Mỹ Nhân Yêu Kiều Năm 70

Lượt đọc: 9402 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 91
chụp ảnh nhà cũ

❊ ❊ ❊

Không biết có phải lời Tạ Chiêu nói có tác dụng hay không, hôm sau chụp ảnh, Trình Dao Dao không tiếp tục cáu kỉnh nữa. Cô học cách lắng nghe chỉ dẫn của đạo diễn, đạo diễn Vinh là đạo diễn cấp cao của quốc gia, vài câu chỉ dẫn của ông có thể làm diễn viên không cần đi quanh co lòng vòng nhiều năm.

Trình Dao Dao không biết đây là cơ hội khó có được đang ở ngay trước mặt, cô chỉ nhớ lời Tạ Chiêu nói: Cố gắng hết sức.

Đạo diễn Vinh thật ra là đạo diễn tốt, ông không chỉ đơn thuần để Trình Dao Dao chụp ảnh bình thường mà còn ở bên cạnh kể cho cô nghe về kịch bản — một cô gái kiểu mới đang học ở trường nữ sinh Bắc Bình, chỉ vì cứu bố nên bị ép gả cho một vị sĩ quan. Cô gái kiểu mới hoạt bát, kiêu ngạo tiến vào ngôi nhà quyền quý cổ xưa với đầy quy tắc trùng trùng điệp điệp, trong thời gian này xảy ra rất nhiều xung đột.

Lúc Trình Dao Dao dần dần nhập tâm vào nhân vật, giọng nói của đạo diễn Vinh càng ngày càng nghiêm khắc, yêu cầu cũng càng ngày càng cao, trước mặt mọi người phê bình cô nhiều lần. Một nhóm người nhìn Trình Dao Dao bị mắng, lúc quay chụp, đạo diễn là lớn nhất, bà Tạ và Tạ Phi chỉ có thể đứng nhìn.

Trình Dao Dao là người thích vuốt lông, đạo diễn càng hung dữ, cô càng không chịu thua. Một cảnh quay đi quay lại cả một ngày, cuối cùng trời gần tối mới chụp xong. Trình Dao Dao mặc sườn xám mỏng lạnh cóng chân tay.

Bà Tạ và Tạ Phi vội vàng đi nấu canh gừng và đun nước để Trình Dao Dao ngâm nước nóng. Bà Tạ xoa bóp đôi tay đông cứng của Trình Dao Dao, thở dài nói: “Đáng thương. Dao Dao, nếu không chúng ta không chụp nữa?”

Trình Dao Dao nhìn hơi nước, thanh âm mang theo giọng mũi: “Sao Tạ Chiêu còn chưa về…”

“Mấy ngày nay không biết Chiêu ca nhi bận bịu cái gì trong huyện, còn chưa về đâu.” Bà Tạ nói: “Dao Dao bà nấu canh gừng cho cháu rồi, cháu tắm xong thì uống nhé?”

Trình Dao Dao gật nhẹ đầu, mệt mỏi dựa vào bồn tắm. Sườn xám màu xanh lam treo sau cửa, trong ánh đèn mờ nhạt hiện ra ánh sáng. Cô lại nhập tâm vào trong kịch bản kia, thần sắc dần dần hoảng hốt.

Ngày suy nghĩ, đêm mơ về nó, Trình Dao Dao lại mơ thấy cô gái kia. Cô đơn độc mang theo một cái vali đến nhà chồng chưa cưới, làm một vật phẩm để “Gán nợ”, cô đứng trong nhà chính tiếp nhận ánh mắt dò xét của đám bà lớn, ánh mắt bắt bẻ và ghen tỵ nhìn chăm chú vào cô, quan sát từng chút một.

Gương mặt xinh đẹp, ánh mắt sáng rỡ, thân hình đầy đặn ngọt như mật, ngay cả ngón tay cũng mềm mịn nhỏ nhắn, không tìm ra một chút tỳ vết. Nhưng trêи người cô lại mặc một bộ váy kỳ lạ, lập tức trở thành nơi công kϊƈɦ.

Cô gái mặc sườn xám màu xanh lam, tóc xoăn xõa trêи vai, quỳ gối ở giữa sân, trong sân đầy mùi hàng dệt may bị đốt cháy, kêu tách tách rung động, những bộ quần áo Tây phương xinh đẹp bị đốt trong đống lửa dần dần biến thành than. Đám người hầu đứng dưới mái hiên xì xào bàn tán nhìn một màn này.

Quỳ từ xế chiều đến đêm khuya, trêи nền đá xanh dính đầy hạt sương, hơi lạnh xâm nhập vào đầu gối. Môi cô gái trắng bệch, quật cường quỳ thẳng lưng.

Thanh âm tiếng ủng giẫm lên đất truyền từ xa đến gần, bên ngoài cửa có một người đi vào. Cô gái không muốn để người ta nhìn thấy bộ dáng chật vật của mình, rũ mắt xuống nhìn nền đất lát gạch xanh. Bỗng nhiên, trong tầm mắt nhiều thêm một đôi ủng màu đen.

Roi ngựa thô ráp nâng cằm cô lên: “Cô là ai?”

Người kia mặc quân trang, dáng người cao lớn thẳng tắp. Cô gái cố gắng ngửa đầu nhìn, lại nghe thấy người hầu kêu lên: “Tam gia, Tam gia về rồi!”

Trong sân sáng ngời, đám người hầu chạy tới chạy lui trong sân, tiếng kêu vang lên lần lượt: “Tam gia về rồi! Tam gia về rồi!”

“Tam gia” thu roi ngựa lại, cởi áo khoác ra ném cho người hầu, quay người ném một câu: “Không cần quỳ, đứng lên đi.”

Phân cảnh kéo dài thời gian. Đôi mắt của nhóm nhân viên công tác đều sáng rực nhìn chằm chằm vào Trình Dao Dao: Trình Dao Dao tiến bộ thấy rõ, kỹ thuật diễn chỉ là phụ, như đạo diễn nói, Trình Dao Dao hiển nhiên là Thẩm Ký Thư, nhân vật này trừ cô ra không thể là ai khác!

Thời gian quay chụp kéo dài ba ngày. Buổi chiều ngày thứ ba, đạo diễn hô “Kết thúc”, Trình Dao Dao vội vàng ngồi xuống ghế nghỉ ngơi, thợ trang điểm chỉnh lại tóc giúp cô. Trình Dao Dao soi gương nói: “Bên này để lỏng một chút, đúng, châm cài lệch rồi.”

Đạo diễn Vinh đi tới: “Dao Dao.”

Trình Dao Dao nói: “Đạo diễn, cảnh kế tiếp tôi có ý này, là…”

Đạo diễn Vinh cười tủm tỉm nói: “Tất cả cảnh quay đều chụp xong rồi, kết thúc thôi.”

Trình Dao Dao sững sờ, như vừa tỉnh lại từ trong mơ: “Kết thúc rồi?”

Đạo diễn Vinh mạnh mẽ vang dội, ra hiệu một tiếng, nhóm người dỡ bỏ máy móc và bối cảnh, mọi người đi tới đi lui, dọn hết đồ cổ bài trí trong phòng chính. Hơi thở giàu có cổ xưa dần dần biến mất, tòa nhà trở lại như cũ.

Đạo diễn Vinh cảm kϊƈɦ bắt tay bà Tạ, cười nói: “Kết thúc rồi. Mấy ngày qua vất vả Dao Dao, cũng làm phiền bà rồi.”

Bà Tạ không quen bắt tay với đạo diễn Vinh, cười nói: “Ông không chê là tốt rồi.”

Vẻ mặt Trình Dao Dao sợ hãi nhìn camera bị dỡ xuống ngẩn người. Mấy ngày qua cô đã hình thành thói quen đứng trước ống kính, cũng đóng quen vai Thẩm Ký Thư.

Đạo diễn thu vẻ mặt của cô vào trong mắt, cười khó hiểu, từ chối lời mời cơm của bà Tạ, nói: “Chúng tôi còn phải về nhà khách thu dọn đồ đạc và phim ảnh ngày mai sẽ đi.”

Bà Tạ kinh ngạc nói: “Nhanh như vậy liền đi? Nhà chúng tôi còn chưa tiếp đãi mọi người.”

Mấy nhân viên công tác đến từ thành phố phần lớn là người trẻ tuổi, tính cách hoạt bát, kiến thức rộng rãi, thường nói chuyện phiếm với bà Tạ và Tạ Phi, còn cho hai người kẹo sữa Đại Bạch Thỏ (Thỏ trắng lớn) mang từ Thượng Hải tới. Mấy ngày qua ở chung, bà Tạ rất thích mấy người trẻ tuổi này, vẫn luôn muốn giữ bọn họ ở lại ăn bữa cơm.

Đạo diễn Vinh cười nói: “Cũng không thể trì hoãn nữa. Lần này không chọn được Trình Dao Dao, chỉ có thể trở về chọn lại mấy nữ diễn viên trước đó.”

Trình Dao Dao vẫn luôn im lặng lập tức dựng lỗ tai lên nghe.

Thư ký nói: “Trương Tuyết lần trước cũng không tệ, khuôn mặt cũng không kém Dao Dao.”

Lông Trình Dao Dao dựng ngược lên, hận không thể đi tới cào nát miệng hắn! Rõ ràng đạo diễn nói cô là người đóng Thẩm Ký Thư thích hợp nhất!

Đạo diễn Vinh làm như thật gật đầu: “Để Trương Tuyết thử lại lần nữa đi. Cô ấy là diễn viên cấp 1, kỹ thuật diễn không chê được.”

Trình Dao Dao tức giận, giả bộ không thèm để ý nhìn lén đạo diễn Vinh. Chỉ cần… Chỉ cần đạo diễn mời cô lần nữa, cô có thể suy nghĩ!

Bỗng nhiên đạo diễn Vinh nói: “Dao Dao, cô qua đây.”

Đúng rồi! Trình Dao Dao thận trọng đi qua: “Chuyện gì vậy?”

Đạo diễn Vinh đưa một phong thư cho cô, cười nói: “Đây là cát-sê của cô.”

“!!!” Trình Dao Dao mở ra xem, bên trong có một chồng nhân dân tệ, tầm 200 đồng.

Đạo diễn Vinh cười nói: “Biểu tình của cô sao vậy? Chê ít à?”

Trình Dao Dao cất tiền lại, bộ dáng không hứng thú. Thư ký nhịn không được nói: “Tiền trợ cấp một ngày của diễn viên ở nhà sản xuất phim được 8 đồng, thu thập mấy ngày qua của cô cao hơn diễn viên cấp 1 nhiều, là đạo diễn tự mình…”

Đạo diễn Vinh cắt ngang lời thư ký: “Mau đưa quà tôi chuẩn bị ra đây.”

Ngôn Tình, Xuyên Không
Nguồn: Sưu tầm
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »

4 Trong Tổng Số 5 tác phẩm của dương tố