Mỹ Nhân Yêu Kiều Năm 70

Lượt đọc: 9475 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 94
tấm thảm nhung

❊ ❊ ❊

Trình Dao Dao buồn bã căn dặn Tạ Chiêu: “Nhất định đừng để Cường Cường đào hỏng, em còn muốn giữ bí đỏ số 1 lại để sang năm làm giống đấy.”

“Cũng đừng đào rễ cà chua, nó còn có thể ra thêm quả.”

“Em làm một bình cá khô, mỗi ngày Cường Cường chỉ được ăn hai con, ăn tiết kiệm một chút.”

“Em còn chưa thu bột củ sen nữa. Mau lấy bình ra để em cất đi.”

Trong lúc không để ý, xung quanh căn nhà đều lưu lại dấu vết của Trình Dao Dao.

Bột củ sen đã đọng lại thành bột, phơi khô xong mài nhỏ tiếp, dùng vải xô lọc thêm một lần, cuối cùng làm ra được bộ củ sen trắng mịn. Ba cân rưỡi củ sen làm được 2 lạng bộ củ sen, hôm đó làm được 5 cân bột củ sen, Trình Dao Dao cẩn thẩn đổ bột vào bình. Một ít bộ củ sen bị rơi ra đất, nhóm gà con chạy đến mổ như ong vỡ tổ.

Trình Dao Dao nhìn nhóm gà con màu vàng nhạt, đau lòng nói: “Em còn chưa kịp chăm sóc bọn nó, chờ em quay về bọn nó đã lớn mất rồi.”

Tạ Chiêu nói: “Đến lúc đó bắt thêm gà con mới về nuôi.”

“Vâng!” Lúc này Trình Dao Dao mới vui vẻ trở lại, nói với Tạ Chiêu: “Đạo diễn nói ở Tô Châu có rừng đào rất nổi tiếng, chúng ta có thể đi tham quan. Mì vằn thắn ở Tô Châu cũng nổi danh, còn có bánh ngọt và tơ lụa, có thể mang về cho Tiểu Phi.”

Tạ Chiêu nói: “Anh không đi.”

“Lâm viên Sư tử chơi vui nhất, có rất nhiều hang động, núi đá,…” Trình Dao Dao đang nói bỗng nhiên phản ứng kịp: “Anh nói gì cơ?”

Đột nhiên Trình Dao Dao ngước mắt nhìn Tạ Chiêu. Tạ Chiêu cầm bình gốm giúp Trình Dao Dao đựng bột củ sen, đôi mắt hẹp dài của hắn rũ xuống, nhìn không rõ biểu tình: “Em Dao Dao, lần này anh không đi.”

Trình Dao Dao đứng bật dậy, bình gốm cũng bị hất bay ra. Tạ Chiêu kịp thời đỡ được bình gốm, ngẩng đầu nhìn cô.

Trình Dao Dao xù lông lên, đôi mắt hoa đào vừa rồi còn sáng rạng rỡ bắt đầu đỏ lên, giống như mèo con bị giẫm phải đuôi: “Anh… Anh để em đi một mình sao?”

Tạ Chiêu thở dài, để bình gốm sang một bên, giải thích nói: “Không phải em đi một mình. Em đi cùng đoàn làm phim, rất an toàn.”

Trình Dao Dao lấy vé xe trong túi ra, lúc này mới phát hiện chỉ có một vé, Tạ Chiêu đã định sẵn rồi.

Tạ Chiêu nói tiếp: “Trêи đường còn có thợ trang điểm đi cùng, em và cô ấy ở chung một chỗ, cô ấy sẽ chăm sóc em. Cuối năm có nhiều chuyện, anh không đi cùng em được.”

Tạ Chiêu nói rất có lý, cuối năm Tạ Chiêu bề bộn nhiều việc, cô đi cùng đoàn làm phim, thực sự không cần Tạ Chiêu đưa mình đi. Nhưng Trình Dao Dao vẫn cảm thấy chua xót, cảm giác vui sướиɠ được đóng phim giảm dần.

“Hừ!” Trình Dao Dao hừ một tiếng biểu đạt sự phẫn nộ của mình, xoay người chạy về phòng.

Bà Tạ và Tạ Phi vội vàng sắp xếp đồ nên cũng không phát hiện Trình Dao Dao đang giận dỗi. Đi xa nhà, còn là Tô Châu, đây là chuyện lớn, cả nhà vội vội vàng vàng.

Bà Tạ nhớ Tạ Chiêu nói mang nhiều đồ ăn, bà lấy một cái túi to để đồ ăn khô, nấm khô, mứt hoa quả, nấm tương, các loại đồ hộp nhập khẩu, không biết Trình Dao Dao phải đoàn phim bao lâu, bà còn cho thêm vào mười mấy cân gạo và mì, nếu ở đoàn phim ăn không no có thể nấu thêm cháo ở ký túc xá.

Tạ Phi nhắc nhở: “Vậy chị không có nồi thì làm sao bây giờ?”

Bà Tạ vỗ đùi: “Đúng! Cái nồi nhỏ của nhà mình đâu? Cầm ra đây!”

Tạ Chiêu vuốt thái dương, nói: “Những vật dụng này nặng, đến bên kia có thể mua sau ạ. Không bằng mang ít đặc sản có trọng lượng nhẹ ạ.”

Lúc này bà Tạ mới để nồi xuống: “Chiêu ca nhi nói đúng, Dao Dao ra ngoài sẽ có người giúp đỡ! Được rồi, bà phải bọc mấy đồ ăn và nấm phơi khô năm nay bọc lại, may mà năm nay đồ ăn nhiều, bà phơi nhiều lắm!”

Bận rộn đến xế chiều, bà Tạ sắp xếp xong hai bao đồ, lau mồ hôi nói: “Những thứ này chuẩn bị đủ cho người ở đoàn làm phim. Phần này là của đạo diễn, mấy người khác cũng đã chuẩn bị xong, để người ta giúp đỡ Trình Dao Dao.”

Tạ Chiêu ngồi xổm trêи mặt đất, sửa chữa cặp da nhỏ của Trình Dao Dao, gia cố lại bốn góc, hắn nghe vậy thì nói: “Cháu không đi.”

“A?” Bà Tạ kinh ngạc: “Cháu không đưa Dao Dao đến Tô Châu sao?”

“Vâng.”

Bà Tạ rút khăn ra đập hắn một phát: “Thời điểm này còn giận dỗi cái gì?”

“Không phải giận dỗi.” Tạ Chiêu chăm chú làm công việc trong tay, nói: “Em Dao Dao đi cùng nhóm đạo diễn, sẽ không xảy ra chuyện.”

“Không phải…” Bà Tạ nhìn mặt cháu trai không thấy gì, nghi ngờ nói: “Chiêu ca nhi, cháu có ý định gì vậy?”

Ngôn Tình, Xuyên Không
Nguồn: Sưu tầm
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »

4 Trong Tổng Số 5 tác phẩm của dương tố