Ngự Tứ Lương Y

Lượt đọc: 10709 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 148
quang minh chính đại

❊ ❊ ❊

Tiêu Ngự giao lọ bảo bối cho Bách Linh và Lục Dung Dung, lúc này mới nhìn Chu Ngôn. Thấy Chu Ngôn chỉ trơ ra không nói chuyện, mặt hiện rõ vẻ căm ghét.

Hắn từng trải nghiệm Phượng Vân Ninh ích kỷ ác độc và Phượng Vân Phi vô dụng nhu nhược, lúc nào cũng chỉ lo cho lợi ích của bản thân, nếu nói hắn hận hai người kia cũng không phải, vì hắn không có tình cảm dư thừa với hai người kia, thân thiết hay căm ghét làm gì cho mệt.

Nhưng bây giờ gặp chuyện bất bình mà bàng quan thì hắn cực kỳ ghét.

Huống chi nhân tài trẻ tuổi như Lâm Hiển rất khó kiếm, mang địa vị cao mà tao nhã hữu lễ, có lòng nhân từ và bản lĩnh thật sự, không biết có chỗ nào không đạt đến yêu cầu của Việt Bắc hầu mà lại vô tình với Lâm Hiển như vậy.

Chu Ngôn vất vả lắm mới lấy lại tinh thần từ uy áp của Tạ Cảnh Tu, khi đối mặt Tiêu Ngự thì không kiêng dè, tùy tiện chắp tay nói, “Hôm nay đã là ngày thứ ba, Hầu gia lo cho thương thế Lâm thiếu gia, đặc biệt phái tại hạ đến thăm. Nếu thương tích của Lâm thiếu gia vẫn chuyển biến xấu, tại hạ không thể để hắn lại Quảng An đường nữa! Phượng đại phu cũng là thầy y, đừng vì danh tiếng của mình mà làm tổn hại an nguy của Lâm thiếu gia.”

Nói rất chính nghĩa hùng hồn, không biết lúc nãy hắn đã rải lời đồn gì trước cửa Quảng An đường mà bây giờ thu được không ít lời hưởng ứng.

Ngoài mấy tên nói mát, người dân hay đến xem bệnh cũng nói, “Phượng đại phu y thuật cao siêu, lại nhân nghĩa, hương thân tám dặm xung quanh đều biết, dù Phượng đại phu có ca bệnh không chữa được cũng không ai có thể nói xấu ngươi, Quảng An đường vẫn là y quán tốt nhất trong lòng chúng ta. Nếu người trong phủ đến thì cứ để hắn mang người đi đi. Sau này có chuyện gì cũng đừng đổ lên đầu Phượng đại phu.” Đúng là toàn tâm toàn ý suy nghĩ cho Tiêu Ngự và Quảng An đường.

Vừa rồi Chu Ngôn ép hỏi Tần Cánh đã tìm ra cách chữa trị cho Lâm tướng quân chưa, mọi người đều thấy Tần Cánh quẫn bách nên nghĩ chắc là Quảng An đường bó tay rồi.

Chu Ngôn đắc ý dạt dào, hắn rất tự tin với độc dược “khuê mộng” của mình, cả thiên hạ chắc chắn không ai giải được. Cho Quảng An đường ba ngày chỉ để họ chứng kiến sức mạnh của khuê mộng thôi, chỉ cần là người thức thời thì nên mau chóng đẩy phiền toái kia ra khỏi cửa, không bận tâm nữa.

Hắn muốn tước vị của Lâm Hiển chứ không hứng thú với y quán nhỏ bé này.

Dân chúng đến Quảng An đường xem bệnh đương nhiên biết y thuật Phượng đại phu thế nào, ngay cả hắn còn không tìm ra biện pháp thì chắc là bệnh rất khó chữa.

Bọn họ tốt bụng che chở Tiêu Ngự và Quảng An đường, học trò và người làm trong Quảng An đường mấy hôm nay thấy Phùng đại phu và Tiêu Ngự khổ sở nghĩ cách, lòng cũng cuống lên.

Nếu thật sự không tìm ra cách chữa, e là bây giờ Tiêu Ngự cũng nản lòng mà nhượng bộ.

Nhưng cám ơn mấy con ruồi xanh óng đáng yêu, nếu hắn không đập cho hạng táng tận lương tâm này thành đầu heo thì thật có lỗi với những sinh linh bé nhỏ vo ve.

Tiêu Ngự cười nói, “Không biết Chu đại phu có cách gì trị thương cho Lâm thế tử”

Chu Ngôn nghe hắn gọi Lâm Hiển là Thế tử, sắc mặt càng thêm âm trầm.

Tiêu Ngự thấy thế, lòng thầm cười lạnh. Chu Ngôn này làm mọi cách tránh né thân phận Lâm Hiển trước mặt Việt Bắc hầu, nhỏ mọn đến vậy, lừa mình dối người đến vậy, thật khiến người ta không biết nên khóc hay nên cười. Không biết trắc phu nhân và con của nàng được Việt Bắc hầu sủng ái đến cỡ nào mà người khác gọi Lâm Hiển là Thế tử cũng tính toán như vậy.

Tiêu Ngự không biết, năm đó Việt Bắc hầu rời kinh một phần là do Việt Bắc hầu phu nhân dùng thế bắt buộc, khiến hắn phải xin thánh chỉ phong Lâm Hiển mới có năm tuổi lên làm Thế tử mới có thể thoát thân. Đây là mối nhục trong lòng Việt Bắc hầu, hắn dĩ nhiên không muốn nghe bất kỳ ai nhắc đến.

Chu Ngôn ngoài cười trong không cười, nói, “Tại hạ bất tài, nhưng ít nhất có thể bảo toàn tính mạng thiếu gia. Nếu Quảng An đường tiếp tục trì hoãn thì ngay cả tại hạ cũng hết cách cứu vãn.”

“Bảo toàn tính mạng Lâm thế tử” Tiêu Ngự cười cợt, “Nghe nói Chu đại phu thông thạo giải phẫu cắt chi cho binh lính. Chắc Chu đại phu rất am hiểu về loại thuốc tự bào chế đã rắc vào vết thương của Lâm thế tử nhỉ”

Chu Ngôn không bất ngờ khi Tiêu Ngự đoán được thủ đoạn của hắn. Nhưng đoán được thì sao Cũng phải hết cách mà ngoan ngoãn giao trả Lâm Hiển thôi. Dù Tiêu Ngự không chịu giao, hoặc để hắn tự tay cắt chân Lâm Hiển, hoặc Lâm Hiển chết ở Quảng An đường thì bọn họ có thể chấm dứt chuyện phiền phức này. Bất luận kết quả thế nào, đối với hắn và muội muội hắn đều là đại cát.

Chu Ngôn khinh thường nhìn Tiêu Ngự, trong mắt mang vẻ tình thế bắt buộc.

Lại thấy Tiêu Ngự đột nhiên trầm mặt, cười lạnh nói, “Súc sinh táng tận lương tâm! Vì muốn cướp vị trí Thế tử mà coi thường mạng người. Lo mà thực hiện xuân thu đại mộng của các ngươi đi! Có ta ở đây, lũ súc sinh các ngươi đừng hòng đắc thủ!”

Chu Ngôn không nghĩ thiếu niên nhã nhặn này không thèm kiêng nể xé nát mặt nạ của bọn họ, một chút thể diện cũng không chừa lại, nhất thời tức đến xanh mặt, nói không ra lời.

Người của phủ Việt Bắc hầu đi theo Chu Ngôn cũng nghệt mặt, quay sang nhìn nhau, không biết nên làm ngơ cuộc tranh cãi gay gắt này hay thoát thân cho lành.

Chẳng trách bọn họ phản ứng không kịp, các quý nhân địa vị ngất ngưỡng có ai không trưởng thành từ âm mưu quỷ kế, nhưng dù có lục đục thế nào, lòng hận không thể đẩy đối phương vào chỗ chết thì ngoài mặt vẫn đeo vẻ hòa thuận. Mặc dù biết rõ ý đồ của đối phương nhưng không ai muốn nói toạc ra, chỉ đứng ở trung gian, tùy thời tiến thoái.

Còn quang minh chính đại vạch trần tâm tư đen tối ra ánh mặt trời như thế này, bọn họ thật sự chưa thấy bao giờ.

Thật lâu sau Chu Ngôn mới tìm được tiếng nói, run rẩy chỉ Tiêu Ngư, giận dữ quát, “Ngươi… ngươi thật to gan! Tiện nhân, ngươi dám nhục mạ mệnh quan triều đình! Dù ngươi có phủ Nguyên Vương làm chỗ dựa đi nữa, phủ Việt Bắc hầu chúng ta cũng không phải chỗ dễ trêu vào! Việc chưa ngã ngũ, còn chưa biết ai thắng ai thua đâu!” Hắn giận đến hồ đồ, những lời này bình thường tuyệt đối không dễ dàng thốt ra, nhưng lúc này làm gì còn để ý nhiều như vậy.

Huống chi, hiện giờ phủ Việt Bắc hầu rất được Hoàng đế tín nhiệm, còn phủ Nguyên Vương vừa bị giáng tội, cần gì phải sợ hắn.

Chu Ngôn mắng xong như lấy lại được sức mạnh.

Tiêu Ngự cười lạnh nói, “Phủ Việt Bắc hầu Phủ Việt Bắc hầu xứng để đánh đồng với phủ Nguyên Vương sao! Vốn là ta chỉ muốn chữa trị cho Lâm thế tử, việc riêng của hắn tự hắn giải quyết. Nhưng cố tình lại có người không cần mặt mũi, nhất định phải quấy rối ta, vậy thì đừng trách ta không nể mặt.”

Trước cửa Quảng An đường náo nhiệt vô cùng, người đằng xa đánh hơi được mùi tranh chấp, hận không thế bay đến dỏng tai nghe.

“Đường đường là Việt Bắc hầu gia mà mang theo tiểu thiếp ra biên ải sống mười mấy năm, bỏ mặc chuyện nhà và vợ con thì cũng thôi đi. Vì con trai của tiểu thiếp mà muốn dùng độc kế hãm hại trưởng tử, huống hồ trưởng tử còn là người tài hoa tâm địa thiện lương, loại nam nhân này đừng nói đi so sánh với phủ Nguyên Vương, so với một bách tính bình thường còn khiến người ta kinh tởm đấy. Hổ dữ còn không nỡ ăn thịt con, ta thật sự muốn giáp mặt để hỏi Việt Bắc hầu, rốt cuộc tại sao lòng dạ hắn lại tàn nhẫn đến vậy” Tiêu Ngự khinh thường nói.

Chu Ngôn vừa giận vừa sợ, không biết nói gì, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, tay chân không kiềm được mà run rẩy.

Hắn không hiểu, tại sao Tiêu Ngự lại biết nhiều về bí mật phủ Việt Bắc hầu như vậy!

Hôm nay là hắn chủ động đến khiêu khích, muốn nhanh chóng bắt Lâm Hiển về xử lý, nên mới dẫn đến tiểu tử không biết trời cao đất dày này phơi bày chuyện xấu trong phủ Việt Bắc hầu. Nếu Việt Bắc hầu mà biết, tạm thời chưa đụng đến tiểu tử này, nhưng sẽ đối đãi với hắn thế nào, Chu Ngôn mới tưởng tượng một chút đã sợ mất mật.

Muội phu của hắn không phải người tốt lành, hắn biết rõ hơn bất kỳ ai.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »