Ngỗ Tác Kinh Hoa

Lượt đọc: 34079 | 5 Đánh giá: 7,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 146
cửu khiên cơ (07) – ôm chân đòi kẹo

❊ ❊ ❊

Ra khỏi Tuyên Vũ Môn, Phó Quyết mới hỏi:

“Người kia còn sống chứ?”

Tôn Luật đáp:

“Tự nhiên không để hắn chết. Chỉ là miệng lưỡi rắn chắc, bao năm trôi qua, ngay cả họ tên thật ta cũng chưa moi ra, còn phải điều tra kỹ. Đợi khi nắm rõ gốc gác rồi, lại từ từ mài. Dù sao vụ án đã mười lăm năm, chẳng vội trong nhất thời.”

Thích Tầm đi sau lưng Phó Quyết, nghe lời này chỉ thấy lòng lạnh lẽo. Phó Quyết thì sắc mặt không đổi, lại hỏi:

“Có lần ra manh mối tìm thêm kẻ liên lạc với hắn không?”

Tôn Luật lắc đầu:

“Lần này nhờ ám thám ta bố trí ở Mật Châu năm xưa lập công. Khi ấy có một thái giám hầu hạ bên Thái hậu, từng lục ra chứng cớ tội trạng của Lục quý phi. Sau về hưu, về cố hương Mật Châu dưỡng lão, mấy năm nay vẫn yên. Không ngờ người Lục gia tìm đến hắn. Thái giám kia biết rõ họ làm gì, ắt sợ trả thù, bèn vội dọn nhà đi.”

Tới gần nơi đám thị tòng đứng chờ, Tôn Luật ngừng bước:

“Chúng ta chậm một bước. Hàn Việt tới Mật Châu thì thái giám kia đã đi. Có tìm được chỗ ở của Lục gia cũ, nhưng chưa bắt được ai. Giờ Hàn Việt còn ở đó, nếu bắt được, sẽ báo tin về kinh trong vài ngày.”

Phó Quyết trầm ngâm:

“Thái giám kia đã dọn đi rồi ư?”

Tôn Luật gật đầu. Hắn lại hỏi:

“Đã là người cũ bên Thái hậu, gặp lại gia nhân Lục phủ, sao chẳng tâu về kinh?”

Tôn Luật cũng thấy lạ:

“Có lẽ không ngờ Lục gia còn dư đảng. Năm xưa chính hắn tìm chứng cứ định tội quý phi, nên nay bọn kia lộ diện, hắn khó toàn mạng. Nhưng Lục gia chưa vội giết, lại tra hỏi xem chứng cớ khi xưa có phải hắn động tay không.”

Rồi lạnh giọng cười:

“Chuyện đã định mười mấy năm, không hiểu bọn chúng toan gì mà dám mò về kinh.”

Đêm xuống, ngự đạo ngoài hoàng thành tĩnh mịch. Phó Quyếthi ngẩng đầu:

“Ngoài kêu oan, hắn còn nói gì?”

Tôn Luật nheo mắt:

“Hắn chỉ nói chủ nhân mình bị oan, kẻ thật sự hại chết nhị hoàng tử vẫn nhởn nhơ. Nhị hoàng tử dưới suối vàng cũng không nhắm mắt được. Nực cười!”

Phó Quyết ngước nhìn trăng treo, tựa lưỡi đao bạc rạch ngang trời:

“Cứ mài dần. Hắn đã dám về kinh, ắt mang tâm liều chết. Đừng để hắn chết đi là được.”

Tôn Luật khẽ cười:

“Đương nhiên.”

Giờ đã muộn, hai bên không muốn dài dòng thêm. Tôn Luật liếc ý vị về phía Thích Tầm sau lưng Phó Quyết. Nhưng Phó Quyết vẫn thản nhiên, khiến hắn bất giác bật cười, rồi quay người lên xe ngựa.

Đợi hắn đi xa, Phó Quyết mới đưa Thích Tầm lên xe mình.

Vừa ngồi xuống, nàng đã lo lắng thở ra:

“Vương gia… họ sẽ hành hạ Minh thúc thế nào?”

Phó Quyết đáp:

“Chỉ những thủ đoạn thường dùng trong hình phòng. Giờ hắn nhốt ở lao Củng Vệ ty, ngay trong hoàng thành, khó bề cứu ra. Tôn Luật tuy giận, nhưng theo lời hắn, sẽ còn tra xét thân phận Minh thúc, e là hắn có thể nhẹ nhõm hai ngày. Trước mắt phải lo, là dư đảng Lục gia ở Mật Châu có bị bắt ra hay không.”

Xe ngựa lăn bánh, hướng về An Ninh phường. Thích Tầm hai tay nắm chặt:

“Chuyện Mật Châu, huynh trưởng ta chỉ nhắc một lần, ta chẳng rõ tình hình.”

Phó Quyết nghĩ ngợi:

“Đêm nay ta gặp hắn một chuyến.” Hắn vén màn dặn ngoài xe:

Sở Khiên, ngươi sang hẻm Bách Tỉnh, gọi Giang Mặc tới Lưu Ly hẻm.”

Sở Khiên nhận lệnh, liền giục ngựa đi. Màn xe buông xuống, Thích Tầm không nén nổi hỏi:

“Minh thúc đã kêu oan, cớ sao Tôn Luật chưa từng nghĩ vụ án năm xưa có khuất khúc?”

Phó Quyết chậm rãi:

“Lúc án phát sinh, hắn mới bảy, tám tuổi, lại đang ở Dao Hoa cung. Sau đó vụ việc càng ngày càng lớn, rất nhanh có định án. Hắn từ đó đến nay chưa từng biết rõ nội tình, tự nhiên chẳng dễ tin lời Minh thúc. Huống hồ, đừng nói Minh thúc, ngay cả ta chất vấn, hắn cũng không tin.”

Thích Tầm cụp mi mắt:

“Cũng đúng. Hắn vốn người họ Tôn. Năm ấy án phát sinh, ngay cả dân thường ngoài phố cũng đều tin ba nhà chúng ta phạm tội tày trời.”

Phó Quyếthi cúi người, giọng trầm:

“Án năm đó cực kỳ phức tạp. Nhưng kẻ thật sự hại nhị hoàng tử nhiều khả năng vẫn còn sống. Đã vậy, chúng ta còn cơ hội tìm ra. Chân tướng sớm muộn sẽ sáng tỏ.”

Thích Tầm khẽ gật, không khỏi nhìn hắn. So với Tôn Luật, Phó Quyết dường như đặc biệt tin ba nhà oan uổng, cũng thấu hiểu tâm cảnh nàng. Nàng khẽ nói:

“Vương gia chưa từng nghĩ, vụ án năm xưa… có khi đúng như người ta vẫn đồn?”

Phó Quyết biết nàng hỏi gì:

“Hồ sơ vụ ấy ta đã xem. Ba vị gia chủ đều không nhận tội, chỉ có nô bộc chịu. Người trong cung làm chứng, hoặc rời cung thì bặt vô âm tín, hoặc trong cung thì gặp chuyện. Hơn nữa, phụ thân ta vốn chẳng tin án năm đó. Ta đương nhiên tin phán đoán của ông.”

Thích Tầm thấy lòng vừa khó vừa cảm kích, vẫn nói:

“Đa tạ Vương gia.”

Phó Quyết nhìn nàng, chậm rãi:

“Đa tạ thế nào?”

Thích Tầm thoáng ngẩn ra, nơi đáy mắt trong sáng lướt qua một tia ửng đỏ, nhất thời luống cuống. Nàng vốn tính linh lợi, ứng biến mau lẹ, thế nhưng đứng trước mặt Phó Quyết, lại tựa hồ rối loạn hết chương pháp, bao nhiêu khéo léo cũng chẳng dùng được. Phó Quyết ý cười phân minh:

“Về sau không cần phải cảm tạ ta, trừ phi nàng đã nghĩ kỹ, muốn tạ thế nào.”

Tim Thích Tầm khẽ dồn dập, song nàng cũng chẳng muốn dễ dàng nhận thua, bụng thầm nghĩ: Phó Quyết đã nói thế rồi, lợi lộc này chẳng dại gì mà không hưởng, bèn thì thầm:

“Đây là Vương gia tự nói đó.”

Phó Quyết khẽ “ừ” một tiếng:

“Đúng là ta nói.”

Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com

Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com

Thích Tầm vốn quen tỏ vẻ ngoan ngoãn lấy lòng người khác, nhưng nay Phó Quyết việc gì cũng dung túng nàng, trái lại khiến nàng không quen. Hắn lời đã tỏ bày, nàng cũng rõ tâm ý ấy, song cả hai vẫn đang mang nặng vụ án xưa, thân còn gánh trách vụ, sao có thể đắm chìm tư tình. Nàng biết rõ bọn công tử tiểu thư trẻ tuổi thường phong hoa tuyết nguyệt ra sao, nhưng đặt lên nàng và Phó Quyết, lại chẳng hợp thời thế.

May mắn thay, Phó Quyết tin tưởng sự trong sạch của tộc nàng, còn vì bọn họ mà hao tổn tâm cơ. Ban ngày cùng nhau xử công vụ, đêm đến lại bàn luận việc Mật Châu, tuy chẳng dính dáng phong nguyệt, song sáng tối bầu bạn, cũng nảy sinh vài phần tình ý khác thường.

Phó Quyết khoan dung bao bọc, như một vị huynh trưởng luôn muốn che chở nàng. Thỉnh thoảng ôn nhu dỗ dành, mới thật giống như người từng trong đêm tối ôm nàng vào lòng. Thích Tầm nhìn đôi mày mắt hắn, chỉ cảm thấy hắn đối đãi mình dường như càng thêm kìm nén, sâu nặng.

Nàng không khỏi buột miệng:

“Ta lúc nhỏ, có từng gặp Vương gia chăng?”

Xe ngựa theo ngự đạo đi về phía tây thành, ngoài cửa sổ là đèn hoa lấp lánh. Qua rèm lay động, ánh sáng mờ hắt lên gương mặt Thích Tầm, Phó Quyết trông thấy bóng sáng trong mắt nàng lóe lên, tựa như xuyên qua đôi con ngươi kia, hắn lại thấy gương mặt ngây thơ non nớt của một tiểu oa nhi, đang ngước mắt trông hắn, chờ hắn cho ăn bánh ngọt.

Phó Quyết nụ cười khựng lại, hỏi:

“Sao lại hỏi vậy?”

Thích Tầm ho khẽ một tiếng, nói thẳng tâm ý hắn trước mặt, thật chẳng tự nhiên:

“Ta và Vương gia quen biết bất quá nửa năm. Vương gia đã… đã thế này… Nhưng ta cảm thấy Vương gia đối với ta, chẳng giống thường nhân… Lúc ban đầu, Vương gia thật sự coi ta như muội muội mà đối đãi ư?”

Lời lẽ nàng không rõ ràng, song Phó Quyết nghe thấu, ánh mắt thâm trầm nhìn nàng:

“Không sai.”

Thích Tầm chớp mắt mấy cái. Trong xe u tối, chẳng nhìn rõ thần tình của Phó Quyết, mà hắn cũng chẳng thấy rõ nàng. Nàng liền hừ khẽ:

“Vậy thì vị Lâm thị vệ kia không gạt ta. Lúc ấy ta vô cùng cảm động, thật thấy Vương gia như huynh trưởng. Không ngờ, ta xem Vương gia như huynh, Vương gia lại…”

Phó Quyết nghe ra ý khác, khẽ hỏi:

“Xem ra nàng càng muốn ta làm huynh trưởng của nàng?”

Thích Tầm nghẹn lời, chỉ khe khẽ đáp:

“Cũng… cũng không hẳn—”

Phó Quyết lại hỏi:

“Vậy nàng còn muốn mấy vị huynh trưởng nữa?”

Lời này thật quá kỳ quái, Thích Tầm nhất thời cứng lưỡi. Phó Quyết nghiêng người đến gần:

“Hay là nàng cảm thấy nay ta đối với nàng, đã chẳng giống như nàng tưởng tượng kia?”

Tim Thích Tầm đập thình thịch, lớp vỏ kiên cường vốn mỏng manh, bị hắn chọc liền vỡ tan. Nàng chẳng dám gợi thêm nữa, vội nói:

“Không không… Ý ta là, lúc đầu Vương gia đối đãi với ta, có phải bởi khi ta còn nhỏ từng gặp Vương gia?”

Phó Quyết liền làm như hồi tưởng:

“Khi ta còn nhỏ, phụ thân chưa từng mang ra trước mặt người ngoài. Nhưng trước đó, quả thật có gặp nữ nhi của cố nhân. Khi ấy là một tiểu oa nhi mới tập tễnh, cực thích ăn ngọt, vừa thấy ta liền gọi ‘ca ca’. Nếu không cho nàng bánh, nàng liền ôm chặt lấy chân ta không buông. Đó có phải là nàng chăng?”

Thích Tầm kinh ngạc khẽ kêu “a”, trên mặt nóng ran, nhưng ký ức tuổi ấy đã chẳng còn rõ. Nàng làm sao nhớ nổi khi bản thân chỉ mới vài tuổi? Song, quả thật nàng từ nhỏ đã thích ăn ngọt—

Phó Quyết thấy nàng sững người, liền khẽ cười. Thích Tầm hoàn hồn, nghi ngờ:

“Vương gia lừa ta ư?”

Phó Quyết chỉ cười mà không đáp. Nàng càng nghĩ hắn bịa chuyện để chọc ghẹo, bèn xấu hổ tức giận, thấp giọng:

“Đường đường tiểu thư nhà Vĩnh Tín hầu, sao có thể thiếu bánh ngọt ăn? Còn phải ôm chân người khác cầu xin? Hừ, tuyệt đối không thể!”

Phó Quyết cười càng sâu, bất chợt nắm lấy bàn tay nhỏ đang siết chặt của nàng. Thích Tầm khẽ sững lại, bàn tay hắn bao trọn quyền đầu nàng, giọng ôn hòa:

“Dù có hơi ham ăn, nhưng lại rất đáng yêu. Nay nàng chẳng cần ôm chân, ta cũng sẽ mua bánh cho nàng.”

Giọng nói hắn mang ý cười, Thích Tầm lại thấy như đang bị trêu ghẹo. Nghĩ đến việc hắn quả thật từng mua điểm tâm cho nàng, câu chuyện hắn bịa ra lại hợp tình hợp lý. Nàng vừa định phản bác:

“Ta mới không—”

Chưa dứt lời, xe ngựa đã dừng lại. Thích Tầm vén rèm nhìn ra, thì ra đã về đến nhà. Nàng bĩu môi lườm Phó Quyết, lầm bầm vài tiếng, rồi vùng khỏi tay hắn, bước xuống xe mở cửa.

Phó Quyết mỉm cười bước theo, chẳng mấy chốc đã cùng nàng vào viện.

Việc liên quan đến cố nhân Lục gia ở Mật Châu, Phó Quyết bất đắc dĩ mới để Giang Mặc đến đây. Khi Thích Tầm vừa dâng bình trà nóng đầu tiên, Giang Mặc đã theo Sở Khiên đến ngoài cổng.

Vào viện khép cửa, Giang Mặc mặt trầm nặng bước vào chính sảnh. Từ lúc bị lộ thân phận đến nay, y chưa gặp lại Phó Quyết và Thích Tầm, trong lòng còn vướng nhiều nghi ngờ. Nhưng khoảnh khắc bước qua cửa, y đã cảm thấy bầu không khí trong phòng có phần khác lạ.

Giờ đã rõ ràng gốc gác, Giang Mặc chẳng buồn hành lễ, vừa vào đã nói thẳng:

“Người ngài phái đến Tuần Phòng Doanh sáng nay, ta đã gặp. Quả nhiên Minh thúc bị bắt đi.”

Thích Tầm rót thêm một chén trà, mời:

“Huynh ngồi xuống rồi nói.”

Phó Quyết ngồi thản nhiên ở chủ vị, tựa như chủ nhân trong phòng. Giang Mặc thì ngồi ghế bên trái, nâng chén trà lên, lại cảm thấy khó nuốt, bèn đặt xuống, chờ Phó Quyết mở lời.

Phó Quyết nói:

“Minh thúc tuy chịu chút khổ, nhưng Tôn Luật chẳng làm gì được ông. Ông còn kêu oan trước mặt hắn, song Tôn Luật dĩ nhiên không tin. Đêm nay gọi ngươi đến, là vì chuyện Mật Châu. Bên cạnh Tôn Luật còn có Hàn Việt, hắn vẫn ở lại Mật Châu. Cần nhân dịp lần này mà bắt luôn người hầu của Lục gia bên ấy. Ngươi còn bao nhiêu nhân thủ ở đó?”

Giang Mặc ngồi thẳng, mặt mày nghiêm trọng:

“Có hai người đang dò xét Chu Toàn Phúc. Chỉ là nay không có Minh thúc truyền tin, ta không rõ bọn họ liệu còn yên ổn hay không.”

Phó Quyếthi trầm ngâm:

“Vậy thì đừng truyền tin nữa, ta sẽ phái người đi Mật Châu một chuyến.”

Giang Mặc mím môi, như có điều muốn hỏi, rồi chậm rãi nói:

“Xin hỏi Vương gia, vì sao lại giúp bọn ta?”

Phó Quyết nhìn hắn. Giang Mặc cũng đối diện, ánh mắt chẳng né tránh, như muốn hỏi cho rõ ràng. Phó Quyết trầm mặc giây lát, mới đáp:

“Lý do có nhiều. Ngươi có thể xem như là vì di nguyện của phụ thân.”

Giang Mặc làm sao dễ tin? Nhưng từ sau đêm đó, thân phận y vẫn chưa bị vạch trần, ngược lại, hôm nay Phó Quyết còn báo cho y biết nguy cơ ở Mật Châu, thậm chí hứa phái người giải nguy. Làm được đến thế, Giang Mặc thật sự chẳng thể hiểu nổi.

Lúc này, Thích Tầm thấy chén trà trước mặt Phó Quyết còn vơi, bèn bưng ấm lên rót thêm. Một tay nàng nâng quai, một tay giữ nắp, nhưng lúc rót thì tay áo suýt chạm vào chén. Nàng vừa thấy bất tiện, Phó Quyết liền khẽ gạt nhẹ tay áo nàng sang bên.

Âm thanh róc rách chưa dứt, Giang Mặc ngồi bên bỗng nắm chặt quyền đầu, gân xanh nổi rõ.

Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com

Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com

Thích Tầm vốn quen tỏ vẻ ngoan ngoãn lấy lòng người khác, nhưng nay Phó Quyết việc gì cũng dung túng nàng, trái lại khiến nàng không quen. Hắn lời đã tỏ bày, nàng cũng rõ tâm ý ấy, song cả hai vẫn đang mang nặng vụ án xưa, thân còn gánh trách vụ, sao có thể đắm chìm tư tình. Nàng biết rõ bọn công tử tiểu thư trẻ tuổi thường phong hoa tuyết nguyệt ra sao, nhưng đặt lên nàng và Phó Quyết, lại chẳng hợp thời thế.

May mắn thay, Phó Quyết tin tưởng sự trong sạch của tộc nàng, còn vì bọn họ mà hao tổn tâm cơ. Ban ngày cùng nhau xử công vụ, đêm đến lại bàn luận việc Mật Châu, tuy chẳng dính dáng phong nguyệt, song sáng tối bầu bạn, cũng nảy sinh vài phần tình ý khác thường.

Phó Quyết khoan dung bao bọc, như một vị huynh trưởng luôn muốn che chở nàng. Thỉnh thoảng ôn nhu dỗ dành, mới thật giống như người từng trong đêm tối ôm nàng vào lòng. Thích Tầm nhìn đôi mày mắt hắn, chỉ cảm thấy hắn đối đãi mình dường như càng thêm kìm nén, sâu nặng.

Nàng không khỏi buột miệng:

“Ta lúc nhỏ, có từng gặp Vương gia chăng?”

Xe ngựa theo ngự đạo đi về phía tây thành, ngoài cửa sổ là đèn hoa lấp lánh. Qua rèm lay động, ánh sáng mờ hắt lên gương mặt Thích Tầm, Phó Quyết trông thấy bóng sáng trong mắt nàng lóe lên, tựa như xuyên qua đôi con ngươi kia, hắn lại thấy gương mặt ngây thơ non nớt của một tiểu oa nhi, đang ngước mắt trông hắn, chờ hắn cho ăn bánh ngọt.

Phó Quyết nụ cười khựng lại, hỏi:

“Sao lại hỏi vậy?”

Thích Tầm ho khẽ một tiếng, nói thẳng tâm ý hắn trước mặt, thật chẳng tự nhiên:

“Ta và Vương gia quen biết bất quá nửa năm. Vương gia đã… đã thế này… Nhưng ta cảm thấy Vương gia đối với ta, chẳng giống thường nhân… Lúc ban đầu, Vương gia thật sự coi ta như muội muội mà đối đãi ư?”

Lời lẽ nàng không rõ ràng, song Phó Quyết nghe thấu, ánh mắt thâm trầm nhìn nàng:

“Không sai.”

Thích Tầm chớp mắt mấy cái. Trong xe u tối, chẳng nhìn rõ thần tình của Phó Quyết, mà hắn cũng chẳng thấy rõ nàng. Nàng liền hừ khẽ:

“Vậy thì vị Lâm thị vệ kia không gạt ta. Lúc ấy ta vô cùng cảm động, thật thấy Vương gia như huynh trưởng. Không ngờ, ta xem Vương gia như huynh, Vương gia lại…”

Phó Quyết nghe ra ý khác, khẽ hỏi:

“Xem ra nàng càng muốn ta làm huynh trưởng của nàng?”

Thích Tầm nghẹn lời, chỉ khe khẽ đáp:

“Cũng… cũng không hẳn—”

Phó Quyết lại hỏi:

“Vậy nàng còn muốn mấy vị huynh trưởng nữa?”

Lời này thật quá kỳ quái, Thích Tầm nhất thời cứng lưỡi. Phó Quyết nghiêng người đến gần:

“Hay là nàng cảm thấy nay ta đối với nàng, đã chẳng giống như nàng tưởng tượng kia?”

Tim Thích Tầm đập thình thịch, lớp vỏ kiên cường vốn mỏng manh, bị hắn chọc liền vỡ tan. Nàng chẳng dám gợi thêm nữa, vội nói:

“Không không… Ý ta là, lúc đầu Vương gia đối đãi với ta, có phải bởi khi ta còn nhỏ từng gặp Vương gia?”

Phó Quyết liền làm như hồi tưởng:

“Khi ta còn nhỏ, phụ thân chưa từng mang ra trước mặt người ngoài. Nhưng trước đó, quả thật có gặp nữ nhi của cố nhân. Khi ấy là một tiểu oa nhi mới tập tễnh, cực thích ăn ngọt, vừa thấy ta liền gọi ‘ca ca’. Nếu không cho nàng bánh, nàng liền ôm chặt lấy chân ta không buông. Đó có phải là nàng chăng?”

Thích Tầm kinh ngạc khẽ kêu “a”, trên mặt nóng ran, nhưng ký ức tuổi ấy đã chẳng còn rõ. Nàng làm sao nhớ nổi khi bản thân chỉ mới vài tuổi? Song, quả thật nàng từ nhỏ đã thích ăn ngọt—

Phó Quyết thấy nàng sững người, liền khẽ cười. Thích Tầm hoàn hồn, nghi ngờ:

“Vương gia lừa ta ư?”

Phó Quyết chỉ cười mà không đáp. Nàng càng nghĩ hắn bịa chuyện để chọc ghẹo, bèn xấu hổ tức giận, thấp giọng:

“Đường đường tiểu thư nhà Vĩnh Tín hầu, sao có thể thiếu bánh ngọt ăn? Còn phải ôm chân người khác cầu xin? Hừ, tuyệt đối không thể!”

Phó Quyết cười càng sâu, bất chợt nắm lấy bàn tay nhỏ đang siết chặt của nàng. Thích Tầm khẽ sững lại, bàn tay hắn bao trọn quyền đầu nàng, giọng ôn hòa:

“Dù có hơi ham ăn, nhưng lại rất đáng yêu. Nay nàng chẳng cần ôm chân, ta cũng sẽ mua bánh cho nàng.”

Giọng nói hắn mang ý cười, Thích Tầm lại thấy như đang bị trêu ghẹo. Nghĩ đến việc hắn quả thật từng mua điểm tâm cho nàng, câu chuyện hắn bịa ra lại hợp tình hợp lý. Nàng vừa định phản bác:

“Ta mới không—”

Chưa dứt lời, xe ngựa đã dừng lại. Thích Tầm vén rèm nhìn ra, thì ra đã về đến nhà. Nàng bĩu môi lườm Phó Quyết, lầm bầm vài tiếng, rồi vùng khỏi tay hắn, bước xuống xe mở cửa.

Phó Quyết mỉm cười bước theo, chẳng mấy chốc đã cùng nàng vào viện.

Việc liên quan đến cố nhân Lục gia ở Mật Châu, Phó Quyết bất đắc dĩ mới để Giang Mặc đến đây. Khi Thích Tầm vừa dâng bình trà nóng đầu tiên, Giang Mặc đã theo Sở Khiên đến ngoài cổng.

Vào viện khép cửa, Giang Mặc mặt trầm nặng bước vào chính sảnh. Từ lúc bị lộ thân phận đến nay, y chưa gặp lại Phó Quyết và Thích Tầm, trong lòng còn vướng nhiều nghi ngờ. Nhưng khoảnh khắc bước qua cửa, y đã cảm thấy bầu không khí trong phòng có phần khác lạ.

Giờ đã rõ ràng gốc gác, Giang Mặc chẳng buồn hành lễ, vừa vào đã nói thẳng:

“Người ngài phái đến Tuần Phòng Doanh sáng nay, ta đã gặp. Quả nhiên Minh thúc bị bắt đi.”

Thích Tầm rót thêm một chén trà, mời:

“Huynh ngồi xuống rồi nói.”

Phó Quyết ngồi thản nhiên ở chủ vị, tựa như chủ nhân trong phòng. Giang Mặc thì ngồi ghế bên trái, nâng chén trà lên, lại cảm thấy khó nuốt, bèn đặt xuống, chờ Phó Quyết mở lời.

Phó Quyết nói:

“Minh thúc tuy chịu chút khổ, nhưng Tôn Luật chẳng làm gì được ông. Ông còn kêu oan trước mặt hắn, song Tôn Luật dĩ nhiên không tin. Đêm nay gọi ngươi đến, là vì chuyện Mật Châu. Bên cạnh Tôn Luật còn có Hàn Việt, hắn vẫn ở lại Mật Châu. Cần nhân dịp lần này mà bắt luôn người hầu của Lục gia bên ấy. Ngươi còn bao nhiêu nhân thủ ở đó?”

Giang Mặc ngồi thẳng, mặt mày nghiêm trọng:

“Có hai người đang dò xét Chu Toàn Phúc. Chỉ là nay không có Minh thúc truyền tin, ta không rõ bọn họ liệu còn yên ổn hay không.”

Phó Quyếthi trầm ngâm:

“Vậy thì đừng truyền tin nữa, ta sẽ phái người đi Mật Châu một chuyến.”

Giang Mặc mím môi, như có điều muốn hỏi, rồi chậm rãi nói:

“Xin hỏi Vương gia, vì sao lại giúp bọn ta?”

Phó Quyết nhìn hắn. Giang Mặc cũng đối diện, ánh mắt chẳng né tránh, như muốn hỏi cho rõ ràng. Phó Quyết trầm mặc giây lát, mới đáp:

“Lý do có nhiều. Ngươi có thể xem như là vì di nguyện của phụ thân.”

Giang Mặc làm sao dễ tin? Nhưng từ sau đêm đó, thân phận y vẫn chưa bị vạch trần, ngược lại, hôm nay Phó Quyết còn báo cho y biết nguy cơ ở Mật Châu, thậm chí hứa phái người giải nguy. Làm được đến thế, Giang Mặc thật sự chẳng thể hiểu nổi.

Lúc này, Thích Tầm thấy chén trà trước mặt Phó Quyết còn vơi, bèn bưng ấm lên rót thêm. Một tay nàng nâng quai, một tay giữ nắp, nhưng lúc rót thì tay áo suýt chạm vào chén. Nàng vừa thấy bất tiện, Phó Quyết liền khẽ gạt nhẹ tay áo nàng sang bên.

Âm thanh róc rách chưa dứt, Giang Mặc ngồi bên bỗng nắm chặt quyền đầu, gân xanh nổi rõ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »