Mỹ Nhân Yêu Kiều Năm 70

Lượt đọc: 9297 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 92
không muốn chụp

❊ ❊ ❊

Đạo diễn Vinh chuẩn bị quà cho người Tạ gia và Trình Dao Dao, ngay cả Cường Cường cũng được nhận một túi cá khô. Bà Tạ liên tục từ chối nhưng không được nên nhận lấy, đưa rất nhiều nấm tương và hoa quả khô Trình Dao Dao làm cho bọn họ.

Trước khi đi đạo diễn cũn không nói chuyện đóng phim với Trình Dao Dao, chỉ cười tủm tỉm cam đoan sẽ gửi ảnh cho Trình Dao Dao. Bà Tạ và Tạ Phi lưu luyến đưa bọn họ đến cổng, nhìn xe biến mất trong tầm mắt mới quay về.

Vài ngày náo nhiệt vắng vẻ trở lại. Chuyện xảy ra mấy ngày trước đối với Tạ Phi ít khi ra khỏi nhà mà nói là một việc vô cùng kỳ diệu. Bà Tạ cũng cảm thấy vui vẻ — bà có thể nhìn thấy Tạ gia lúc trước qua bối cảnh dựng lên.

Chỉ có Trình Dao Dao yên tĩnh khác thường. Cô vẫn mặc bộ sườn xám màu xanh lam mà đạo diễn đã tặng cô, ngồi một mình trong phòng chính một lúc lâu, nhìn ánh nắng chiếu xuống mặt đất hoảng hốt. Cảm xúc u oán của Thẩm Ký Thư trong người Trình Dao Dao còn chưa thoát ra, nội tâm cô không hiểu sao lại phiền muộn.

Lúc này Trình Dao Dao còn không biết tình huống của mình được gọi là nhập tâm vào vai diễn. Mấy ngày qua, đêm nào cô cũng mơ thấy cô gái kia, cảnh diễn bên trong hay bên ngoài cô cũng không phân rõ.

Đúng lúc này, Tạ Chiêu lại không ở bên cạnh cô. Mãi đến lúc trời tối, Tạ Chiêu mới mang theo hơi lạnh trở về.

Bà Tạ thu dọn đồ xong đang muốn về phòng, thấy Tạ Chiêu về thì nói: “Chiêu ca nhi, về rồi à. Ăn cơm chưa? Trong nồi còn cơm nóng đấy.”

Tạ Chiêu nói: “Cháu ăn rồi, em Dao Dao đâu ạ?”

Bà Tạ chỉ phòng Trình Dao Dao nói: “Đang ở trong phòng. Cơm tối cũng không ăn, không biết khó chịu ở đâu, cháu mau đi xem đi.”

Trong phòng đốt đèn, Trình Dao Dao nằm sấp trong chăn, quần áo cũng không thay, vẫn là bộ sườn xám màu xanh lam kia.

Màu này rất kén người, làm nổi bật nên làn da trắng như tuyết của Trình Dao Dao. Thấy Tạ Chiêu đến, cô còn giấu mặt vào trong chăn.

Tạ Chiêu trêu chọc nói: “Vụng trộm khóc sao?”

Trình Dao Dao lập tức ngẩng đầu lên. Khóe môi chứa ý cười của Tạ Chiêu cứng lại, trơ mắt nhìn đôi mắt hoa đào rơi nước mắt. Tạ Chiêu vội ôm cô lên, sưởi ấm ngưởi trong ngực: “Làm sao vậy, ai bắt nạt em?”

Trình Dao Dao vốn không muốn khóc, vừa nghe thấy giọng nói dịu dàng của Tạ Chiêu, nước mắt thi nhau chảy xuống: “Tạ Chiêu hức hức …”

Trình Dao Dao vùi mặt vào lồng ngực ấm áp của Tạ Chiêu, giống như mèo con bị tủi thân kêu meo meo. Cô nhẫn nhịn cả ngày, không chịu làm trò cười trước mặt đạo diễn, cũng không muốn bà Tạ và Tạ Phi biết. Vừa thấy Tạ Chiêu cái gì cũng quên hết, vừa khóc vừa kể.

Làm khó Tạ Chiêu có thể nghe hiểu, vừa đau lòng vừa buồn cười, mở túi đồ lấy một tấm thảm mềm mại bọc Trình Dao Dao lại, ôm cô: “Em Dao Dao uất ức rồi.”

“Rõ ràng… Rõ ràng nói em diễn tốt, tại sao muốn người khác diễn…” Trình Dao Dao khóc không thở ra hơi, tùy ý để Tạ Chiêu lau nước mắt trêи mặt cô.

Động tác của Tạ Chiêu dừng lại, nhắc nhở: “Là em từ chối trước.”

Trình Dao Dao nghe vậy khóc lớn tiếng hơn: “Lúc đó em không biết kịch bản này mà! Em mặc kệ, em muốn diễn Thẩm Ký Thư…”

Tạ Chiêu dỗ cô như dỗ trẻ con: “Được, nhân vật này là của em Dao Dao, không cho người khác đoạt.”

Trình Dao Dao đau lòng lắc đầu: “Đạo diễn đi rồi, còn nói… còn nói muốn tìm người khác.”

“Không khóc.” Tạ Chiêu nói: “Lau nước mắt đi, em nhất định có thể diễn.”

“Thật… Thật sao?” Tạ Chiêu có một loại năng lực làm người ta không tự chủ tin tưởng hắn, mắt Trình Dao Dao đỏ ửng nhìn hắn, nhịn không khóc nữa.

Tạ Chiêu bóp nhẹ chóp mũi cô: “Anh cam đoan.”

Ngôn Tình, Xuyên Không
Nguồn: Sưu tầm
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »

4 Trong Tổng Số 5 tác phẩm của dương tố