như xuân, tháng ngày ung dung tự tại bất giác khiến thời gian như ngừng trôi, hắn không ngờ bọn họ đã ở đây lâu như vậy.

“Mẫu thân có sao không” Tiêu Ngự thân thiết hỏi một câu.

Nguyên Vương phi nhìn trẻ nhưng tuổi đã không còn nhỏ, chưa đến bốn mươi cũng phải hơn ba mươi, xem như sản phụ cao tuổi rồi.

“Không sao hết, nàng điều dưỡng rất tốt.”

Nguyên Vương phi là người nặng tình, bây giờ không còn Đinh trắc phi, không còn khúc mắc, chỉ cùng Nguyên Vương hưởng thụ cuộc sống giàu sang nhàn nhã, nàng thư thái hơn trước kia rất nhiều.

“Đưa đứa bé đến cho chúng ta nuôi cũng được.” Tiêu Ngự gật đầu nói.

Tính tình Nguyên Vương và Nguyên Vương phi như vậy, ngoại trừ Duệ Vương nhà hắn thông minh bẩm sinh, trẻ con bình thường chắc bị họ nuôi cho chết lên chết xuống, không nên mạo hiểm giao con vào tay họ.

Tạ Cảnh Tu kéo Tiêu Ngự vào lòng, mỉm cười nói, “Các buổi tối sau này Ngọc Nhi nhớ bán manh với bổn vương nhiều hơn, tranh thủ sinh cho bổn vương một đứa.”

Tiêu Ngự, “…Ngươi đang sỉ nhục chuyên ngành của ta.”

Duệ Vương điện hạ rất có tinh thần nghiên cứu khoa học, “Không thử sao biết được.”

“…Chỉ một mình ta bán manh thì vô dụng, điện hạ nên nỗ lực cày cấy nhiều vào.”

“Khụ, Vương phi ăn nói cẩn thận. Ban ngày ban mặt, còn ra thể thống gì.”

Tiêu Ngự nổi cáu, “Ta làm sao hả! Ta có chỗ nào không ra thể thống! Có giỏi ngươi nói thẳng ra xem! Ưm…”

Duệ Vương điện hạ dứt khoát hôn chặn miệng, đè Vương phi ra làm chuyện không ra thể thống giữa ban ngày ban mặt…

Mấy ngày sau, Tiêu Ngự và Tạ Cảnh Tu lên tàu, nhân lúc gió lớn quay về Lịch Phong cảng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »