Ngã Vi Ngư Nhục

Lượt đọc: 5971 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263
Tiến »
Chương 215
chiếu vũ năm thứ năm

❊ ❊ ❊

Thất lộc cộng trục (11)

"Có, thường xuyên."

Trên xe lăn có trải một lớp lông thú thật dày để giữ ấm, còn có một tấm thảm mềm mại, trước kia Tiểu Hoa cũng là bố trí như vậy, so với chiếc xe lăn mà Vệ Đình Húc từng ngồi trước kia giống nhau như đúc.

Bốn bánh xe lăn nghiền qua con đường lát đá, tĩnh lặng đặt ở bên cạnh Vệ Đình Húc, Chân Văn Quân ngồi vào bên chân Vệ Đình Húc, nhìn về phía bầu trời xanh thẳm mùa đông quang đãng hiếm có, kéo tay áo lên để lộ ra bao cổ tay sắt mà nàng vẫn luôn mang theo. Bao cổ tay sắt mới tinh lúc trước đã trở nên cũ kỹ, trên bề mặt đầy rẫy những vết cắt của đao kiếm.

"Bao cổ tay sắt đã cứu ta rất nhiều lần, nàng mỗi lần cứu ta một mạng, ta sẽ kính nàng một chén rượu." Chân Văn Quân nói, "Mấy năm nay ta đánh mấy trận chiến, thất bại không nhiều lắm, cũng không phải bởi vì ta điều binh khiển tướng có bao nhiêu xuất chúng, chẳng qua là ta vẫn luôn nhớ rõ một điều, chính là điều mà Linh Bích đã dùng tính mạng để nói cho ta biết. Không thể mềm lòng."

Lúc trước bởi vì nhớ đến tình cũ mà thả A Huân một lần, đổi lại là khiến Linh Bích chết thảm, đến nay mỗi khi nhớ lại đêm mưa dài dằng dặc vào năm Thần Sơ thứ mười một kia, nàng đều sẽ đau lòng không thôi. Nếu như có thể cho nàng thêm một cơ hội, nàng nhất định sẽ bất chấp tính mạng của mình để thu lại tính mạng của Linh Bích.

Thế nhưng không có một cơ hội như vậy.

"Ngay trên đường tiến đến Nhữ Trữ, ta đã cùng Trùng Tấn đánh mấy trận chiến. Không biết ngươi có phát hiện hay không, bên trong quân đội Trùng Tấn cũng có không ít nữ nhân cùng hài tử mười ba mười bốn tuổi. Lần này Trùng Tấn có thể chỉ một lần hành động đã đoạt được Nhữ Trữ đích thật là đã hạ quyết tâm rất lớn, xuất động lực lượng toàn tộc. Có lần ta bắt giữ hơn sáu ngàn người làm tù binh, trong đó một nửa là nữ nhân và hài tử."

"Sau đó thì sao?"

"Không có sau đó, ta đã giết chết toàn bộ."

Vệ Đình Húc không đưa ra ý kiến.

"Sau khi giết xong ta liền cùng Bộ Giai Chu Mao Tam A Hy bọn họ uống rượu, uống có hơi nhiều. Ta hỏi bọn họ ta làm vậy có đúng hay không, những tù binh này hẳn là nên giữ lại một mạng, dù sao cũng đều là phụ nhũ. Bộ Giai nói, trên chiến trường chưa từng có đúng sai, chỉ có ngươi chết ta sống. Những người đó nhìn thì đúng là phụ nhũ, nhưng phụ nhũ thì lại thế nào? Các nàng cũng là binh lính cũng sẽ cầm đao giết người, so với nam nhân không có gì khác biệt. Người Trùng Tấn hung tàn hiếu chiến, cũng sẽ không bởi vì ngươi buông tha các nàng mà cảm tạ, chỉ biết tìm kiếm thời cơ tiến đánh trở lại. Hôm nay Tướng quân nếu như mềm lòng giữ lại cho các nàng một mạng, một ngày nào đó người chết sẽ là bách tính Đại Duật. Tất cả những gì Tướng quân đang làm bất quá chỉ là dùng tính mệnh của sài lang dị tộc xâm lược Đại Duật ta đổi lại tính mệnh của bách tính Đại Duật vô tội mà thôi."

Vệ Đình Húc: "Bộ Giai nói đúng. Kỳ thật trong lòng ngươi cũng đã sớm hiểu được, chẳng qua từ nhỏ được nghe nhiều câu chuyện về nhân nghĩa cùng lương thiện, tự nhiên là người lương thiện, giết chết phụ nhũ chuyện này so với trong nhận thức có chút mâu thuẫn mà thôi."

Chân Văn Quân nhìn nàng, ôn hòa mỉm cười: "Nếu như là trước đây ta sẽ cho rằng ngươi lãnh huyết, nói ra đều là những lời tru tâm như vậy. Nhưng cái chết của Linh Bích cùng với việc bản thân ở bên trong loạn thế mấy năm nay đã khiến cho ta hiểu được, sơ tâm không thay đổi là đúng, mà gọt giũa nên một trái tim tàn nhẫn cũng là đúng. Sai chính là không phân biệt được tình huống, sai chính là khoan dung nhầm người."

"Một kiếm lưu tình trước đó của ngươi, cũng là bởi vì lời giao phó trước lúc lâm chung của Linh Bích sao?"

"Ta không muốn trả lời vấn đề này."

Vệ Đình Húc nhẹ nhàng nhấc nhấc bả vai, đại khái là muốn cười lại không dám dùng sức cười, sợ vừa cười thì vết thương khắp người còn chưa lành tốt sẽ vỡ ra.

"Ngươi trước kia ngôn vô bất tẫn bây giờ đã bắt đầu biết cự tuyệt, Văn Quân, ngươi trưởng thành rồi."

"Vẫn chưa từng nói với ngươi, ta năm nay hai mươi hai tuổi."

"Ân, ngươi nhỏ hơn ta bốn tuổi."

Quả nhiên nàng vẫn luôn biết rõ, cái gì cũng biết rõ.

"Ta mỗi ngày đều sẽ nhớ tới Linh Bích, mấy ngày nay lại càng sẽ nhớ tới Tiểu Hoa. Nhớ tới ngày xưa khi hai người các nàng cùng ta ngao du khắp Đại Duật cũng chỉ là hài tử mới lớn, nhẫn nhục chịu khó mà chiếu cố ta, chưa bao giờ nói qua nửa câu oán hận. Các nàng là đồng bạn từ nhỏ cùng ta lớn lên, cũng là trợ thủ đắc lực trọng yếu. Ngươi biết đấy, ta vẫn luôn đi đứng bất tiện, các nàng cũng là hai chân của ta, mang ta đi rất nhiều rất nhiều địa phương. Mặc kệ ngươi có tin hay không, ta đã từng suy nghĩ sau khi hoàn thành đại nghiệp sẽ để cho các nàng tự do đi làm chuyện mà mình thích, rời khỏi ta rời khỏi Nhữ Trữ thậm chí rời khỏi Đại Duật đều được, ta sẽ không bao giờ can thiệp vào bất kỳ chuyện gì của các nàng nữa. Linh Bích thích du sơn ngoạn thủy Tiểu Hoa thích trù nghệ, ta vốn định......"

Đây chỉ là nửa câu, Vệ Đình Húc cũng không có nói hết, Chân Văn Quân đang chờ nàng nói.

Đã không còn đoạn sau nữa.

Hai người ngồi dưới ánh mặt trời, trong thời gian rất lâu ai cũng không nói chuyện.

Chân Văn Quân đứng dậy đi đem phong lô* đến bắc ấm trà lên, nấu nước, nước hơi sôi trào, nàng nhón chút muối rắc vào, sau đó chậm rãi vớt bọt đang nổi lên.

(*) Phong lô (风炉): một loại bếp lò chuyên dùng để pha trà, bắt đầu xuất hiện từ thời nhà Đường

Vệ Đình Húc tựa đầu vào cột trụ sơn đỏ, mí mắt hơi rũ xuống: "Ngươi biết sắc trà."

"Ân." Đợi cho nước lại sôi trào lần nữa múc ra một muỗng nước, đem trà vụn đã được sắc nghiền sẵn bỏ thêm vào, chậm rãi dùng thẻ tre khuấy đảo, "Ta từng nhìn xem Tiểu Hoa sắc trà cho ngươi, chính là được sắc như vậy." Nước ba phần sôi, muỗng nước vừa rồi múc ra lại một lần nữa rót trở vào, trà xem như là được sắc xong. Chân Văn Quân đem trà cùng thang hoa* rót vào trong chén trà đưa cho Vệ Đình Húc:

(*) Thang hoa (汤花): lớp bọt trên bề mặt trà

"Hẳn là hương vị mà ngươi thích đi."

Vệ Đình Húc tiếp nhận chén trà nhìn trong chốc lát: "Chén trà này, là ngươi mang ra từ Trác Quân phủ."

"Ân." Chân Văn Quân nói, "Sau khi Nhữ Trữ bị đánh chiếm ta theo cống nước ngầm trở về Nhữ Trữ muốn tìm kiếm a mẫu, a mẫu không tìm được, liền đi một chuyến đến Trác Quân phủ."

"Trác Quân phủ thế nào rồi?"

"Cũng đã bị đánh cướp đến không còn gì, chỉ tìm ra được hai chén trà."

"Đây là cái của ta."

"Phải"

"Cái của ngươi đâu?"

"Cất trong rương ở trong phòng."

"Cảm ơn."

"Có cái gì phải cảm ơn."

"Cảm ơn ngươi đã đem nó đoạt ra, chứng minh Trác Quân phủ đã từng tồn tại."

Chân Văn Quân vểnh vểnh môi, không nói gì.

Vệ Đình Húc im lặng uống hết chén trà, sau đó đặt chén trà xuống, một dòng ấm áp từ yết hầu tiến vào đến bên trong thân thể, làm cho thân thể đã đóng băng nhiều ngày của nàng cảm nhận được một ít ấm áp cùng an ủi.

Nàng nói: "Cái chết của Tiểu Hoa, cái chết của phần đông hộ vệ trung thành của Vệ gia, là sai lầm của ta."

Tấn công Nhữ Trữ là chuyện trọng yếu nhất vào cuối năm Chiếu Vũ thứ năm, cũng là mắt xích chuyển tiếp then chốt trong kế hoạch của Vệ Đình Húc.

Ban đầu khi Lý Duyên Ý mới đăng cơ, trước khi Vệ Đình Húc đi Vạn Hướng Chi Lộ nàng cũng đã tìm được Lý Phong, Lý Phong đích thật là hậu nhân của Lý Ngao. Vốn nên là nhân trung long phượng, nên là hoàng trữ ở trong cung lớn lên áo cơm không lo, vậy mà lại lưu lạc đến Yên Hàng đi chung quanh trộm gạo trộm thức ăn.

Sau khi tìm được Lý Phong vẫn một mực án binh bất động, điều mà nàng muốn chờ đợi chính là một thời cơ, là thời cơ Đại Duật nội loạn.

Sự ám nhược của triều đình mọi người đều biết, mặc dù Lý Duyên Ý cần chính, cương quyết thi hành biến pháp cải cách chẳng qua cũng là vì trải đường cho Vệ Đình Húc nhập sĩ, không thể vãn hồi tình trạng nghiêng đổ của Duật thất đại lâu. Tất cả các chư hầu đều đang âm thầm dự trữ thực lực, chỉ cần Lý Duyên Ý vừa chết đi, sự sắp đặt ấu chủ sẽ châm ngòi cho trận chiến cuối cùng, điều mà Vệ Đình Húc vẫn luôn chờ đợi chính là cuộc nội đấu giữa các chư hầu, chờ sau khi bọn hắn tiêu hao lực lượng lẫn nhau thì lại tung ra quân bài chủ lực.

Lúc trước Bạc Trì Thâm ở phương bắc đánh thắng vài trận, Trùng Tấn đến tiến cống cầu hòa, hết thảy những chuyện này Vệ Đình Húc đều nhìn thấy ở trong mắt, đoán được đây là âm mưu của người Trùng Tấn, bọn họ muốn triều đình Đại Duật buông lỏng cảnh giác. Vệ Đình Húc đã tính được chuyện Trùng Tấn lần này quyết tâm muốn giành chiến thắng, nhưng Trùng Tấn nam hạ quá nhanh quá mãnh liệt là chuyện vượt ngoài dự liệu. Vệ Luân tự sát không chỉ cứu được Vệ gia thoát khỏi bàn tay Lý Duyên Ý điên cuồng tàn sát sau khi độc phát, mà còn may mắn bất ngờ tránh thoát được cuộc tập kích của đại quân Trùng Tấn.

Vệ Đình Húc mấy năm nay diệt trừ hiểm họa từ bên trong là Tạ Phù Thần, cũng thuận lợi giết chết Lý Duyên Ý, đúng là thời điểm sĩ khí đại thịnh. Chỉ còn đợi đưa Lý Phong trở về Nhữ Trữ, Vệ gia bọn họ liền chiếm giữ địa vị tốt nhất.

Vệ Cảnh An luôn luôn tiên phong, hắn dẫn binh đi ở phía trước nhất tiến bước cực nhanh, Trưởng Tôn Ngộ trấn giữ ở trung tâm, đem hậu phương an toàn nhất để lại cho Vệ Đình Húc.

Vệ Đình Húc không nhanh không chậm dọc theo con đường mà Vệ Cảnh An đã dọn sẵn đi tới, lộ trình tiến đến Nhữ Trữ rất lâu dài lại nhàm chán, nàng bắt đầu chỉnh lý lại danh sách tất cả các mưu sĩ và võ tướng của Vệ gia cùng Trưởng Tôn gia, cùng với các quan văn sau này có thể an trí vào bên trong triều đình.

Sau khi kiểm kê có một chuyện khiến nàng rất ưu phiền. Số lượng võ tướng mà hai nhà có thể sử dụng là không ít, bất luận là dòng chính hay dòng bên đều phi thường đoàn kết, đây là điểm cực mạnh của hai nhà.

Nhưng bọn họ cũng có điểm yếu kém.

Mưu sĩ tuy nhiều, nhưng không có một kỳ nhân nào nổi bật xuất chúng, có khả năng một chiêu ổn định càn khôn.

Thấy Chân Văn Quân trong mấy năm nay khuếch trương rất mạnh liền hiểu được Bộ Giai đóng một vai trò cực kỳ trọng yếu, khiến cho Vệ Đình Húc lại càng rất muốn có được một mưu sĩ đắc lực.

Yên Hàng Tào Phỉ là mưu sĩ hàng đầu mà nàng muốn thu nhận vào dưới trướng.

Lúc trước nàng có ý muốn thu nạp Tào Phỉ, phái vô số người đi du thuyết, cũng chưa từng có thể thành công. Chuyện đó cùng với chuyện Chân Văn Quân có hay không ở trong đó quấy rối không có gì liên quan, bản thân Chân Văn Quân cũng không thể có được Tào Phỉ, Tào Phỉ cuối cùng được Hầu gia ở Phàn huyện chiêu mộ đi. Hầu gia này sau khi Trùng Tấn đại phá Nhữ Trữ đã rất nhanh độc chiếm một phương, trở thành một bá chủ.

Yên Hàng được xem là tiểu huyện thành gần kề Nhữ Trữ, chính là một cứ điểm quan trọng tiến có thể công lui có thể thủ.

Vệ gia các nàng cùng Trưởng Tôn gia từ phía nam tiến quân thần tốc rất dễ dàng mỏi mệt, vả lại Nhữ Trữ chắc chắn được canh phòng nghiêm ngặt, cũng không phải một sớm một chiều là có thể đánh hạ. Vệ Đình Húc để cho Vệ Cảnh An cùng Trưởng Tôn Ngộ đi trước, thừa dịp Nhữ Trữ chưa chuẩn bị sẵn sàng mà tập kích bất ngờ, có thể nắm được vào trong tay thì tốt, nếu như không thể thuận lợi thì cũng không cần miễn cưỡng chiến đấu.

Nàng muốn đoạt lấy Yên Hàng làm cứ điểm, tám chín phần mười là vì Nhữ Trữ không dễ đánh hạ như vậy, đại quân rút lui trở về cũng có một điểm dừng chân. Vả lại chỉ cần Yên Hàng rơi vào tay, liền có thể cùng nhiều thành trì ở phía nam nối liền thành một tuyến, đến lúc đó chính là cơ hội tốt để tiến đánh Nhữ Trữ. Một khi thực long trở về vị trí cũ, đám chư hầu địa phương kia còn làm được cái gì?

Vì thế binh chia làm hai đường, Vệ Đình Húc dẫn theo hơn một vạn người chậm rãi tiến bước, hướng đến tiểu huyện thành Yên Hàng.

Vệ Cảnh An biết muội muội thông minh, nhưng suy cho cùng vẫn là không có kinh nghiệm mang binh đánh giặc. Yên Hàng này tuy nhỏ, nàng có thể nghĩ đến được nơi này trọng yếu, những người khác cũng có thể nghĩ đến, chỉ sợ không phải dễ dàng như vậy là có thể đoạt được. Vệ Cảnh An trước khi đi đã để lại Vệ Tiến hàng năm luôn đi theo hắn, từng làm tư binh nhiều năm kinh nghiệm công thành khá phong phú, giúp Vệ Đình Húc mở đường.

Vệ Tiến này là ngoại sanh của một vị thứ thiếp của Vệ Luân, thân cao tám thước trời sinh thần lực, thân hình vạm vỡ phi thường dũng mãnh, sở trường là mã chiến, mỗi lần tiên phong trong quân tất có tên của hắn. Vệ Cảnh An để Vệ Tiến ở lại, trước khi đi dặn dò hắn bất luận như thế nào đều phải nghe theo sự an bài của Vệ Đình Húc.

Vệ Tiến một lòng muốn vọt tới Nhữ Trữ vặn gãy mấy cái đầu chó của đám tao hồ kia xuống để trút giận, không ngờ vào thời điểm sắp đến Nhữ Trữ, Tử Luyện lại đem hắn để lại cho vị muội muội tàn tật kia, đi đánh cái gì Yên Hàng! Yên Hàng loại tiểu huyện thành này cần gì phải đánh? Tường thành xây nên từ tiểu gạch mộc đập hai phát là có thể xuyên thủng, tùy tiện phái ai đi mà không được, vậy mà lại đại tài tiểu dụng như vậy bảo hắn đi, Tử Luyện chính là đối với hắn có ý kiến gì đây!

Vệ Tiến một bụng tức giận cũng không dám nói ra, dù sao thì Vệ gia hiện tại thế lực đang mạnh, đến lúc đó nếu thật sự có thể đắc thế tại triều đình, hắn cũng có thể vớ bở được không ít ưu đãi. Hơn nữa, những năm gần đây nghe nói Tử Trác muội muội xuất không ít lực, dù sao cũng là dòng chính, còn trở thành đệ nhất nữ quan gì đó, ở trong nhà coi như là người có tiếng nói.

Vệ Tiến sau khi tự mình an ủi một phen thì lưu tại bên người Vệ Đình Húc, đi tới vùng ngoại thành Yên Hàng dựng ổn đại doanh, cùng Vệ Đình Húc trắng đêm chế định kế hoạch công thành. Hết thảy đều đã sắp xếp chuẩn bị ổn thỏa, chỉ đợi mật thám hồi báo, sáng sớm ngày mai liền đánh vào Yên Hàng.

Nhưng ngay khi trời vừa hừng sáng, Vệ Tiến đã cưỡi trên lưng chiến mã lại nhận được mệnh lệnh ở tại chỗ chờ lệnh, mệnh lệnh này thật sự làm cho hắn khó hiểu.

Thì ra mật thám đã truyền tin tức trở về, lần này người thủ thành chính là Tào Phỉ.

Tào Phỉ không phải đã rời khỏi Yên Hàng đi Phàn huyện rồi sao, như thế nào lại xuất hiện ở nơi này?

Sự nghi hoặc này sau khi suy nghĩ một chút liền có đáp án.

Tầm quan trọng của Yên Hàng tất cả mọi người đều nhìn thấy ở trong mắt, Vệ Đình Húc muốn có, người khác tất nhiên không muốn cho. Để ngăn cản Vệ gia đăng đỉnh, Phàn huyện Hầu gia đã phái Tào Phỉ tọa trấn nơi này. Dù sao thì Tào Phỉ cũng là người Yên Hàng bản địa, ở đây thủ thành chiếm hết thiên thời địa lợi nhân hòa.

Vệ Đình Húc biết Vệ Tiến dũng mãnh phi thường, chỉ sợ dưới sự cường công của hắn khó giữ được không chỉ là cửa thành Yên Hàng, mà còn có tính mệnh của Tào Phỉ. Tào Phỉ cho dù không bị giết chết giữa trận loạn chiến, cũng rất có khả năng sau khi thất thủ sẽ tự sát tạ chủ.

Nàng không muốn Tào Phỉ chết ở Yên Hàng, nàng muốn tranh thủ thu nạp vị mưu sĩ này.

Vì để đảm bảo đạt được mục đích mà kế hoạch công thành tạm thời hủy bỏ, trong lúc Vệ Đình Húc đang dự tính bàn bạc kỹ hơn thì bỗng nhiên có người báo lại, nói Vệ Tiến đã lãnh binh đánh tới Yên Hàng, đang mạnh mẽ công thành.

Vệ Đình Húc vừa nghe liền biết Vệ Tiến không tuân phục mệnh lệnh của nàng, tự tiện tiến đánh. Vệ Đình Húc ra lệnh cho Tiểu Hoa và đại quân cùng nhau chạy tới Yên Hàng trợ giúp, lúc tới Yên Hàng thì thấy, Vệ Tiến quả nhiên lợi hại, chỉ dùng ba ngàn nhân mã đã công phá được cửa thành, cũng không có giết chết Tào Phỉ, mà chỉ giam lỏng hắn ở bên trong một gian phòng nhỏ.

Vệ Tiến nói: "Tử Trác muội muội thật sự cho rằng ta là một gã thất phu đầu óc đơn giản? Ngươi muốn người này làm mưu sĩ ta sớm cũng đã nhìn ra, hiện giờ liền tặng cho ngươi đấy!"

Vệ Đình Húc bảo Tiểu Hoa dẫn người đi kiểm tra trong và ngoài thành, sau khi kiểm tra xong liền đi vào bên trong gian phòng nhỏ kia.

Tào Phỉ đang nghiêm chỉnh quỳ ngồi ở trong phòng, không coi ai ra gì thản nhiên uống rượu.

Uống liên tục hết sáu chén rượu vào bụng, thoáng có chút men say, hắn cuối cùng cũng buông bình rượu xuống.

"Vẫn luôn muốn nhìn thấy chân dung của túc hạ mà không có cơ hội, lần này cuối cùng cũng gặp được. So với lão phu nghĩ còn trẻ tuổi hơn rất nhiều." Giọng nói của Tào Phỉ tựa như tiếng chuông đồng, cũng không phải là loại mưu sĩ nho nhã yếu ớt bình thường, nhìn qua giống như là người luyện võ, "Nhưng mà đáng tiếc, lão phu cùng túc hạ đạo bất đồng bất tương vi mưu, túc hạ mời trở về đi."

Vệ Đình Húc còn chưa mở lời, Vệ Tiến đứng ở một bên cười lạnh nói: "Lão tặc giả thần giả quỷ, muốn chiếm cái gì tiện nghi. Ngươi có tư cách gì mà ở đây nói chuyện? Yên Hàng này đã bị Vệ gia chúng ta đánh hạ, mạng chó này của ngươi đang ở trong tay gia, gia muốn ngươi sống thì ngươi sống, gia muốn ngươi chết, con đường thông đến âm phủ có mười tám đường, mặc ngươi chọn lựa!" . Đọc truyện hay, truy cập ngay ~ TRÙMTRU YỆN. co m ~

Tào Phỉ lạnh lùng nhìn về phía Vệ Đình Húc: "Đây cũng là ý tứ của Vệ nữ lang sao?"

Tiểu Hoa đứng ở bên cạnh Vệ Đình Húc, mặc một thân nhuyễn giáp bền chắc, cầm trong tay chính là trọng chùy mới được rèn đúc. Chỉ cần Tào Phỉ này dám làm loạn, nàng nhất định trước tiên đập nát đầu hắn.

Vệ Đình Húc cũng không phá dỡ bệ đài của Vệ Tiến: "Hôm nay ngươi thủ vững đến một khắc cuối cùng, chính là đem một linh hồn trung thành trả lại cho Thượng Hầu gia, Tào công của Thượng Hầu gia đã chết, Tào công hiện tại chính là mưu sĩ của Vệ Tử Trác ta."

Tào Phỉ cười sằng sặc: "Túc hạ chính là muốn Tào mỗ làm kẻ bất trung bất nghĩa?"

"Tào công đổi chủ chính là vì để phụ tá thực long, thiên hạ bách tính chỉ biết tán dương Tào công cải tà quy chính, tán dương Tào công trung can nghĩa đảm. Cho dù có vài kẻ mồm mép linh tinh nói vài câu nhàn thoại, Tào công cần gì phải để ở trong lòng?"

Tào Phỉ híp mắt nhìn về phía Vệ Đình Húc: "Quả thật là miệng mồm lanh lợi. Nếu hôm nay Tào mỗ không quy thuận, ngươi sẽ phải làm thế nào?"

"Tất nhiên là giết."

Tào Phỉ cười lạnh một tiếng: "Nhãi ranh cuồng vọng!"

"Tào công đã mai phục một ngàn sát thủ ở xung quanh gian phòng này, chỉ đợi bình rượu mà Tào công cầm không rời tay này rơi xuống đất, sát thủ sẽ từ một góc tối xông ra chém ta thành thịt nát, Tào công chính là nghĩ như vậy?"

Ánh mắt của Tào Phỉ chợt ngưng đọng.

Tiểu Hoa đem một vật hình cầu ném đến bên người Tào Phỉ, chính là một cái đầu người.

Tào Phỉ nhận ra, người này chính là thủ lĩnh của nhóm đao phủ thủ mà hắn mai phục ở xung quanh phòng.

"Một nước cờ cuối cùng này của Tào công đã bị tại hạ hóa giải." Vệ Đình Húc nói rõ ràng từng chữ, "Tào công chớ cô phụ một phen tâm ý của tại hạ. Người chỉ có một cái mạng, nếu như chọn sai phương hướng thì sẽ không còn đường rút lui."

Tào Phỉ hạ thấp khuôn mặt đang tươi cười, miệng cười không chút kiềm chế của hắn có sự biến hóa rõ rệt, biến thành một nét cười sảng khoái giấu ở bên dưới da thịt. Sự biến hóa này khiến cho hắn giống như trở thành một người khác.

Đây mới thật sự là bộ mặt thật của hắn, một con độc xà âm trầm.

"Chung quy là quá trẻ tuổi cuồng vọng. Ngươi nên hiểu rõ đạo lý thiên ngoại hữu thiên nhân ngoại hữu nhân. Hôm nay lão phu tiện tay dạy cho ngươi một bài học, hi vọng ngươi có thể nhớ kỹ." Tào Phỉ vuốt chòm râu đen rậm, bên ngoài phòng đột nhiên vang lên một tràng tiếng kêu gào kinh hãi, ngay sau đó là tiếng kêu la thảm thiết không ngừng.

Vệ Đình Húc vừa ngẩng đầu lên, mái ngói ở trên trần bất chợt vỡ vụn, trong gian phòng nho nhỏ lao xuống hơn mười gã binh lính mặc trang phục cánh dơi.

Tình cảnh ở bên ngoài phòng nơi mà nàng nhìn không tới lại càng hùng vĩ, hơn một vạn "con dơi" từ giữa không trung hạ xuống, mang đến từng trận mưa tên, tiến đến chỗ nào Vệ gia quân ở chỗ đó đều trúng tên mà chết.

Song đao sắc bén đã đánh tới trước mặt Vệ Đình Húc, Tiểu Hoa hét lớn một tiếng, trọng chùy vung múa giữa không trung, đánh văng toàn bộ sát thủ đang tiến đến gần.

"Đi!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263
Tiến »