Mỹ Nhân Yêu Kiều Năm 70

Lượt đọc: 9336 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 187
thi đại học

❊ ❊ ❊

Nhóm thanh niên trí thức điên rồi, họ ôm nhau thành một vòng tròn lớn vừa cười vừa nhảy, một lát sau lại khóc.

Mấy cô gái trong thôn ngơ ngác nhìn, họ vừa kinh ngạc vừa rung động.

Các cô không hiểu bọn họ, những thanh niên trí thức này sống xa nhà, cuộc sống cực khổ lạnh lẽo.

Lúc trước xuống nông thôn, mọi người tràn đầy nhiệt huyết, nhưng tất cả đều bị cuộc sống nông thôn gian khổ mài mòn. Nếu bạn hỏi ước mơ lớn nhất của nhóm thanh niên trí thức là gì, ai cũng trả lời giống nhau: Về thành phố!

Bọn họ còn tưởng mình phải cắm rễ ở nông thôn cả đời, bỗng nhiên mây tan trăng sáng, bọn họ bọn họ bắt được một cái thang lên trời.

Thi đại học là cái thang thay đổi vận mệnh của bọn họ.

Lúc nhóm nam thanh niên trí thức ở trong ruộng nghe thấy loa phát thanh thông báo, người nào cũng vứt đồ xuống chạy đi báo tin tức này.

Đại đội trưởng và bí thư chi bộ chạy đến sau, hai người thấy nhóm thanh niên trí thức vui như điên thì cười lắc đầu: “Mấy người chạy nhanh quá!”

Trình Dao Dao bị Hàn Nhân và Trương Hiểu Phong ôm chặt suýt nữa không thở nổi. Ở trong bầu không khí nhiệt huyết này, mũi cô hơi chua xót.

Bỗng nhiên có người hỏi: “Lúc nào thi đại học?”

Một nam thanh niên trí thức nói to: “Ngày 21 tháng 11.”

“Năm sau à?”

“Năm nay.”

Bầu không khí lập tức yên tĩnh: « Hôm nay là 21 tháng 10 rồi… »

« Vậy… chỉ có một tháng ôn thi thôi sao! »

Một chậu nước lạnh dội xuống dập tắt sự vui sướиɠ vừa rồi. Nhóm thanh niên trí thức nhìn nhau. bọn họ không học mấy năm rồi, một tháng có thể ôn được bao nhiêu?

Những không có ai cam tâm từ bỏ cơ hội tốt này, trong lòng họ bắt đầu tính toán từng thứ.

Chỉ có Lưu Mẫn Hà ở trong góc xám xịt. Sắc xuân ở khóe mắt đuôi lông mày biến thành không thể tin.

Vì sao đột nhiên lại khôi phục kỳ thi đại học?

Vì sao không thông báo sớm hơn, hết lần này tới lần khác để cô gửi lễ hỏi cho nhà trai mới… »

Hàn Nhân ôm Trình Dao Dao khóc to: « Vì sao tôi không nghe lời hai người nha! »

Trình Dao Dao vỗ lưng cô, lỗ tai bị cô gào đau nhức. Trương Hiểu Phong cũng lau nước mắt nói: Bây giờ khóc làm được gì! Dù sao cô cũng học trước một thời gian rồi! »

Trình Dao Dao giãy dụa: «Tôi về trước đã. Đúng rồi, hai người giấu hết sách vở đi. »

Trương Hiểu Phong còn chưa hiểu rõ ý của Trình Dao Dao, Hàn Nhân vội vàng nhặt hai quyển sách nhét vào trong ngực.

Ánh mắt nhóm thanh niên trí thức sáng ngời, họ nhìn chằm chằm quyển sách kia.

Nhóm nữ thanh niên trí thức hay chế giễu các cô là con mọt sách, bây giờ lại cười lấy lòng: « Hiểu Phong, có thể cho chúng tôi mượn quyển sách này xem không? »

«Cho tôi mượn xem một chút đi! »

Hàn Nhân cười nói: « Ngại quá, chúng tôi còn chưa xem xong đâu. »

Cô nói liền kéo Trương Hiểu Phong đi về. Trong nhà cô còn mấy quyển mượn ở chỗ Trình Dao Dao, bình thường cô đều đặt dưới gối đầu, lúc này thành bảo bối rồi!

Trình Dao Dao vội vàng chạy về nhà. Hình tượng Quan Âm dịu dàng từ trước đến nay biến mất, cô chạy vội trêи đường, mái tóc đen nhánh bay trong gió, chó con chạy điên cuồng theo chân cô.

Lúc này nhóm thanh niên trí thức và nhóm người trẻ tuổi chạy như điên quanh thôn, Trình Dao Dao cũng không làm mọi người bất ngờ lắm.

Cô vừa chạy đến cổng nhà liền nhào vào lồng ngực ấm áp.

« Thi… Thi đại học! » Trình Dao Dao thở hổn hển, cô ngửa đầu nhìn đôi mắt thâm thúy sáng ngời.

Trêи mặt Tạ Chiêu vẫn đầy mồ hôi, hắn cười sáng rỡ: « Ừm, anh nghe thấy loa phát thanh nói rồi! »

Ống quần Tạ Chiêu còn dính đầy bùn, rõ ràng vừa nghe thấy tin tức liền chạy từ trong ruộng về. Hai người nắm tay nhau đi vào sân, họ muốn nói tin tức tốt cho bà Tạ đầu tiên.

Bà Tạ đã nghe thấy loa phát thanh thông báo, bà đang ở trong sân chờ bọn họ.

Người một nhà đều vui mừng. Bỗng nhiên bà Tạ lau khóe mắt nói: « Liệt tổ liệt tông phù hộ, cuối cùng cũng chờ đến ngày này. »

« Xuỵt. » Trình Dao Dao giơ ngón trỏ lên môi: «Bà nội, bà không thể truyền bá tư tưởng phong kiến. »

« Xùy! Cháu còn dạy bà à. » Bà Tạ tức giận nói: « Mau đi giết gà cắt đậu hũ đi, hôm nay chúng ta ăn mừng! Cháu cũng gọi Hàn Nhân và Hiểu Phong đến đây! »

Bà Tạ kϊƈɦ động buộc tạp dề đi về hướng lồng gà.

Trình Dao Dao cười nói: « Bà đừng vội, hai người họ chắc chắn không tới đâu. Lúc này họ đang bận tìm sách ôn tập rồi. »

Trình Dao Dao nói không sai. Kỳ thi đại học lần này chỉ còn một tháng. Thời gian ngắn ngủi một tháng, bọn họ phải vội vàng ôn tập.

Sau khi nhóm thanh niên trí thức tỉnh táo lại, họ đối mặt với một vấn đề — Một tháng ngắn ngủi có thể ôn hết mấy kiến thức mấy năm qua sao?

Có một số người hoài nghi bản thân, có người lại tranh thủ từng giây từng phút ôn tập.

Lúc này trong tay ai có sách tham khảo và tài liệu ôn tập, người đó là nhân vật được chào đón nhất. Mọi người đều tranh nhau giữ gìn quan hệ với người đó, họ mong chờ người đó cho mình mượn sách.

Nhưng sư nhiều cháo ít, sách cả thôn gộp lại cũng không đủ cho bọn họ học. Nhóm thanh niên trí thức nghĩ hết các biện pháp, họ thu thập sách cũ, báo chí và tài liệu về nhà liều mạng học.

Nhóm thanh niên thôn Điềm Thủy đều điên cuồng học tập. Đại đội thôn Điềm Thủy đồng tình với nhóm thanh niên trí thức, nhưng nhóm thanh niên trí thức vẫn phải đi làm hàng ngày.

Trước kia đi làm về mệt rã rời, chỉ cần nằm xuống liền ngủ, bây giờ đều đốt đèn thức đêm, ngày hôm sau mang theo hai quầng thâm đi làm. Ở trong đồng ruộng, họ vừa cúi đầu làm việc vừa lẩm bẩm đọc sách, có người còn dùng nhánh cây viết chữ trêи mặt đất.

Hàn Nhân và Trương Hiểu Phong tốt hơn chút. Dưới sự mãnh liệt yêu cầu của bà Tạ, hai người thường xuyên đến nhà họ Tạ ăn cơm bổ sung chất béo. Tài liệu trêи bàn Trình Dao Dao cũng để các cô tùy ý xem, đương nhiên mức độ học tập sẽ tốt hơn nhóm thanh niên trí thức khác.

Tin tức thi đại học vừa ra, sách vở lập tức đắt giá. Có thanh niên trí thức nhanh trí chạy vào huyện mua sách và giấy bút đầu tiên. Người khác phản ứng chậm hơn, lúc vào huyện phát hiện sách trong tiệm sách Tân Hoa đều bị tranh đoạt hết, sách cũ phế phẩm cũng tăng giá 8 mao một quyển. Giấy bút ở cung tiêu xã cũng hết hàng.

Lúc này Trình Dao Dao không thể không bội phục khả năng dự đoán của Tạ Chiêu, trong nhà có mấy thùng giấy trắng và ngòi bút bi.

Trình Dao Dao loay hoay đống giấy, cô hiếu kỳ hỏi: « Tạ Chiêu, đống giấy này mang đi đầu cơ trục lợi à?”

Cô biết Hầu Tử bán sách cũ và giấy bút lời một khoản to đấy.

Tạ Chiêu nói: “Không bán.”

Trình Dao Dao lấy một ít giấy trắng và ngòi bút ra: “Cái này đưa cho Hàn Nhân và Trương Hiểu Phong, họ cũng dùng sắp hết rồi.”

Tạ Chiêu gõ mặt bàn: “Em Dao Dao, bắt đầu ôn tập thôi.”

Trình Dao Dao đành phải đi qua, cô ngồi cạnh Tạ Chiêu ngoan ngoãn đọc sách.

So với phong trào càn quét trong thôn, nhà họ Tạ vẫn bình yên phẳng lặng. Trình Dao Dao và Tạ Chiêu đã học từ sớm nên bây giờ không gấp gáp quá. Cái gì nên học cũng học rồi, lúc này chỉ ôn tập và củng cố kiến thức thôi.

Trình Dao Dao không thể lười biếng nữa. Mỗi lần cô lười biếng, đừng nói bà Tạ trông coi cô ngay cả Tạ Chiêu cũng không chiều cô nữa.

Trình Dao Dao nằm sấp trêи bàn, cô buồn bực nói: «Em biết hết rồi, vì sao còn bắt em học cái này?”

Tạ Chiêu nói: “Bất kỳ dạng đề nào trong này cũng có thể thi vào, kiến thức chính trị của em rất yếu, nhất định phải học thật tốt.”

Trình Dao Dao chép miệng: «Em đau đầu. »

Tạ Chiêu để cô dựa vào trong ngực mình, hắn xoa nhẹ huyệt Thái Dương cho Trình Dao Dao, bàn tay thô ráp ma sát làn da non mịn của cô, lực tay cũng nhẹ nhàng, Trình Dao Dao dễ chịu thở dài, cơn đau chút xíu kia đã bay lên chín tầng mây rồi.

Trình Dao Dao xoay người chui vào ngực Tạ Chiêu: “Mắt em cũng đau, anh đọc cho em nghe đi.”

Mèo cam nhỏ nằm trêи bàn đọc sách, nó nghiêng đầu nhìn hai người.

Khóe môi Tạ Chiêu nhếch lên, hắn nghiêm túc nói: “Đọc xong một lần, em phải đọc theo một lần.”

“Vậy đọc ba lần một đi.” Trình Dao Dao nói điều kiện.

Tạ Chiêu thấp giọng đọc. Trong lồng ngực hắn giống như ẩn giấu một cây đàn Cello, kiến thức chính trị không thú vị cũng biến thành thơ Tứ Hành.

Tạ Chiêu đọc ba lần, hắn cúi đầu hỏi Trình Dao Dao nhớ kỹ chưa nhưng lại bị cô ôm cổ hôn một cái: “Tạ Chiêu, về sau tối nào anh cũng đọc sách cho em nghe đi.”

Bên trong đôi mắt hoa đào của Trình Dao Dao lấp lánh nước, cô vừa ngay thẳng vừa ngây thơ ra lời mời với Tạ Chiêu.

Tạ Chiêu cầm sách che mặt cô: “Nghiêm túc đọc sách đi.”

“Hừ!” Trình Dao Dao kéo ghế ngồi ra xa, cô tự cầm sách đọc.

Cổ họng Tạ Chiêu hơi động, hắn phải nhắm mắt chờ cảm giác kϊƈɦ động kia lắng lại mới tiếp tục đọc sách được.

Chiến tranh lạnh kéo dài nửa tiếng, bà Tạ bê hai bát rượu nếp trứng gà vào, hai người lại ngồi một chỗ chụm đầu ăn.

Bà Tạ lau tay lên tạp dề: “Ngon không? Ăn nhiều vào, đọc sách tiêu hao sức lực! Hai đứa đừng học muộn quá, đèn này chói mắt không?”

Trong thôn đã nối điện. Phòng Trình Dao Dao có một cái bóng đèn, bên ngoài có một cái chụp bằng tre bọc đèn lại, căn phòng sáng rõ mà không bị chói, mặc dù điện áp không ổn, thường xuyên nhấp nháy nhưng vẫn tốt hơn đèn dầu nhiều.

Trình Dao Dao nói: “Bà nội, bà đi ngủ trước đi ạ, đừng chờ hai chúng cháu.”

Trong lòng bà Tạ gấp gáp nhưng bà sợ hai người áp lực, bà nói: “Vậy hai đứa học một lúc nữa rồi nghỉ ngơi đi.”

Tạ Chiêu nói: “Bà yên tâm đi ạ.”

Lúc này bà Tạ mới bước chậm ra ngoài, trong miệng còn lẩm bẩm: “Nhanh quá, còn hơn nửa tháng nữa thôi…”

Tạ Chiêu nhỏ giọng sửa lại: “27 ngày.”

“Cái gì?” Trình Dao Dao không nghe rõ.

“27 ngày nữa thi đại học.” Ánh đèn chiếu sáng đôi mắt thâm thúy của Tạ Chiêu: “Thi đại học xong, chúng ta…”

Ngón tay mát lạnh chặn miệng hắn lại, Trình Dao Dao tức giận nói: “Sao ngày nào anh cũng nghĩ đến việc này vậy?”

“Kết hôn.” Tạ Chiêu kiên trì nói xong câu đó.

So với nhóm thanh niên trí thức nôn nóng như lửa đốt, Tạ Chiêu chỉ cảm thấy một ngày dài như một năm.

Thời gian rút ngắn từ 27 ngày còn 23 ngày, bọn họ vào huyện đăng ký.

Tạ Chiêu lái máy kéo chở Trình Dao Dao và nhóm thanh niên trí thức vào huyện Lâm An, nơi đăng ký thi đại học đã đông nghịt người. Người đến đăng ký thi có công nhân, nông dân, thanh niên trí thức và khóa mới tốt nghiệp THPT, có người đi theo gia đình, có người đến xem náo nhiệt.

Trình Dao Dao và Tạ Chiêu đẩy nửa ngày mới đi lên trước, Trình Dao Dao nhận hai phiếu đăng ký, sau đó cô và Tạ Chiêu điền tên vào.

Lưu Mẫn Hà đứng sau lưng họ kinh ngạc nói: “Tạ Chiêu cũng tham gia thi đại học! Anh ấy… Anh ấy từng đọc sách sao?”

Thanh âm của Lưu Mẫn Hà rất lớn, xung quanh đều là thanh niên trí thức thôn Điềm Thủy, mọi người đều dùng ánh mắt khác thường nhìn Tạ Chiêu.

Ánh mắt kia chưa chắc có ác ý nhưng vẫn biểu hiện rõ: Tạ Chiêu chưa từng đi học, sao có thể tham gia thi đại học được.

Trình Dao Dao cười lạnh nói: “Lưu Mẫn Hà, cô kêu gào cái gì? Cô đã kết hôn với người ta nhưng vẫn đến đăng ký còn gì, Tạ Chiêu không thể đăng ký à?”

Sắc mặt Lưu Mẫn Hà trắng nhợt, bây giờ cô lại học được mấy phần tính cách của Trình Nặc Nặc, cô nói: “Tôi không có ý ày, nhưng thành phần của anh ta…”

“Nhà họ Tạ đã được giải oan rồi, cô…” Trình Dao Dao nhếch lông mày, cô muốn đi lên cãi nhau với cô ta nhưng lại bị Tạ Chiêu kéo lại.

Trình Dao Dao tức giận, cô không hiểu ý hắn, Tạ Chiêu bình tĩnh nói: “Chúng ta đi thôi.”

Trình Dao Dao không phục: “Sao không cho em tranh cãi với cô ta?”

Tạ Chiêu nhìn cô bảo vệ hắn, đôi mắt tràn đầy ý cười: “Không quan trọng, một tháng sau sẽ thấy rõ thôi.”

“Nhưng…” Trình Dao Dao hầm hừ nói: “Nhóm thanh niên trí thức kia cũng đáng ghét, không cho họ mượn tài liệu ôn tập!”

Tạ Chiêu cười nhẹ không nói gì.

Trong thôn Điềm Thủy chỉ có Hàn Nhân và Trương Hiểu Phong có tài liệu ôn tập, tất cả đều mượn từ nhà họ Tạ.

Không biết ai truyền tin nói nhà họ Tạ có rất nhiều tài liệu ôn tập, tất cả mọi người lập tức nhìn chằm chằm nhà họ Tạ.

Nhóm thanh niên trí thức vừa đắc tội Trình Dao Dao ở điểm đăng ký thi, bây giờ không có mặt mũi đi mượn sách. Bọn họ lập tức mắng Lưu Mẫn Hà chảy máu đầu, nhưng khát vọng thi đại học vẫn áp đảo, bọn họ bàn bạc một phen, cuối cùng lấy hết dũng khí đến nhà họ Tạ.

Đại diện nhóm thanh niên trí thức nghiêm túc xin lỗi Tạ Chiêu, sau đó ấp úng nói ra đề nghị mượn sách, Trình Dao Dao nói: “Có sách, nhưng chỉ có mấy quyển thôi. Mọi người đông như vậy thì chia làm thế nào?”

Nhóm thanh niên trí thức vội nói: “Chúng tôi chép xong liền trả lại cô!”

Tạ Chiêu vẫn im lặng đứng một bên hỏi: “Mấy người có giấy bút không?”

Đại diện nhóm thanh niên trí thức đỏ mặt, họ nghĩ Tạ Chiêu không cho mượn. Ai ngờ Tạ Chiêu bê một thùng giấy bút và tài liệu ôn tập ra cho bọn họ mang về chia nhau, có thể thấy hắn đã chuẩn bị từ trước.

Bình thường giấy bút không trân quý nhưng lúc này không khác gì đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi. Đại diện nhóm thanh niên trí thức đỏ mắt, hắn ôm thùng giấy bút và tài liệu ôn tập quý giá cúi người thật sâu cảm ơn Tạ Chiêu.

Tạ Chiêu không chỉ cung cấp tài liệu giấy bút cho bọn họ, hắn còn nhắc nhở đám người trong chuồng bò có hai thầy giáo làm giảng viên đại học.

Xú lão cửu lập tức biến thành trái bánh thơm ngon. Hai thầy không để ý hiềm khích lúc trước, mặc dù không chịu mở lớp học nhưng bên trong chuồng bò vẫn trở thành lớp học nhỏ. Nhóm thanh niên trí thức chen nhau ngồi trong chuồng bò nho nhỏ, bọn họ ngồi trêи đống cỏ khô ôm dê nhỏ nghiêm túc nghe thầy giáo giảng bài, sau đó lại tranh nhau đặt câu hỏi.

Trình Dao Dao và Tạ Chiêu cũng sang chuồng bò, dù sao lúc trước Tạ Chiêu chưa từng đi học, nếu cứ đi thi đại học sẽ làm người khác chú ý. Ai ngờ lúc đi vào chuồng bò, nhóm thanh niên trí thức đều tranh nhau chào hỏi Tạ Chiêu, thái độ vừa cảm kϊƈɦ vừa thân thiện với hắn, ngay cả nhóm thanh niên trí thức ở thôn khác tới cũng biết tên Tạ Chiêu.

Nhóm thanh niên trí thức thôn Điềm Thủy phân chia giấy bút xong liền chép tài liệu ôn tập học ngày học đêm. Nhóm thanh niên trí thức ở thôn khác cũng nghe tin chạy đến mượn chép tài liệu của bọn họ.

“Tên Lưu Vĩ ở thôn chúng tôi đó, quan hệ của tôi và anh ta không tệ lắm. Tôi mượn quyển sách này của anh để chép, ai ngờ anh ta chỉ đưa quyển sách giống bìa ngoài cho tôi. Lúc tôi mở ra xem thì thôi rồi, trong sách toàn viết mấy thứ về vợ chồng không cho người ngoài xem được!” Thanh niên trí thức thôn Đào Am kể chuyện như phim, mọi người đều buồn cười.

Mọi người cười xong đều cảm khái không thôi.

Con người đều ích kỷ. Thi đại học giống như thiên quân vạn mã đi qua cầu độc mộc, bản thân đẩy người khác xuống, mình sẽ có thêm một phần cơ hội. Dạo này mọi ngời đều mượn tài liệu ôn tập khắp nơi, ai cũng bị từ chối hoặc bị thờ ơ, lúc này bọn họ càng cảm nhận rõ cách làm trân quý không vụ lợi của Trình Dao Dao và Tạ Chiêu.

Nhóm thanh niên trí thức thôn Điềm Thủy tuyên truyền phẩm chất này ra ngoài, họ không che giấu tài liệu ôn tập lấy ở nhà họ Tạ mà chép xong lại cho người khác mượn, họ không quên nói thêm một câu: “Tôi mượn tài liệu này ở nhà họ Tạ đấy, giấy bút cũng do Tạ Chiêu cung cấp!”

Đối diện với sự cảm kϊƈɦ và lấy lòng của nhóm thanh niên trí thức, thái độ của Tạ Chiêu vẫn bình tĩnh khiêm tốn, hắn lại thu về một loạt ấn tượng tốt.

Trình Dao Dao nhìn Tạ Chiêu dần dần tỏa sáng, cô vừa cảm thấy tự hào vừa chua xót.

Trình Dao Dao không thích mấy thanh niên trí thức kia, nhưng nhóm thanh niên trí thức này đều nhiệt tình với vấn đề học tập, cô cũng không thể không cảm động được. Huống hồ nếu mấy người này thi đỗ, tương lai chính là nhân tài trụ cột của các ngành nghề khác nhau. Nói không chừng có thể quan hệ tốt với Tạ Chiêu.

Trời đã tối nhưng chuồng bò vẫn sáng đèn, nhóm thanh niên trí thức chen chúc bên trong mất ăn mất ngủ nghe giảng.

Hai người lén chạy ra ngoài chuồng bò, bên ngoài gió thổi bay áo khoác của Trình Dao Dao và Tạ Chiêu, cô dựa vào lưng Tạ Chiêu nói: “Vì sao bọn họ chỉ cảm kϊƈɦ anh mà không cảm kϊƈɦ em?”

Tạ Chiêu cõng cô lên: “Ngày mai em đưa quyển “Sách tổng hợp toán lý hóa” cho Trương Hiểu Phong và Hàn Nhân, hai người họ sẽ cảm kϊƈɦ em.”

“Hừ!” Trình Dao Dao vùi mặt vào gáy Tạ Chiêu: “Anh cõng em đến cổng thông rồi thả em xuống.”

Tạ Chiêu cười nhẹ. Hắn chưa đi được mấy bước, Trình Dao Dao đã ngủ thϊế͙p͙ đi.

Tạ Chiêu cõng cô đi đường nhỏ không có người về nhà, mặt trăng trêи trời chiếu sáng con đường lát đá xanh hòa với cái bóng làm một.

Mùa đông năm nay rất lạnh. Song cửa sổ dính đầy tuyết, ngồi trong sân đánh răng làm lỗ tai tê cóng.

Trình Dao Dao bị âm thanh đánh nhau của mấy con mèo đánh thức. Tạ Chiêu bê chậu nước nóng vào, hắn ngồi xổm tách mấy quả cầu lông ra.

Cô thò tay ra khỏi chăn, hơi lạnh phả vào tay, cô lập tức rụt lại.

“Lạnh quá, em không ăn cơm đâu, em ngủ tiếp đây…”

“Ngoan.” Bàn tay ấm áp của Tạ Chiêu nắm chặt cô: “Hôm nay thi đại học.”

Ngôn Tình, Xuyên Không
Nguồn: Sưu tầm
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »

4 Trong Tổng Số 5 tác phẩm của dương tố