Mỹ Nhân Yêu Kiều Năm 70

Lượt đọc: 9387 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 153
trứng ốp lết

❊ ❊ ❊

kiếm tiền.

Nhà kho thôn Điềm Thủy vào thập niên 60-70 được xây dựng giống những ngôi nhà thường thấy ở nông thôn. Thôn nào cũng có một cái nhà kho như thế, đến mùa thu hoạch, chỗ này chất đầy thóc, bắp ngô, khoai lang, có lúc là bí đao, bí đỏ và khoai tây. Ngày nhàn rỗi, mấy người phụ nữa sẽ tụ tập ở đây làm công việc đại đội phân cho.

Bởi vì là nhà kho tập thể nên nguyên vật liệu không tốn nhiều lắm, tường gạch hình chữ nhật xây cao, trêи đỉnh có rất nhiều mảnh gỗ được thêm vào, phải ngửa hẳn đầu ra sau mới thấy cửa sổ thông khí cao nhất ở trêи mái. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào nhà kho, ánh sáng trong kho sáng rõ, tro bụi giống như phấn bay xung quanh ánh nắng.

Bên ngoài nhà kho xây bậc thang xi măng, mười mấy bậc thang nối liền ra ngoài. Xung quanh nhà kho có rất nhiều rau dại, mấy cô gái thường đi hái lúc nghỉ trưa. Cách đó không xa là một vườn trái cây, hoa đào hoa lê mới ra nụ, nụ hoa trắng nõn lấp ló trêи cành, mùi thơm của hoa làm mấy cô gái ngứa ngáy, nhưng họ không dám đi hái — ông lão trông vườn trái cây rất hung dữ, ông ấy không cho ai hái hoa cả.

Trình Dao Dao đắc ý: “Hoa đào tôi trồng nở hoa rồi, hai ngày nữa Tiểu Phi về, tôi mờ hai người đến chơi. Thuận tiện xem hoa luôn.”

Hàn Nhân vui mừng: “Tốt quá, lại có thể ăn một nữa cơm nữa rồi.”

Trương Hiểu Phong nói: “Đúng lúc tôi xem hết chỗ sách lần trước cô cho mượn rồi, tôi đi đổi quyển mới, chúng ta có thể học cùng nhau luôn.”

“…” Trình Dao Dao và Hàn Nhân vội vàng cúi đầu ăn cơm, họ không nói chuyện nữa.

Trương Hiểu Phong không để ý, cô nói lời thấm thía: “Các cô đừng lười như thế, học tập là gánh nặng đường xa, không thể bỏ một ngày nào cả…”

“Được rồi, ăn trứng ốp lết đi!” Trình Dao Dao gắp một nửa quả trứng cho cô, một nửa khác thì cho Hàn Nhân.

Trứng ốp lết dùng mỡ lợn rán vàng óng, viền trứng khô vàng, lòng đỏ ở giữa sáng bóng như thạch, bên trêи chan một ít nước tương, vừa ngửi mùi đã làm người ta phải nuốt nước bọt.

Trương Hiểu Phong hỏi: “Ôi, cô cho chúng tôi thì cô ăn cái gì?”

“Cho cô thì cô ăn đi, ngày nào bà nội cũng nấu trứng gà cho tôi ăn, tôi sợ lắm rồi.” Trình Dao Dao gắp dưa muối để lên bánh bao, sau đó cắn một miếng.

Hàn Nhân cắn một miếng trứng rán quý giá, sau đó ăn kèm với bánh bao: “Thơm quá! Dao Dao, chờ sau này tôi kiếm được tiền, tôi sẽ mua thật nhiều trứng gà cho cô!”

Gương mặt nhỏ nhắn của Trình Dao Dao xị xuống: “Cô đừng lấy oán trả ơn nha!”

Trương Hiểu Phong ăn trứng rán thơm ngào ngạt, cô cảm thấy hốc mắt hơi nóng. Bà Tạ và Trình Dao Dao muốn bổ sung chất béo cho các cô, lúc nào rảnh lại gọi các cô đến ăn cơm. Trong lòng cô quyết định, nhất định phải đốc thúc Trình Dao Dao học tập, giúp cô cùng tiến bộ.

Ba người đang cười toe toét ăn cơm thì bên cạnh bay đến mùi ôi thiu, ánh nắng trước mặt cũng bị chặn mất.

Trình Dao Dao ngẩng đầu nhìn, Lưu Mẫn Hà cầm hộp cơm đứng trêи bậc thang, mắt cô trông mong nhìn chỗ bên cạnh Trình Dao Dao.

Lưu Mẫn Hà nhìn chằm chằm Trình Dao Dao, ánh mắt không che giấu hết sự oán hận, trêи mặt vẫn cười lấy lòng, xem ra cô ta cực kỳ uất ức: “Dao Dao, tôi… tôi có thể ngồi cùng các cô không?”

Trình Dao Dao nín thở, Hàn Nhân nói: “Không phải bên kia có chỗ sao? Sao phải ngồi chen chúc với chúng tôi?”

Trương Hiểu Phong kéo Hàn Nhân, cô đưa ít giấy báo cho Lưu Mẫn Hà: “Chúng tôi ngồi chen chúc ở đây rồi. Bên kia có chỗ trống, cô có thể sang đó ngồi.”

Lưu Mẫn Hà không nhận giấy báo, cô ấp úng: “Chúng ta đều là thanh niên trí thức xuống nông thôn cùng nhau…”

“Ồ, bây giờ cô mới nhớ chúng ta đều là thanh niên trí thức sao?” Hàn Nhân mỉa mai: “Trước kia cô không tụ tập với chúng ta mà.”

Ngón tay Lưu Mẫn Hà muốn chọc thủng hộp cơm, cô cúi đầu đứng tại chỗ không chịu đi.

Hàn Nhân muốn nhảy dựng lên nhưng Trương Hiểu Phong kéo lại. Lưu Mẫn Hà có bản lĩnh này, mặt dày mày dạn, cô mắng cô ta thế nào cô ta cũng không đi, tình tính nóng nảy của Hàn Nhân bùng cháy rồi. Mấy cô gái xung quanh đều chú ý tới tình hình bên này, họ châu đầu ghé tai nói chuyện.

Trương Hiểu Phong bất đắc dĩ, cô thương lượng với Trình Dao Dao: “Hay là chúng ta xê dịch một chút, để cô ấy ngồi xuống đi.”

Trình Dao Dao không muốn ngồi cùng cô ta, tóc cô bết hết lại, cổ áo và cổ tay áo trêи người thì bẩn, giày quân đội trêи chân cũng bị mài rách cả ra, mũi Trình Dao Dao nhạy cảm, cô ngửi thấy mùi thối mấy ngày không tắm bay ra trêи người cô ta.

Trình Dao Dao lấy bánh bao chay trong hộp cơm ra: “Có phải cô chưa ăn cơm không?”

“…” Mắt Lưu Mẫn Hà phát sáng dính chặt lên cái bánh bao.

Trình Dao Dao giơ bánh bao nói: “Tôi không quen ngồi cùng người khác.”

Lưu Mẫn Hà nuốt nước miếng: “Tôi biết, tôi… tôi sẽ tìm chỗ ngồi khác!”

Lúc này Trình Dao Dao mới đưa bánh bao cho cô: “Cái này cho cô, cô…”

Trình Dao Dao còn chưa nói xong, bánh bao trêи tay đã bị cướp đi, Lưu Mẫn Hà nói “Cảm ơn” rồi quay đầu rời đi.

Trình Dao Dao không phản ứng kịp, Hàn Nhân tức giận đến mức cười ra tiếng: “Cái gì vậy! Dao Dao, sao cô lại cho cô ta bánh bao?”

Trình Dao Dao lấy tay quạt gió, cuối cùng không khí xung quanh cũng tốt hơn rồi. Cô lười biếng nói: “Không cho cô ta bánh bao, cô nghĩ hôm nay chúng ta có thể đuổi cô ta đi sao?”

Đời trước Trình Dao Dao gặp rất nhiều họ hàng ở nông thôn đến tìm cô và bố cô đòi tiền, đã muốn tiền vừa không muốn xé rách mặt, lúc nào cũng nịnh nọt ở lại nhà cô ăn uống sung sướиɠ không chịu đi. Loại người này cầm tiền rồi nhưng không cảm kϊƈɦ mà còn chê bố cô đưa tiền lề mề, chiêu đãi không chu đáo, xem thường họ hàng nghèo khổ.

Trình Dao Dao từng hỏi bố cô, sao phải phản ứng với loại người không biết tốt xấu này, đuổi đi là xong việc. Bố cô nói lời thấm thía: Loại người này lòng dạ hẹp hòi, đừng làm họ ghi hận mình. Cứ coi như dùng tiền giải họa.

Nhìn Lưu Mẫn Hà, Trình Dao Dao liền nghĩ tới những người họ hàng kia.

Trương Hiểu Phong cũng nói: “Hàn Nhân, về sau cô đừng nói lời không tha người như vậy nữa. Lưu Mẫn Hà…”

Sắc mặt Trương Hiểu Phong không tốt, cô không nói tiếp nữa.

Hàn Nhân tức giận: “Tôi cứ nói cô ta đó, tôi nói cái gì sai sao? Dao Dao, cô cũng thế, hôm nay cô cho cô ta bánh bao, ngày mai cô ta lại tới nữa thì sao? Loại người này ăn không biết no đâu!”

Trình Dao Dao cười lạnh: “Ngày mai cô ta còn dám tới, tôi sẽ…”

Hàn Nhân: “Sẽ làm thế nào?”

“Sẽ để cô mắng chết cô ta.”

“Cô đi luôn đi!” Hàn Nhân cù Trình Dao Dao.

Hai người cười hi hi ha ha, Trương Hiểu Phong lại gần tách họ ra thì bị Hàn Nhân đè lên: “Cù cô ấy!”

Trương Hiểu Phong: “Này, cô đừng nghịch, tôi không có máu buồn đâu.”

Trình Dao Dao hà hơi lên bàn tay, sau đó cù lưng Trương Hiểu Phong: “Tôi xem cô có máu buồn hay không!”

Trương Hiểu Phong không nhịn được bật cười, cả người cô run lên: “Ha ha ha… Đừng nghịch nữa. Đừng nghịch nữa!”

Trương Hiểu Phong ngửa ra sau thì đụng vào người khác, bình nước bên cạnh cũng bị đổ ra đất: “Ôi!”

Trình Dao Dao vội vàng thu tay lại, cô đứng dậy nhìn, người bị ngã trêи đất gầy gò nhăn nheo, đây là Trình Nặc Nặc. Trương Hiểu Phong đỡ cô lên nhưng bị cô hất tay ra, ánh mắt nhìn chằm chằm nước đổ trêи đất.

Trong tay cô còn cầm nắp bình nước quân đội chưa vặn chặt, bình nước đổ ra đất, nước trong chảy ào ào ra ngoài nhanh chóng bị xi măng hút khô.

Trương Hiểu Phong nói: “Thật sự xin lỗi, tôi không biết cô đứng đằng sau. Nhưng cô đứng sau tôi làm gì?”

“Bình nước của tôi!” Trình Dao Dao vội vàng cầm bình nước lắc lắc, bên trong chỉ còn một ít, cô tức giận: “Trình Nặc Nặc, sao cô lại động vào bình nước của tôi?”

Trình Dao Dao nhăn mày, khuông mặt đỏ bừng lên vì tức. Trình Nặc Nặc nhìn chằm chằm mặt Trình Dao Dao, bỗng nhiên cô cảm thấy cân bằng. Cô không uống được, Trình Dao Dao cũng không uống được. Hơn nữa nhìn Trình Dao Dao quý trọng như thế, chẳng lẽ cô ta chưa phát hiện ra bản thân có thể kϊƈɦ thích linh tuyền?

Trình Nặc Nặc rũ mắt, cô nhút nhát xin lỗi: “Chị Dao Dao, em không cố ý. Em rót bình nước khác cho chị nhé.”

Cô vừa nói vừa đưa tay lấy bình nước của Trình Dao Dao, bên trong còn một ít. Lòng cô hơi động nhưng bị Trình Dao Dao lấy lại: “Không cần! Lần sau cô cách xa bình nước của tôi ra!”

Lâm Bình Bình lại gần nói: “Một bình nước mà thôi, sao cô phải như vậy?”

Trình Nặc Nặc nhìn chằm chằm mắt Trình Dao Dao, cô có lòng riêng hỏi: “Chị Dao Dao cho gì đồ gì hiếm lạ vào trong nước sao?”

Trình Dao Dao bị nói trúng tâm tư, đôi mắt hoa đào hơi trợn to, cô vội quay người né tránh.

Trương Hiểu Phong nhẹ giọng khuyên nhủ: “Được rồi Dao Dao, cô uống nước của tôi đi.”

Trình Dao Dao tức giận nói nhỏ nhưng vẫn bị Trình Nặc Nặc nghe thấy: “Nếu là nước bình thường thì tôi cũng không so đo với cô ta. Đây là đồ hiếm có, tôi đặc biệt mang cho hai người uống thử.”

Hàn Nhân nói: “Nước gì mà hiếm như vậy? Nước trêи núi sao?”

Trình Dao Dao hờn dỗi đổ nước còn thừa vào thùng nước lau nhà: “Quên đi, bẩn rồi. Lần sau có cơ hội tôi mang cho hai người.”

Ba người cất kỹ hộp cơm sau đó về nhà kho. Hàn Nhân còn hỏi: “Dao Dao, cô cười gì vậy?”

“Xuỵt.” Trình Dao Dao giơ ngón trỏ lên, cô thần thần bí bí nháy mắt với Hàn Nhân.

Hàn Nhân ngẩn người, gương mặt lập tức đỏ bừng: “Cô đừng liếc mắt đưa tình với tôi nha!”

“Ai liếc mắt đưa tình với cô chứ!” Ba cô gái nói cười hi hi ha ha.

Hôm nay tâm tình Trình Dao Dao rất tốt, cô luôn nở nụ cười lộ ra lúm đồng tiền, gương mặt xinh đẹp nổi bật trong nhà kho, ánh nắng chiếu lên người cô càng làm cô tỏa sáng.

Thẩm Yến si ngốc nhìn cô, hắn nhớ lại dư vị Trình Dao Dao theo đuổi mình lúc trước, sau đó lại bị cảm xúc hối hận nồng đậm bao phủ.

May mà mấy cô gái trong nhà kho đều hâm mộ hắn, lúc họ đi đến trước mặt hắn giao chè đều đỏ mặt, sau đó cố ý nói chuyện với hắn, trong ánh mắt của họ viết đầy sự sùng bái làm Thẩm Yến lấy lại sự tự tin khi vấp phải Trình Dao Dao.

Nhưng trêи mặt Thẩm Yến lại không thèm để ý đến mấy cô gái này, ngoại trừ Lâm Nhiên Nhiên — Lâm Nhiên Nhiên là một cô gái xinh đẹp đáng yêu, tiếng phổ thông rất rõ. Mà Lâm Nhiên Nhiên nhút nhát, xấu hổ không dám nói chuyện với hắn, lúc Thẩm Yến chủ động nói chuyện với cô, cô sẽ mở to đôi mắt long lanh nước, ánh mắt sùng bái nhìn hắn.

Thẩm Yến lập tức thỏa mãn.

Thẩm Yến thỏa mãn nhưng người khác lại hận không thể nuốt sống Lâm Nhiên Nhiên.

Lâm Nhiên Nhiên lấy lá chè trở về chỗ, cô vừa ngồi xuống thì Lâm Bình Bình kêu lên: “Nhiên Nhiên, giúp chị xách sọt chè đến đây.”

Lâm Quế Viên tức giận: “Cả buổi bắt người ta đi đi lại lại 7,8 lần rồi, cô không có tay à?”

Lâm Bình Bình cười nói: “Bà nội tôi bảo, Nhiên Nhiên và tôi là chị em họ ruột thịt, có chuyện gì cũng nên giúp đỡ lẫn nhau. Đúng không Nhiên Nhiên?”

Lâm Nhiên Nhiên nghe thấy hai chữ “Bà nội” thì run rẩy, cô vội nói: “Tôi đi, tôi đi.”

Lâm Bình Bình đắc ý nhìn Trình Nặc Nặc nhưng Trình Nặc Nặc lại không chú ý đến cô.

Lâm Bình Bình không vui nói: “Cô sao vậy? Cả buổi không có tinh thần.”

Dạ dày Trình Nặc Nặc hơi đau, cô miễn cường cười với Lâm Bình Bình, vừa muốn nói chuyện thì dạ dày bốc lên, cô vội vàng che miệng lại.

Lâm Bình Bình thấy cô như thế thì không quan tâm, nhếch miệng lên.

Lâm Nhiên Nhiên cố hết sức xách một sọt chè đi loạng choạng tới: “Bình Bình, sọt chè này để ở đâu?”

“Để bên này.” Lâm Bình Bình cố ý chỉ sang chỗ khác.

Lâm Nhiên đành phải thở sâu, sau đó nhấc sọt chè lên đi sang bên khác.

Hàn Nhân tức giận nói: “Chị em họ gì chứ, bắt nạt người ta là giỏi!”

Trương Hiểu Phong đặt lá chè xuống muốn đứng dậy đi hỗ trợ thì bị Trình Dao Dao đè xuống.

Trương Hiểu Phong không hiểu nhìn Trình Dao Dao, Trình Dao Dao nháy mắt: “Nhìn đi.”

Trương Hiểu Phong cau mày. Cô là người có lòng nhiệt tình, cô không chịu nổi người khác bị bắt nạt. Cô thấy trán Lâm Nhiên Nhiên đầy mồ hôi, cánh tay nhỏ gầy bị cái sọt ép sát run rẩy, cô cố gắng nhấc cái sọt cao lên.

Trương Hiểu Phong không ngồi yên nữa, cô muốn đứng dậy đi hỗ trợ thì thấy Lâm Nhiên Nhiên đi qua bên người Trình Nặc Nặc. Bỗng nhiên cô ấy vấp phải cái gì đó, tay nghiêng về một bên, sọt chè đổ hết lên đầu Lâm Bình Bình và Trình Nặc Nặc.

“Á!”a

Ngôn Tình, Xuyên Không
Nguồn: Sưu tầm
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »

4 Trong Tổng Số 5 tác phẩm của dương tố