Mỹ Nhân Yêu Kiều Năm 70

Lượt đọc: 9196 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 95
củ sen nhồi gạo nếp

❊ ❊ ❊

Lúc Tạ Chiêu không muốn nói chuyện, ai cũng không cạy miệng hắn ra được. Bà Tạ khuyên một lúc cũng không thấy hắn trả lời, tức giận đánh hắn: “Cứng đầu!”

Mèo con chạy vèo tới quấn quanh chân bà Tạ: “Meo ~”

“Không gọi mày, đi sang một bên.” Bà Tạ đi nấu cơm tối. Ngày mai Trình Dao Dao đi rồi, cơm tối phải làm nhiều một chút.

Cường Cường vào nhà này luôn luôn được cưng chiều, đã bao giờ phải chịu tủi thân như này? Nhìn trái nhìn phải, Tạ Chiêu đang ngồi sửa cái rương, nó lập tức vươn móng vuốt, chạy tới cắn một phát vào cổ tay hắn.

Tạ Chiêu: “…”

Tạ Chiêu nhíu mày, giơ tay lên, trêи cổ tay có hai dấu răng nhỏ chảy máu tươi. Mèo béo cắn xong thì chạy vèo vào phòng Trình Dao Dao, cái ʍôиɠ mập mạp thoáng cái đã biến mất sau cánh cửa.

Đây cũng không phải lần đâu tiên Cường Cường cắn hắn, thỉnh thoảng đi qua chỗ hắn cũng sẽ đột nhiên cắn hắn. Tạ Chiêu không thấy kinh ngạc, lau vết máu trêи tay đi, sau đó thả ống tay áo xuống.

Ánh mắt hắn phức tạp nhìn cửa phòng khép hờ của Trình Dao Dao, cuối cùng vẫn không đi vào phòng cô.

“Chị Dao Dao?” Tạ Phi gõ cửa, đứng ở cửa nói: “Dậy ăn cơm ạ, bà nội nấu nhiều món chị thích ăn lắm.”

Trình Dao Dao ôm mèo béo dựa vào giường, mặt buồn bã ỉu xìu: “Chị không đói bụng, không muốn ăn.”

Tạ Phi cẩn thận đi vào, kéo tay Trình Dao Dao nói: “Anh trai lại chọc giận chị sao? Ngày mai chị phải đi rồi, đừng tức giận nữa?”

“Đừng nhắc đến anh ấy với chị!” Trình Dao Dao nghiêm mặt.

Cường Cường chân chó kêu theo: “Meo! Meo!”

Tạ Phi lấy lòng nói: “Em đứng về phía chị Dao Dao. Chị đến đoàn làm phim, nếu thấy cái gì chơi vui, nhất định phải nhớ rõ về kể lại cho em nha. Chị vào đoàn phim sẽ gặp được Lâm Truyền Quân đúng không?”

Lâm Truyền Quân là diễn viên nam đóng trong một phim nổi tiếng, có thể nói là thần tượng của mấy cô gái trẻ ở niên đại này.

Tâm tình không tốt của Trình Dao Dao được cô làm vui lên: “Trêи thế giới này có rất nhiều đoàn làm phim, chị cũng không biết Lâm Truyền Quân có đóng bộ phim này không.”

Đôi mắt của Tạ Phi vừa ngây thơ vừa mơ hồ: “Không phải đóng phim đều ở cùng một nơi sao?”

“Đương nhiên không phải rồi.” Trình Dao Dao giải thích: “Nội dung khác nhau sẽ đóng ở nơi khác nhau, giống như đạo diễn chụp ảnh ở nhà chúng ta vậy. Có một số kịch bản sẽ đóng ở trong rừng sâu, có một số kịch bản đóng ở trong lâm viên, còn một số khác thì đóng trong sa mạc, người trong đoàn làm phim đều đến sa mạc quay phim.”

Tạ Phi nghe xong sửng sốt: “Chị cũng phải đến sa mạc đóng phim sao?”

Trình Dao Dao lắc đầu: “Chị đến Lâm viên Sư Tử.”

Hô hấp của Tạ Phi ngừng lại: “Lâm viên Sư Tử? Trong lâm viên nuôi sư tử thật ạ?”

Trình Dao Dao không thấy hứng thú lắm gãi cằm Cường Cường: “Có rất nhiều tảng đá hình sư tử. Có rất nhiều loại to, cũng có loại nhỏ như Cường Cường vậy.”

Cường Cường nằm trong ngực Trình Dao Dao duỗi lưng một cái, đầu nó mập mạp, bụng nhỏ cũng tròn vo, may mà chưa to như một quả cầu lớn.

Tạ Phi nhìn Cường Cường, tưởng tượng Cường Cường giống như một con sư tử con, bật cười: “Em thật sự muốn đi xem.”

Ý tưởng của Trình Dao Dao bộc phát: “Em có thể đi cùng chị! Chị và em cùng đến Tô Châu, lúc chị không quay phim, chúng ta cùng đi dạo phố, Tô Châu có rất nhiều lâm viên, còn có bánh nếp xanh, bánh trôi nước, bánh ngọt,…”

“Em?” Trình Dao Dao miêu tả về cuộc sống tốt đẹp làm Tạ Phi ngơ ngác, sau đó xua tay liên tục, kϊƈɦ động đến mức nói lắp: “Không không, Tô Châu xa như vậy, em… em cũng không dám đi!”

“Hừ…” Trình Dao Dao vừa vui mừng một chút đã bị đánh tan, cô thất vọng thở dài: “Nói cũng vô ích, bà nội và Tạ Chiêu sẽ không cho em ra ngoài đâu.”

Tạ Phi kéo tay Trình Dao Dao: “Chị đừng tức giận, anh trai em nhất định sẽ đi cùng chị.”

Đúng là hết chuyện để nói, Trình Dao Dao lập tức nổi giận: “Ai cần anh ấy đi cùng chị, tự chị đi cũng không lạc được! Còn tránh bị anh ấy quản tay quản chân, đáng ghét!”

Giờ Tạ Phi mới hiểu rõ vì sao Trình Dao Dao giận dỗi không ăn cơm. Trời ơi, có phải cô lại chọc vào tổ ong vò vẽ rồi không? Ta Phị bị dọa chạy đi như một làn khói.

Trình Dao Dao tức giận nhìn bóng lưng của cô hét lên: “Không có nghĩa khí gì cả!”

Cường Cường cũng nhảy ra khỏi ngực Trình Dao Dao, chạy đến đống đồ ăn để trong rương của cô, móng vuốt nhỏ vỗ vỗ, kêu meo meo.

Trình Dao Dao còn đang có tâm sự, không chú ý tới bộ dáng thèm ăn của nó: “Tới đây chị ôm một cái.”

“Meo!” Cường Cường uốn éo ʍôиɠ nhỏ chạy đi.

“Được, cứ đi đi, mấy người đều đi hết đi, một mình tôi cũng tự đi được!” Trình Dao Dao húng dữ nói, đôi mắt đỏ lên, ngã nhào lên giường.

Trong phòng tối dần, Trình Dao Dao cảm thấy mình rất đáng thương, lẻ loi trơ trọi một người.

Gương mặt dán vào thảm nhung mềm mại, Trình Dao Dao nhìn tấm thảm thì nghĩ tới Tạ Chiêu, cô cuộn tấm thảm thành một đống ném về phía cửa.

“A!” Trước cửa truyền đến tiếng kêu của bà Tạ.

Trình Dao Dao quay đầu nhìn lại, bị dọa vội vàng chạy đến cửa: “Bà nội, không ném vào người bà chứ?”

Tấm thảm cuộn thành một đống mềm mại, sao có thể đập vào người. Bà Tạ cầm tấm thảm kia nhìn xem: “Tấm thảm tốt như vậy tìm được ở đâu?”

Trình Dao Dao bĩu môi không nói.

Bà Tạ cười híp mắt để tấm thảm lên giường Trình Dao Dao: “Bà còn lo cháu đi Tô Châu sẽ bị lạnh. Tấm thảm nhung này vừa nhẹ vừa mềm, đúng lúc để cháu mang đến Tô Châu. Vẫn là Chiêu ca nhi nghĩ chu đáo.”

Trình Dao Dao hiểu ra. Cô cứ hỏi vì sao Tạ Chiêu lại mua thảm nhung cho mình? Hóa ra hắn đã sớm tính toán để cô đi đóng phim rồi. Hừ!

Bà Tạ vỗ mu bàn tay của Trình Dao Dao: “Ngày mai cháu phải đi đóng phim rồi, cũng không biết bao lâu mới về. Chúng ta vui vẻ ăn bữa cơm cùng nhau được không?”

Trình Dao Dao không dám phát cáu trước mặt bà Tạ, nói: “… Cháu không muốn nhìn thấy anh ấy.”

“Anh ấy? Anh ấy là ai?” Bà Tạ nín cười, giả vờ không hiểu: «Ai là anh ấy? »

Trình Dao Dao giậm chân: “Bà nội!”

Bà Tạ cười không ngừng: « Được rồi. Chúng ta cứ ăn, không để ý đến nó. Bà nội nấu mấy món cháu thích ăn. Còn có củ sen, bà làm củ sen nhồi gạo nếp theo cách cháu bảo, mau tới ăn thử xem bà làm đúng không. »

Bà Tạ ôn hòa vuốt lông, Trình Dao Dao ngoan ngoãn đi theo bà Tạ đến phòng bếp.

Trêи bàn ăn để 5,6 món đồ ăn khác nhau.

Thịt khô xào ớt xanh, tôm hùm chua cay, trứng xào cà chua, dưa muối xào, cá hấp, còn có một đĩa củ sen nhồi gạo nếp tưới nước đường đỏ rực.

Tạ Chiêu thấy Trình Dao Dao, giúp cô kéo ghế ra, sau đó còn bị cô trừng mắt giận dữ.

Tạ Phi ôm một cái bình nhỏ đến, sau đó mở nắp bình ra, cười nói: « Đây là rượu nho chị Dao Dao ủ lần trước, còn dư lại một bình này. »

Trình Dao Dao kinh ngạc nói: «Hôm nay cho cháu uống rượu ạ? »

Bà Tạ ấn cô ngồi xuống: « Dao Dao của chúng ta đi đóng phim, đây là chuyện lớn, tất nhiên phải chúc mừng. Tối nay cho các cháu uống một ít, Tiểu Phi cũng được uống 1 chén. »

Tạ Phi nghe xong kϊƈɦ động suýt nữa đổ cả rượu. Rượu nho màu đỏ tím chậm rãi rót vào chén, màu sắc phát sáng dưới ánh đèn.

Trình Dao Dao không kịp đợi cầm chén lên, hít hà. Đây là nho dại hái vào mùa hè, cho thêm đường cát vào ủ, mặc dù mùi thơm kém hơn rượu quý ủ lâu năm nhưng cũng hương thơm nhàn nhạt đặc thù.

Bà Tạ cũng cầm chén lên, cười nói: «Dao Dao đi đóng phim là chuyện rất vinh dự. Dao Dao đến đoàn làm phim, nhất định phải chăm chỉ, cố gắng đóng phim, không thể đùa nghịch như lúc còn ở trong nhà. Cũng không được làm mất sự tín nhiệm của đạo diễn và mọi người. »

« Cháu hiểu rồi. » Trình Dao Dao nghiêm túc cam đoan.

Tạ Phi kϊƈɦ động nói: “Em… Em cũng chúc chị Dao Dao trở thành ngôi sao lớn như Trương Tuyết Linh!”

Trình Dao Dao nâng cằm nhỏ: “Chị đã muốn làm thì phải làm rạng rỡ hơn cô ấy!”

Bà Tạ nói: “Cháu vừa mới đáp ứng bà xong, bây giờ lại lên mặt rồi?”

Trình Dao Dao không thể làm gì khác hơn, đành nói: “Cháu chỉ nói đùa thôi ạ. Cháu không muốn làm ngôi sao đâu.”

Tạ Phi và Trình Dao Dao nhìn nhau cười trộm.

Tạ Chiêu vẫn nhìn rượu nho trong chén, im lặng giống như bức tượng điêu khắc. Bà Tạ đá hắn một phát, cười nói: “Chiêu ca nhi, cháu cũng nói một câu với Dao Dao đi.”

Trình Dao Dao giả vờ quay đầu sang hướng khác, lỗ tai lặng lẽ dựng thẳng lên.

Tạ Chiêu cầm chén rượu lên, im lặng một lúc, nói: “Thuận buồm xuôi gió.”

Lạnh nhạt nói một câu làm lòng Trình Dao Dao nguội lạnh, nụ cười nhỏ trêи mặt dần biến mất.

Bà Tạ vội vàng nói: “Thuận buồm xuôi gió, thuận buồm xuôi gió! Nào, chúng ta cạn chén, chúc Dao Dao thuận buồm xuôi gió, bình an?”

Bốn chén rượu chạm vào nhau phát ra tiếng vang lanh lảnh, rượu lắc lư trong chén, sóng nước lấp loáng. Trình Dao Dao cầm chén rượu lên uống một ngụm, mùi hương ngọt ngào, thoang thoảng mùi đặc hữu của nho dại.

Tạ Phi và bà Tạ cũng uống một ngụm, lần đầu tiên Tạ Phi uống rượu, mùi vị chát chát nhăn cả mặt, đây là rượu sao? Không giống trong tưởng tượng của cô, có gì ngon mà uống? Cô ngẩng đầu, thấy anh trai ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, sắc mặt không thay đổi, rót thêm một chén nữa.

Tạ Phi sùng bái nhìn anh trai cô.

Bà Tạ gắp một đũa trứng xào cà chua vào bát Trình Dao Dao, để lên bát cơm trắng nóng hổi, cười nói: “Nhờ phúc của Dao Dao, tối nay chúng ta mới được ăn cơm trắng. Ăn nhiều một chút!”

Năm nay thu hoạch bị ảnh hưởng ít nhiều do trận mưa lũ, có rất ít hộ dân ở thôn Điềm Thủy được ăn cơm trắng, người giàu có một chút cũng chỉ có thể ăn cơm trộn và bánh ngô. Bà Tạ tiết kiệm, Tạ gia cũng chỉ ăn bánh ngô và gạo kê đỏ.

Cơm trắng thơm nức, cà chua được tưới nước linh tuyền xào với trứng ngon tuyệt, không cần thêm gia vị cũng rất thơm. Trình Dao Dao vừa ăn cơm trắng vừa trừng mắt nhìn Tạ Chiêu.

Bà Tạ gắp một miếng củ sen nhồi gạo nếp cho Tạ Chiêu, sau đó để chén rượu trong tay hắn xuống: “Đây là củ sen nhồi gạo nếp Trình Dao Dao nói từ lâu, các cháu ăn thử xem ngon không.”

Củ sen nhồi gạo nếp được chọn từ những củ sen to chắc, sau đó nhồi gạo nếp vào, đổ thêm đường đỏ lên rồi hấp. Tạ Chiêu ăn một miếng, củ sen trơn bóng, nước đường ngấm vào trong củ sen, vô vùng thơm ngon.

Tạ Chiêu không thích ăn ngọt, lông mày nhíu nhẹ, nói: “Rất ngon.”

“Đồ ngốc.” Trình Dao Dao xì một tiếng.

Cô cũng gắp một miếng, nhưng không ăn củ sen, cô dùng đũa lấy gạo nếp ra, sau đó gắp gạo nếp cho vào miệng. Gạo nếp hút đủ hương thơm củ sen và nước đường đỏ, mùi vị vừa thơm vừa mềm, đây mới là củ sen nhồi gạo nếp thuần nhất.

Trình Dao Dao ăn xong, hất cằm lên đắc ý xem thường Tạ Chiêu.

Tạ Phi và bà Tạ hiểu ra, cũng học Trình Dao Dao lấy gạo nếp ăn: “Gạo nếp ăn ngon hơn củ sen nhiều.”

Nhưng ở niên đại này, củ sen là đồ ăn rất quý. Ăn xong gạo nếp, Tạ Phi ăn nốt củ sen còn thừa. Củ sen mềm mại ngọt ngọt, cũng là một món ăn ngon.

Trình Dao Dao chỉ muốn ăn gạo nếp, không muốn ăn củ sen. Đột nhiên, củ sen trong bát bị gắp đi, một thìa gạo nếp bỏ vào bát cô.

Tạ Chiêu làm như không có việc gì cúi đầu ăn cơm, ánh đèn chiếu sáng gò má Tạ Chiêu, mũi rất cao. Nhìn kỹ… cũng không đáng ghét lắm.

Ngôn Tình, Xuyên Không
Nguồn: Sưu tầm
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »

4 Trong Tổng Số 5 tác phẩm của dương tố