Ngã Vi Ngư Nhục

Lượt đọc: 6179 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263
Tiến »
Chương 260
quang hưng năm thứ năm

❊ ❊ ❊

Bái quan dã sử (3)

Còn chưa tiến vào đại môn tẩm cung, mùi thịt nướng thơm ngào ngạt đã truyền vào khứu giác của Chân Văn Quân. Chân Văn Quân tinh thần đại chấn, từ trong chi tiết của mùi thơm này nàng có thể nhận ra được đùi dê nướng đã chín mấy phần, giống như cái đùi dê trơn bóng còn đang nổ váng dầu ngoài giòn trong mềm đang ở ngay trước mắt. Lúc ở bên trong tửu lâu nghe kể chuyện đã ăn không ít rau quả ngoại bang, hiện giờ lại đói. Sờ sờ bụng, dưới chân sinh ra một luồng gió vui sướng, vù một phát mang nàng vào trong cung.

Rất nhiều vết thương cũ mấy năm nay đã dưỡng tốt được đôi chút, nhưng do bị thương quá nhiều tuổi tác mỗi năm lại càng lớn, lại thêm sau khi trở thành Quốc vương Trường Ca quốc không còn ngự giá thân chinh nữa, Chân Văn Quân cảm thấy thân thể mình càng ngày càng trì độn, hàng năm đều có mấy bệnh vặt mới toát ra khỏi đầu không để cho nàng được dễ chịu.

Tuổi tác thì lớn, thân thủ cũng không nhanh nhẹn, thời gian cưỡi ngựa hơi dài một chút liền mỏi eo đau lưng. Bất quá chỉ có một điểm không thay đổi, đó chính là sức ăn.

Vết thương ở eo cho dù có đau, tay chân cho dù có rệu rã, lượng cơm mỗi bữa vẫn không hề giảm. Những lúc một thân một mình ăn cơm thì có thể ít một chút, nhưng mỗi khi Tiểu Kiêu đến bồi nàng uống mấy chén, hai người bưng chậu cơm vừa tán gẫu vừa ăn, có thể ăn hết phần rượu thịt trong hai ngày của Bộ Giai. Điều khiến cho người ta đố kỵ chính là nàng ăn như thế nào cũng không béo lên được. Theo như a mẫu nói, chảy bên trong cơ thể của hậu duệ Trường Ca quốc chính là loại huyết dịch thần kỳ, ngày xưa các bậc tiền bối của Nguyễn thị cũng đều là phàm ăn tục uống như vậy, một nhà tám miệng cùng nhau ăn cơm, mỗi lần phải giết cả một con bò và một con dê béo núc, năm bình rượu lớn, chừng ấy có thể còn chưa đủ uống, a mẫu nói lúc nàng còn trẻ một mình một bữa phải uống một vò, càng uống càng phấn chấn.

Thức ăn ngon đối với Chân Văn Quân có bao nhiêu trọng yếu, cũng không phải bởi vì nàng tham ăn, mà là do nhu cầu trong chính cơ thể nàng.

Vệ Đình Húc cùng A Liêu nói một cái đùi dê nướng là có thể khiến nàng ngoan ngoãn trở về, cũng không phải là thuận miệng nói bừa.

"Hoàng hậu trường nhạc vô cực!"

Khi Chân Văn Quân tiến đến cửa cung một đám tỳ nữ quỳ gối thỉnh an, Thú vệ tuần tra nhìn thấy cũng dừng bước lại hướng nàng hành lễ, cùng hô lên danh hào của Hoàng hậu. Chân Văn Quân vốn định cười phất tay một cái ý bảo bọn họ đừng ồn ào, chợt nhớ đây là đang ở Đại Thương, tất cả pháp lệnh đều rất nghiêm khắc, kế thừa rất nhiều nho gia lễ pháp của Duật quốc, so với Trường Ca quốc của nàng không quá giống nhau. Vệ Đình Húc vẫn chưa phong Hậu, bất quá Thú uyển này từ trong ra ngoài đều biết nàng là chính thê của Vệ Đình Húc, gọi một tiếng Hoàng hậu cũng không có gì đáng trách.

Nếu như thân ở Đại Thương thì vẫn nên dựa theo quy củ của Đại Thương vậy, Chân Văn Quân gật đầu ưỡn ngực, nở nụ cười nhã nhặn đoan chính.

Tuy rằng xa xa không đạt tới khí chất mà Hoàng hậu chân chính của một quốc gia nên có, nhưng cũng coi như là dốc hết tâm ý.

Dọc theo chiếc cầu nổi uốn lượn đi đến tiểu viện giữa hồ, gió mát từ trên mặt nước thổi tới, khiến nàng vui vẻ thoải mái.

"Tử Trác."

Đi đến cửa tiểu viện, mùi thơm của đùi dê nướng càng ngày càng nồng đậm.

Gian tiểu viện này vẫn như trước lấy hai chữ "Trác Quân" đặt tên, xem như là tiểu viện mà Vệ Đình Húc đặc biệt vì Chân Văn Quân kiến tạo. Ở bên trong hoàng cung của một quốc gia khác công khai xây dựng hành cung, chuyện này phỏng chừng Chân Văn Quân là người độc nhất.

Trong ngày thường tiểu viện đều mở rộng cửa, Chân Văn Quân có chổng ngược đầu đi vào cũng không có ai hỏi đến, nhưng hôm nay lại khép kín? Đây là ý gì? Chẳng lẽ là có vấn đề?

Chân Văn Quân không trực tiếp đi vào, mà đứng ở bên ngoài gọi một tiếng.

"Bệ hạ." Trong phòng truyền đến thanh âm mềm mại của Vệ Đình Húc, "Thiếp chờ bệ hạ đã lâu."

Chân Văn Quân ngẩn người.

Bệ hạ? Thiếp?

Nếu không phải là đối với thanh âm của Vệ Đình Húc vạn phần quen thuộc, Chân Văn Quân thật sự muốn hoài nghi người ở trong phòng mở miệng có đúng là nàng hay không.

Vị Đại Thương khai quốc Hoàng đế này, còn là vị quân chủ dùng vũ lực trong thời loạn thế đặt nền móng cho một quốc gia, tuyệt đại kiêu hùng hận không thể đâm thủng đất trời lại tự xưng là "Thiếp"? Đây là đang chơi trò tình thú gì đây? Vả lại, khi Vệ Đình Húc cùng nàng đơn độc ở bên nhau thì luôn luôn gọi "Phu nhân" hoặc là "Văn Quân", hiện tại hai chữ "Bệ hạ" này lại là trò gì đây?

Chẳng lẽ ngoại trừ Vũ Lộ Hoàn, A Liêu còn chuẩn bị loại dược vật trợ hứng nào khác? Trước tiên đã để cho Tử Trác uống?

Nghĩ đến đây, hai chữ "Bệ hạ" cùng "Thiếp" càng trở nên thú vị, Chân Văn Quân hai mắt sáng rỡ trực tiếp đem cửa viện đẩy ra.

Trong viện không có xây bình phong, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy chiếc cầu nhỏ đi thông đến chủ viện. Hai bên cầu là hòn non bộ được xây đắp từ hồ thạch có hình thù kỳ lạ cùng hồ nước trong suốt, chậu cây cảnh mà Chân Văn Quân tự tay cắt tỉa là một cây phong lá đỏ, giống như một chậu lửa, được Vệ Đình Húc ôm vào trong ngực, nằm trên đài gỗ cao ở phía cuối chiếc cầu.

Vệ Đình Húc thả lỏng làn tóc dài, một tay ôm cây phong đỏ một tay còn đang cầm một bầu rượu, nằm nghiêng một bên, dưới làn váy dài ngọc thể như ẩn như hiện, một sợi tóc đen dính vào trên đôi môi đỏ rực của nàng, ngọn lửa nóng bỏng trong mắt không chút nào che giấu hướng đến trên người Chân Văn Quân bắn tới, khiến nhiệt độ từ trong tim nàng tỏa ra.

Trái tim của Chân Văn Quân nảy đập thình thịch, nàng nhấc trường bào lên, bước nhanh về phía Vệ Đình Húc.

Không ngờ A Liêu suy nghĩ còn rất chu đáo.

Chân Văn Quân đến Thương quốc đã được hơn hai tháng, cực lạc đan mang theo đã sớm dùng hết, thể chất thiếu mẫn cảm của Vệ Đình Húc sau nhiều năm vẫn không có bao nhiêu thay đổi, nếu như miễn cưỡng đến, sợ là sẽ làm nàng đau.

Bác Lăng nơi này không có thuốc dẫn cần thiết cho phương pháp điều chế độc nhất vô nhị của nàng, nàng đã phái người trở về lấy, đúng lúc người nọ đi giữa đường gặp phải mưa to, ngã xuống vách núi suýt nữa bỏ mạng, ba ngày trước nàng mới nhận được thư khẩn của người này, lúc đó lại phái người quay về Trường Ca. Hiện nay giữa đô thành của hai quốc gia có xây đường đi nhanh, nhanh nhất sáu ngày là có thể đến, đã là thành tựu hiếm thấy trên đời rồi, nhưng đi tới đi lui vẫn cần đến mười hai ngày.

Mấy ngày gần đây hai nàng cũng không phải là chưa từng thử qua, cuối cùng đều kết thúc trong thất bại, Chân Văn Quân không đành lòng để cho Vệ Đình Húc có một chút khó chịu nào.

Lạc thú lớn nhất trên đời này hẳn là phải hảo hảo hưởng thụ, sao có thể lưu lại bóng ma?

Thấy Vệ Đình Húc chủ động như thế, có lẽ là trong lòng đã nắm chắc. Hay là Vệ Đình Húc đã nói chuyện cực lạc đan cho A Liêu biết? A Liêu lúc này mới ra tay tương trợ? .

||||| Truyện đề cử: Xuyên Vào Sách Thành Nữ Phụ Độc Ác, Tổng Tài Quyết Trở Mình |||||

Hai vị chí hữu này, quả thật là không có gì giấu nhau.

Chậu cây cảnh bị Chân Văn Quân đẩy qua một bên, đai lưng lỏng lẻo của Vệ Đình Húc vừa kéo liền rơi xuống.

Ánh trăng thanh lãnh chiếu vào trên khuôn mặt tuyệt mỹ của người dưới thân, dập không tắt ngọn lửa cực nóng trong mắt.

"Vũ Lộ Hoàn đâu?" Vệ Đình Húc thuần thục ôm vòng qua cổ nàng hỏi.

Chân Văn Quân từ trong túi gấm lấy ra viên thuốc.

Vệ Đình Húc bảo nàng đút mình ăn.

"Tử Trác, ngươi cũng biết mười tháng hoài thai có bao nhiêu gian khổ, a mẫu ta từng nói cho ta biết nỗi khổ sở trong quá trình đó. Không chỉ phải chịu khổ, còn phải tiêu phí rất nhiều thời gian. Hiện giờ tuy có Vệ Hợp giúp ngươi, nhưng ta biết ngươi không muốn thật sự giao quyền vào trong tay người khác. Nếu như ngươi thật sự mang thai, chẳng lẽ không sợ có người......"

"Đút ta." Vệ Đình Húc không để ý tới nàng đang quá mức lo lắng, lặp lại lần nữa.

Chân Văn Quân làm sao không biết Vệ Đình Húc là người rất có chủ kiến của chính mình, chuyện không có mười phần nắm chắc thậm chí còn trải sẵn đường rút lui, nàng nhất định sẽ không làm như vậy.

Nhưng Vũ Lộ Hoàn này vẫn đang nằm ở trong tay Chân Văn Quân.

"Như vậy đi." Trên mặt Chân Văn Quân thoáng chút ửng đỏ, "Ngươi một nửa ta một nửa. Ta...... cũng muốn có hài tử của ngươi."

Vệ Đình Húc ngưng mắt nhìn nàng, nở nụ cười.

Chân Văn Quân sau khi nhận được tín hiệu đồng ý, mỉm cười đem viên thuốc ngậm vào giữa đôi môi, cùng Vệ Đình Húc hôn môi. Ngay khi nàng định cắn lấy một nửa, Vệ Đình Húc lại chơi xấu hút một ngụm cắn lấy cả viên, lập tức nuốt xuống.

"Tử Trác, ngươi......" Chân Văn Quân thật sự dở khóc dở cười.

"Ta luôn luôn gian trá, bệ hạ sao lại không biết." Vệ Đình Húc hiếm thấy nghịch ngợm, nhưng sự nghịch ngợm này ảnh hưởng quá lớn, nàng còn vứt bỏ uy nghiêm của đế vương, cười đùa cợt nhả. Xem ra ngay từ đầu nàng đã không hề có dự tính nào khác.

Chân Văn Quân thấy nàng nói chuyện tự nhiên, liền biết là viên thuốc đã bị nàng nuốt vào bụng mất rồi, chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn nàng, nghĩ đến những chuyện tương lai nàng có thể phải đối mặt liền bắt đầu đau lòng. Đồng thời với đau lòng lại có cảm giác kỳ diệu.

Thế gian này thật sự có thể có một hài đồng, có thể giống nàng cũng giống Tử Trác, là kết tinh giữa nàng và Tử Trác sao?

Vệ Đình Húc thuật lại những lời trước đó A Liêu đã nói, nói thành phần chủ yếu của Vũ Lộ Hoàn này đến từ trứng của Hắc Mi Vương Xà, loài rắn lưỡng tính đồng thể này số lượng còn sống sót cực ít, thường sống ở sâu bên trong tuyết sơn, muốn tìm được nó đã rất khó, huống chi muốn lấy trứng của nó. Hắc Mi Vương Xà cả đời chỉ sinh một trứng, trứng một khi rời khỏi nó trong thời gian một nén nhang sẽ biến chất không thể dùng được.

Trong sách cổ có ghi lại, Hắc Mi Vương Xà cả đời chỉ giao hợp một lần, thời gian giao hợp kéo dài đến ba tháng. Vì ba tháng lâu dài này, nó cùng bạn lữ trước tiên cần tìm một chỗ hẻo lánh an toàn, để bảo vệ lẫn nhau, không bị quấy rầy.

Cho nên trứng này vạn phần trân quý, A Liêu ngay từ đầu cũng không có lòng tin sẽ thật sự tìm được nó, may mắn là, nàng cuối cùng đã thành công.

Hắc Mi Vương Xà giao hợp trong thời gian dài lại mãnh liệt, có lẽ có hiệu quả giống với cực lạc đan. A Liêu cũng nhắn nhủ, sau khi dùng dược hiệu sẽ xuất hiện trong vòng hai mươi bốn canh giờ, thậm chí có thể lâu hơn. Trong thời gian đó nhất định phải do bạn lữ cẩn thận hóa giải, mới có thể đại công cáo thành. Vệ Đình Húc đã cho trì hoãn tảo triều mấy ngày sau, tấu chương đã phê xong hết, rồi lại nướng đùi dê giúp Chân Văn Quân bổ sung tinh lực.

Kế tiếp, chính là lúc chiến đấu hăng hái.

Hai người ôm nhau lăn lộn, làm đủ màn dạo đầu, Vệ Đình Húc bị trêu đùa đến trong lòng ngứa ngáy, hận không thể cấp tốc giải quyết. Thế nhưng một khi tiến hành, cảm giác đau đớn vẫn như trước là loại cảm giác quen thuộc nhất, giằng co gần một canh giờ, không hề có tiến triển.

Vệ Đình Húc không thể cảm giác được dược hiệu, chẳng lẽ Vũ Lộ Hoàn đã thất bại?

Chân Văn Quân thật sự không muốn nhìn nàng khó chịu, liền từ giữa tách ra, ôm nàng giúp nàng từ từ bình phục.

Vệ Đình Húc vô cùng thất vọng, ngoài mặt không có biểu hiện gì quá lớn, nhưng Chân Văn Quân cũng nhìn ra được. Nàng vuốt ve làn tóc dài của Vệ Đình Húc, ôm nàng ngủ.

"Loại chuyện huyền diệu như vậy làm sao có thể quá dễ dàng đạt được chứ. Ngay từ đầu cũng không cần ôm hi vọng quá lớn." Chân Văn Quân nhẹ giọng an ủi nàng, "Sau đó báo cho A Liêu biết một tiếng, để cho trong lòng nàng hiểu rõ đi."

Vệ Đình Húc cả đêm không làm sao ngủ được, Vũ Lộ Hoàn này đối với chuyện giường chiếu không có hiệu quả gì, ngoài ý muốn lại có thể khiến cho người ta tinh lực dồi dào.

Tạo người không được, quốc gia đại sự thì không thể chậm trễ.

Sáng sớm hôm sau, Vệ Đình Húc tinh thần phấn chấn mặc vào triều phục, đi đến Trọng Hoa điện. Bá quan văn võ vốn tưởng rằng có thể nghỉ ngơi mấy ngày mang vẻ mặt kinh ngạc bị triệu tập trở lại, ngơ ngác nhìn nhau.

May mắn các hạng mục quốc chính của Đại Thương đều đang thực thi, bất cứ thời điểm nào cũng có thể nói thao thao một trận, lúc này lâm triều cũng không có tẻ nhạt, các bộ lần lượt tiến lên, đều đâu vào đấy giống như một buổi tảo triều đã sớm được chuẩn bị tốt.

Vệ Hợp đang đọc tấu chương thì tạm dừng, vô tình liếc mắt nhìn Vệ Đình Húc một cái, lại thấy nàng có chút kỳ quái.

Hắn biết bệ hạ lúc còn nhỏ từng bị trọng thương, rồi sau đó vì xây dựng Đại Thương cũng đã trải qua rất nhiều gian khổ, tuy đã được điều trị cẩn thận, nhưng sắc mặt vẫn quanh năm trắng dã, nhưng hiện giờ hai má đỏ hồng là chuyện gì xảy ra?

Ngoại trừ trên hai gò má nổi lên một tầng đỏ hồng kỳ dị, Vệ Hợp còn phát hiện nàng có vẻ đứng ngồi không yên.

Bệ hạ vẫn luôn là người vạn phần khắc chế, cho tới bây giờ chưa từng nhìn thấy nàng thất lễ, huống chi là trên triều đường.

Loại chuyện thế này trước giờ chưa từng có.

Vệ Đình Húc gắt gao nắm chặt đầu rồng trên tay vịn của long ỷ, cơ hồ muốn bóp nát nó.

Vũ Lộ Hoàn không phải là không có tác dụng, dược hiệu của nó phi thường mãnh liệt, chẳng qua là đêm qua vừa mới ăn vào thì không có cảm giác, nhưng vào thời khắc này lại điên cuồng bùng phát.

Vệ Đình Húc cả người lung lay sắp đổ, nàng vốn cực kỳ sợ lạnh hiện giờ trên trán và chóp mũi dần dần nổi lên một tầng mồ hôi khô nóng, toàn bộ suy nghĩ trong đầu đều là Chân Văn Quân.

Lại có người muốn dâng tấu, bị Vệ Đình Húc cắt ngang.

Nàng ngồi trên long ỷ, hơi cúi đầu, lấy tay che mặt, lồng ngực không ngừng phập phồng.

"Truyền Hoàng hậu của trẫm đến đây." Nàng đã bất chấp hết mọi thứ khác, sợ rằng nếu lại tiếp tục chịu đựng thì sẽ chỉ có thể càng thêm thất thố, nàng tuyệt đối không thể tự làm xấu mặt ở trước mặt bách quan, "Truyền Văn Quân đến đây!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263
Tiến »