Mỹ Nhân Yêu Kiều Năm 70

Lượt đọc: 9429 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 119
không chia tay

❊ ❊ ❊

Tốt cho chiêu gắp lửa bỏ tay người! Bây giờ mọi người đều chuyển sự chú ý sang người Trình Dao Dao, Trình Chinh giận dữ nói: “Con im ngay! Chuyện của con và Thẩm Yến còn chưa xong, bây giờ còn dính líu đến Dao Dao!”

Trình Nặc Nặc vẫn tỏ vẻ ngoan ngoãn, cô lạnh nhạt nói: “Sao con dám nói linh tinh chứ? Bố hỏi chị Dao Dao chẳng phải sẽ biết sao?”

Thẩm Yến quyết đoán nói: “Không có chuyện này! Trình Nặc Nặc, em đừng nói vớ vẩn!”

“Không phải chuyện của con!” Mẹ Thẩm tức giận chọc đầu con trai: “Để con bé nói đi!”

Trình Dao Dao hạ quyết tâm nói: “Đúng vậy, con có bạn trai ở nông thôn!”

Mọi người kinh ngạc ồn ào ghé tai nói nhỏ. Trình Dao Dao xinh đẹp như vậy mà lại yêu một người nông dân?

“Kết hôn với nông dân, về sau hộ khẩu sẽ lưu ở nông thôn đấy!”

“Vừa rồi Nặc Nặc nói, Dao Dao ở trong nhà bạn trai, chẳng phải là…”

Ngụy Thục Quyên vỗ bàn nói: “Đúng rồi! Nghe nói có một số nữ thanh niên trí thức vì muốn trốn lao động ở nông thôn nên quan hệ với cán bộ trong thôn nha.”

Đám người nghe xong, sắc mặt lập tức kỳ quái. Mọi người đều nghe về tin đồn này rồi, có loại còn khó nghe hơn nữa. Những nữ thanh niên trí thức xinh đẹp kia gặp phải chuyện gì ở nông thôn, không cần nói cũng biết. Trình Dao Dao xinh đẹp như vậy, hẳn là…

“Bà im ngay cho tôi!” Trình Chinh hét lên, ông kiềm chế tức giận nói với Trình Dao Dao: “Dao Dao, bây giờ bố mới biết chuyện Nặc Nặc và Thẩm Yến, bố sẽ lấy lại công bằng cho con. Con đừng giận dỗi nữa, việc này không đùa được đâu.”

Trình Dao Dao nghiêm túc nói: “Con không nói đùa. Con thật sự nghiêm túc, con đã dự định qua mấy ngày nữa sẽ nói với bố.”

“Trời ạ! Ông nhìn đi, Dao Dao tự đi tìm chồng rồi, dựa vào đâu mà ông mắng Nặc Nặc hả?” Ngụy Thục Quyên vỗ đùi nhảy lên.

Trình Dao Dao nói với Ngụy Thục Quyên: “Tôi và con gái bà không giống nhau. Tôi và Tạ Chiêu ngay thẳng rõ ràng, không làm chuyện xấu hổ không thể gặp người! Tôi đã sớm biết chuyện của Thẩm Yến và Trình Nặc Nặc rồi. Coi như không có chuyện này, tôi cũng sẽ không chọn anh ta!”

Câu nói của Trình Dao Dao làm mặt Thẩm Yến đen lại. Mẹ Thẩm tức giận nói: “Trời ạ, Dao Dao có chí lớn nhỉ, cháu xinh đẹp thật đấy, nhưng Thẩm Yến nhà dì cũng không kém đâu. Tốt thôi, là Thẩm Yến nhà dì không xứng với cháu! Hai cô con gái nhà họ Trình lợi hại quá mà!”

Ngụy Thục Quyên vội vàng cười làm lành nói: “Ôi, Nặc Nặc nhà tôi không như vậy đâu! Nặc Nặc và Thẩm Yến mới là một đôi, chúng ta vẫn là thông gia tốt!”

“Ai muốn làm thông gia của bà!” Mẹ Thẩm rút tay về, ánh mắt bắt bẻ của bà lướt qua Trình Nặc Nặc. Lúc trước bà đã chướng mắt Trình Nặc Nặc, bây giờ Trình Nặc Nặc còn gầy như quả quýt khô héo. Bà nghiêm mặt nói: “Không cưới được chị gái thì cưới em gái? Nhà chúng tôi là nhà đứng đắn, không làm chuyện như vậy!”

Ngụy Thục Quyên trừng mắt, sức lực mạnh mẽ của người phụ nữ nông thôn bùng lên: “Nặc Nặc nhà tôi trong sạch ở cùng Thẩm Yến, bây giờ bà lại không muốn nhận nợ sao?”

Mẹ Thẩm và Ngụy Thục Quyên cãi nhau ầm lên, bố Thẩm vỗ bàn quát lớn, mọi người cũng vội vàng can ngăn, tình cảnh hỗn loạn.

Trình Chinh kéo Trình Dao Dao lại gần nói: “Dao Dao! Sao, sao con có thể tìm bạn trai ở nông thôn được? Con còn vào nhà cậu ta ở rồi sao? Thật điên rồ!”

Trình Dao Dao xem thường: “Bạn trai ở nông thôn thì sao? Tạ Chiêu rất tốt, bố, con nói cho bố…”

“Con im ngay!” Trình Chinh quát to: “Con nhất định phải chia tay với cậu ta! Lần này con không cần về nông thôn nữa, bố dùng hết quan hệ cũng phải giúp con ở lại đây!”

Đôi mắt hoa đào của Trình Dao Dao chớp chớp, cô tức giận nói: “Dựa vào đâu chứ! Con sẽ không chia tay với Tạ Chiêu!”

“Chỉ bằng việc bố là bố của con!” Ngoại trừ lần trước Trình Dao Dao chạy xuống nông thôn, đây là lần đầu tiên ông tức giận như vậy: “Chuyện này không cần bàn bạc gì nữa! Lúc đầu bố không nên để con xuống nông thôn mà!”

Mắt Trình Dao Dao đỏ bừng, cô hét lên: “Ông mà là bố sao? Vì sao tôi phải xuống nông thôn? Lúc đầu tôi bị mẹ con Trình Nặc Nặc chèn ép không chịu nổi nữa mới phải rời đi! Tạ Chiêu tốt với tôi, bà nội và Tiêu Phi cũng tốt với tôi, tôi ở nông thôn vui hơn nơi này nhiều!”

Trình Dao Dao giống như viên đạn bắn thẳng vào tim Trình Chinh, sắc mặt ông lập tức xám xịt.

Trình Dao Dao giậm chân quay người đẩy cửa chạy ra ngoài.

Trình Chinh sững sờ nhìn bóng lưng Trình Dao Dao không đuổi theo, ông cảm giác mình lập tức già đi mười mấy tuổi.

“Dao Dao!” Thẩm Yến thấy cô chạy đi thì định đuổi theo nhưng bị bố Thẩm quát to: “Đứng lại ngay cho tao! Trước tiên thu dọn xong cục diện rối rắm mày gây ra đã!”

Thẩm Yến không cam lòng nhìn về phía cửa, cuối cùng vẫn không dám đi.

Đám người ồn ào khuyên mẹ Thẩm và Ngụy Thục Quyên. Bố Thẩm tức giận nhưng vẫn phải kiềm chế đưa khách về. Bố Thẩm dặn dò cậu Thẩm Yến: “Đây không phải chuyện vẻ vang gì, làm mọi người chê cười rồi.”

“Anh rể yên tâm đi, chúng em sẽ không nói ra bên ngoài đâu.” Cậu Thẩm Yến nhỏ giọng nói: “Thật sự không cần em ở lại sao? Tốt xấu gì em cũng là cấp trêи của Trình Chinh, có em ở đây, ông ấy…”

Bố Thẩm nghiêm túc nói: “Cậu đừng nhúng tay vào chuyện này, không phải chuyện hay ho gì đâu.”

Buổi tiệc sinh nhật đang êm đẹp tự nhiên biến thành dạng này, ai cũng không ngờ được. Mọi người đi về, chỉ còn lại bánh ga tô và canh thừa cơm nguội. Bố Thẩm quay về phòng bao,ông thấy sắc mặt tái xanh của Trình Chinh, sau đó nhìn con trai nhà mình thì mất hồn, rồi lại nhìn hai mẹ con Ngụy Thục Quyên và Trình Nặc Nặc, ông cảm thấy đánh giặc cũng không khó giải quyết như vậy.

Không nói đến tình hình trong quán cơm quốc doanh thế nào. Bên này Trình Dao Dao tức giận chạy đi thật xa. Cô ra khỏi cửa quán cơm quốc doanh náo nhiệt, con phố đằng trước lập tức lạnh lẽo vắng vẻ.

Đền đường mờ mờ, nền đất lát gạch trải dài con đường, bên cạnh ven đường trồng cây ngô đồng, lá cây héo khô, tiếp đến là các tòa nhà cao tầng mang kiến trúc phương Tây treo đầy biển quảng cáo làm người ta sinh ra một loại ảo giác không nói nên lời.

Trình Dao Dao mặc áo khoác, hai tay nhét vào túi, không khí mát lạnh làm mặt cô đỏ ửng. Sự giận dữ tan biến dần trong làn gió đêm, lâu rồi Trình Dao Dao không cảm thấy tủi thân như vậy, bố Trình hung dữ với cô!

Trình Dao Dao vẫn cho rằng bố Trình là người tiến bộ. Coi như ngay từ đầu không thể tiếp nhận Tạ Chiêu, chỉ cần cô nói rõ một chút, bố Trình sẽ hiểu Tạ Chiêu tốt như nào. Nhưng nhìn thái độ hôm nay của ông, Trình Dao Dao cảm thấy ông không thể tiếp nhận Tạ Chiêu được.

Trình Dao Dao suy nghĩ, cảm thấy tình trạng này cũng không tệ lắm, cửa sổ giấy sớm muộn gì cũng xé rách. Hôm nay Trình Nặc Nặc phơi bày mọi chuyện này trước mặt mọi người, nhà họ Thẩm sẽ không có ý đồ gì với cô nữa.

Chỉ là không biết vì sao Trình Nặc Nặc lại quay về đúng thời điểm mấu chốt này. Trình Chinh đắc tội nhà họ Thẩm, cậu Thẩm Yến có thể gây khó dễ cho ông không? Không đúng, sao cô phải lo lắng cho người bố xấu xa này chứ? Chờ trời sáng, cô sẽ thu dọn đồ về nông thôn, cô có thể ăn Tết với Tạ Chiêu!

Quyết định xong, tâm tình Trình Dao Dao tốt hẳn lên, cô cảm thấy đói bụng.

Lúc đi qua qua quán bánh Kaisiling, cô mua mấy cái bánh bơ. Điểm tâm ngon nhất ở quán Kaisiling là bánh gato hạt dẻ 12 đồng, mà hương vị của bánh bơ không thua gì bánh gato hạt dẻ. Bánh bơ là một loại điểm tâm ngọt có vỏ bánh giống bánh gato, hai miếng bánh kẹp bơ ở giữa, vừa cho vào miệng lập tức thỏa mãn.

Trình Dao Dao vừa cầm túi giấy vừa ăn bánh, cô vui vẻ nhảy nhót. Người đi lại trêи đường rất ít, Trình Dao Dao giẫm lên cái bóng của mình quanh quẩn trêи đường. Cô không mang chứng minh thư, không vào nhà nghỉ ở được, nhưng cô không muốn về nhà.

Đang do dự, bóng đèn trêи đầu cô bỗng nhiên tắt mất. Cô sợ run cả người chạy về hướng nhà họ Trình. Từ đường cái đến nhà họ Trình phải đi qua một cái ngõ, ban ngày ngõ hẻm rất náo nhiệt nhưng buổi tối lại vô cùng yên tĩnh.

Trình Dao Dao sờ soạng đi trong ngõ hẻm, thỉnh thoảng chân cô giẫm phải đồ vật linh tinh vang lên tiếng động phóng đại trong đêm tối. Trình Dao Dao hơi căng thẳng, cô luôn cảm giác có tiếng bước chân đi theo sau mình. Cô đi chậm lại, thanh âm kia liền biến mất.

Lông tơ trêи người Trình Dao Dao dựng ngược lên, cô vội vàng bước nhanh về nhà. Bây giờ cô còn giận dỗi cái gì nữa, cô chỉ muốn chạy nhanh về nhà thôi.

Lúc sắp ra khỏi ngõ hẻm, đột nhiên phía sau lưng có một cánh tay duỗi ra bịt miệng cô lại, Trình Dao Dao kêu “ưm ưm”, bị sức mạnh khổng lồ kéo về sau.

Trình Dao Dao cố gắng đạp mạnh nhưng cánh tay kia kẹp chặt cô như kìm sắt, người đó kéo cô vào trong ngõ hẻm đen tối sau đó đè cô lên tường. Mặt tường thô ráp ma sát làm người cô đau đớn, Trình Dao Dao liều mạng giãy dụa nhưng không thoát ra được.

Cổ áo khoác lạnh lẽo của người đàn ông cọ vào má cô, lòng Trình Dao Dao lạnh buốt, cô cố gắng lắc đầu: “Ưm ưm ưm!”

Đèn đầu đường bị hỏng, xung quanh đen như mực. Người đè ép cô rất cao, trêи người hắn mang theo mùi rượu phả vào mặt cô. Cái tay bịt miệng cô thoáng buông ram Trình Dao Dao muốn hét lên nhưng bị hắn bóp chặt hai má.

Trình Dao Dao lập tức im lặng.

Tiếng nói đè thấp thô dát: “Không được hét lên!”

“Tôi… Tôi không hét…” Mặt Trình Dao Dao đau nhức, nước mặt rơi liên tục, cô thấp giọng nói: “Trong túi xách của tôi có… có tiền, anh lấy đi. Tôi không báo cảnh sát đâu.”

Người kia ngẩng đầu lên, đôi mắt như sói quan sát cô trong bóng tối. Trái tim Trình Dao Dao đập thình thịch, cô biết rõ người đối diện không nhìn thấy mặt mình nhưng cô vẫn bị dọa sợ, tay chân muốn nhũn ra.

Chân cô run run đứng không vững, cô bị kẹp giữa bức tường và người đàn ông kia, Trình Dao Dao không dám động đậy, không không dám thở mạnh chỉ hy vọng đối phương cầm tiền rời đi.

Nhưng người đàn ông này không thả cô ra, cũng không động vào ví tiền của cô, lòng bàn tay thô ráp vuốt ve gò má cô, ánh mắt chậm rãi dò xét mặt cô trong bóng tối.

Trình Dao Dao nấc một tiếng. Lồng ngực người kia rung động nhẹ, bàn tay tựa hồ buông lỏng ra.

Nhân cơ hội này, cô nâng đầu gối đá mạnh vào người hắn, cách lớp áo khoác dày không biết đá vào đâu. Người đàn ông kêu đau, bàn tay lớn càng kìm chặt hơn, đôi chân dài giữ chặt đầu gối Trình Dao Dao.

Hơi thở mạnh mẽ bao phủ quanh người, Trình Dao Dao lập tức khẩn trương. Tình huống cô sợ nhất vẫn xảy ra.

Đầu Trình Dao Dao kêu vù vù, cô cố gắng bình tĩnh nói: “Bố tôi là kỹ sư cao cấp có quan hệ với người trong quân đội. Anh… Anh đừng làm loạn.”

“Trong túi xách của tôi còn một cái sổ tiết kiệm, bên trong có rất nhiều tiền, anh thả tôi ra tôi sẽ cho anh!”

“Ưm… anh thả tôi ra… Anh không biết xấu hổ, anh… cứu mạng ưm!” Tiếng thét chói tai của Trình Dao Dao bị chặn lại trong miệng, eo cô được nâng lên.

Trình Dao Dao dựa vào mặt tường, bức tường cứng rắn, thô ráp ma sát vào lưng cô đau nhức. Có người đi xe máy qua, đèn pin cầm tay chiếu sáng gương mặt đẹp trai, đôi mắt hẹp dài nóng bỏng.

Sự sợ hãi của Trình Dao Dao được quét sạch, mắt cô long lanh nước nhìn Tạ Chiêu, cô ngơ ngác: “Tạ… Tạ Chiêu?”

Tạ Chiêu để cô ngồi trêи cánh tay mình nhẹ nhàng đung đưa, tư thế rất quen thuộc.

“Anh! Anh đáng ghét! Anh dám dọa em!” Trình Dao Dao nhào lên muốn cắn hắn.

Tạ Chiêu đỡ cô lên, khóe môi còn mỉm cười nhẹ. Hai tay Trình Dao Dao khua loạn nhưng không đánh được hắn. Sự sợ hãi biến thành tủi thân, Trình Dao Dao khóc thành tiếng.

Ngôn Tình, Xuyên Không
Nguồn: Sưu tầm
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »

4 Trong Tổng Số 5 tác phẩm của dương tố