Mỹ Nhân Yêu Kiều Năm 70

Lượt đọc: 9310 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 150
bánh bao dưa muối

❊ ❊ ❊

Kế toán cao giọng nói: “12 giờ trưa rồi. Mọi người nghỉ ngơi, ăn cơm đi. Tất cả ra ngoài ăn, đừng để mùi thức ăn ám vào chè!”

Mấy cô gái vội vàng ngẩng đầu lên, họ đẩy ghế ra đứng dậy đi lấy hộp cơm hoặc đi đi lại lại thư giãn gân cốt, mọi người lớn tiếng nói chuyện phiếm. Trong nhà kho lập tức ồn ào như ong vỡ tổ.

Trình Dao Dao cũng ngẩng đầu xoa cái cổ đau nhức. Hàn Nhân vẫn nhặt lá chè, Trương Hiểu Phong kéo cô dậy: “Không thiếu một ít này đâu, cô còn ngồi nữa mắt không chịu nổi đâu.”

Hàn Nhân nhặt bằng tay còn lại, Trình Dao Dao trực tiếp đậy sàng chè lại: “Đi thôi, đi ăn cơm!”

Từ khi anh trai Hàn Nhân trốn sang Hồng Kông, công việc của bố Hàn Nhân cũng bị ảnh hưởng, tiền lương giảm thành trình độ công nhân cấp bậc hai, gia đình không thể trợ cấp tiền và phiếu lương thực cho cô nữa. Ngược lại, Hàn Nhân tích góp tiền trợ cấp cho người trong nhà, trong tay cô lập tức túng quấn. May mà Hàn Nhân là dây xâu tiền (người coi trọng tiền bạc), cô biết cách tính toán tỉ mỉ nên không đến mức đói bụng. Mấy ngày nay đi nhặt chè, Hàn Nhân chịu khó nhất, một ngày có thể kiếm được 7,8 mao.

Ba người mang hộp cơm của mình ra ngoài nhà kho. Bên ngoài nhà kho là một dãy bậc thang xây bằng xi măng, mặt trời chiếu xuống ấm áp. Trương Hiểu Phong trải báo trêи bậc thang, ba người ngồi xuống ăn cơm. Mấy cô gái khác cũng ngồi cùng bạn của mình ăn cơm, họ xem đối phương mang cái gì, cô nếm thử của tôi, tôi nếm thử của cô. Chỉ có một mình Lưu Mẫn Hà ngồi cách xa mọi người, cô che che lấp lấp ăn cơm.

Hàn Nhân nói nhỏ: “Anh trai cô ta muốn kết hôn vào năm nay, tháng nào cô ta cũng gửi một nửa tiền công về nhà, còn bản thân chỉ ăn một cái bánh ngô trộn kiều mạch. Cô ta không quan hệ tốt với nhà cô ta ở nhờ nên họ không cho cô ta dùng bếp lò, cô chỉ có thể hấp bánh một tuần một lần, ngày nào cũng ăn đồ nguội.”

Trương Hiểu Phong la lên: “Sao gia đình kia có thể làm như vậy?”

Hàn Nhân cười nhạo: “Cô ta ở nhà người khác, đại đội thưởng cho gia đình nhận thanh niên trí thức vào ở 50kg lương thực, nhưng cô ta lại cầm hết đi, nấu cơm nấu nước thì dùng củi nhà người ta. Ở hơn nửa năm, cô ta không cho nhà họ một thứ gì cả, nhà họ chán cô ta lắm rồi. Hơn nữa… Hai người cũng biết tật xấu của cô ta.”

Trình Dao Dao và Trương Hiểu Phong hiểu ra.

Lưu Mẫn Hà thích chiếm chỗ tốt của người khác, ngoài ra còn có thói quen ăn trộm. Lúc trước ăn chùa đồ của nguyên chủ không nói, cô ta còn trộm xà phòng thơm làm Trình Dao Dao buồn nôn. Bây giờ Lưu Mẫn Hà ở nhà thôn dân, không biết cô ta chiếm bao nhiêu lợi của nhà người ta rồi. Người trong thôn luôn tiết kiệm, một sợi dây hay một bánh xà phòng đều phải tính toán, sao họ có thể dễ lừa như Trình Dao Dao được.

Trình Dao Dao nói: “Sao cô ta ăn bánh bao mà cũng phải trốn đi?”

“Chết vì sĩ diện thôi!” Hàn Nhân liếc mắt, cô không đồng tình với Lưu Mẫn Hà. Cô cũng ăn bánh ngô kiều mạch nhưng cô không cảm thấy mất mặt chút nào.

Mọi người đều không khác mấy: hai cái bánh bao, một ít dưa muối hoặc củ cải nhà làm. Người có điều kiện tốt thì mang bánh bao trắng, người không có điều kiện thì mang bánh bao kiều mạch, bánh ngô hoặc hai củ khoai lang luộc, nhưng cũng không có ai che che lấp như Lưu Mẫn Hà.

Hàn Nhân và Trương Hiểu Phong mang bánh bao, Trình Dao Dao mở hộp cơm của mình ra, bên trong có hai cái bánh bao chay, một nửa hộp dưa muối xào ớt. Bà Tạ không muốn cô bị chú ý, bà chỉ làm đồ ăn giống mọi người cho cô.

Trình Dao Dao để hộp cơm ra giữa: “Ăn đi.”

Trương Hiểu Phong và Hàn Nhân gắp một đũa ăn, dưa muối không phải thức ăn hiếm lạ nhưng cho vào miệng lại thơm nức, hóa ra được xào với mỡ lợn. Trình Dao Dao nháy mắt với hai người, hai người vội vàng thu biểu tình lại, họ vừa ăn bánh bao vừa ăn dưa muối, bánh bao thô ráp cũng trở nên thơm ngon.

Trình Dao Dao còn mang theo trà gạo, trà đựng trong bình nước quân đội màu xanh. Cô hào phóng rót cho Hàn Nhân và Trương Hiểu Phong mỗi người một chén, trà gạo mang theo mùi hương nhàn nhạt, vừa có thể giải nhiệt vừa tăng cường sức lực, uống trà có thể giải khát.

Trương Hiểu Phong và Hàn Nhân ăn say sưa ngon lành, họ tán thưởng: “Nước trà ngon quá! Dao Dao, cô pha kiểu gì vậy?”

Trình Dao Dao cười nói: “Tôi rang qua gạo. Ngày mai tôi mang một ít cho hai người, dùng nước sôi pha uống. »

“Không giống nhau!” Hàn Nhân gật gù thưởng trà như bà Tạ: “Lá trà cô cho tôi cũng không uống ngon như vậy. Nước trà này có đặc biệt ngọt đúng không?”

Trình Nặc Nặc đang ăn cơm thì run người, cô ngẩng đầu nhìn về phía Trình Dao Dao. Lỗ tai cô nắm được chữ “Nước”, trái tim xiết chặt lại.

Lâm Đan Đan và Lâm Bình Bình còn đang ồn ào nói xấu Trình Dao Dao, Trình Nặc Nặc không nghe rõ mấy người Hàn Nhân nói gì.

“Đừng ồn!” Trình Nặc Nặc tức giận quát to.

Xung quanh lập tức yên tĩnh.

Trình Nặc Nặc lấy lại tinh thần, cô nhận ra giọng nói của mình quá chói tai, mấy cô gái ngồi xung quanh nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ.

Trình Nặc Nặc quay đầu nhìn Trình Dao Dao.

Trình Dao Dao cũng nghe thấy tiếng Trình Nặc Nặc, ba người kinh ngạc nhìn cô. Trình Dao Dao chỉ nhìn lướt qua cô rồi lại quay đầu đi nói đùa với Hàn Nhân. Nhưng Trình Nặc Nặc có thể thấy sự trào phúng trong mắt cô, cô ta và Hàn Nhân đang nói xấu mình.

Lâm Đan Đan và Lâm Bình Bình giận dữ: “Trình Nặc Nặc, cô có ý gì vậy?”

Trình Nặc Nặc u ám nhìn hai người. Lâm Đan Đan và Lâm Bình Bình rùng mình, ánh mắt u ám kia vừa lóe lên lại biến mất, Trình Nặc Nặc cười dịu dàng: “Không có ý gì, chắc tối qua tôi ngủ không ngon nên thất thần, nói chuyện linh tinh thôi.”

Lâm Bình Bình bực tức nói: “Thật sao? Suýt nữa tôi bị cô dọa chết rồi.”

“Tôi cũng giật mình đó.” Trình Nặc Nặc xoa trán bày ra bộ dáng ngủ không đủ giấc nên khó chịu.

Lâm Bình Bình hiểu rõ: “Con nhóc Nhiên Nhiên lại gặp ác mộng làm ồn chị à? Đáng đời, con đĩ nhỏ, ở trong huyện hưởng bao nhiêu phúc, bây giờ nên trả lại rồi!”

Lâm Đan Đan cũng thì thầm cười to nhỏ.

Dù là chị em ruột hay chị em họ thì trời sinh chính là kẻ thù, đều là chị em nhưng dựa vào đâu mà chị ở trong huyện còn em lại ở nông thôn? Dựa vào đâu chị ở trêи trời, em lại bị giẫm trong bùn?

Trình Nặc Nặc vừa cười phụ họa Lâm Đan Đan và Lâm Bình Bình vừa nhìn chằm chằm bàn tay mình, đôi tay di truyền từ Ngụy Thục Anh rất xấu, ngón tay nhỏ gầy, khớp xương nhô ra, móng tay vừa dẹp vừa phẳng. Cô tốn thời gian ba năm, ngày nào cũng dùng dầu sò xoa bóp tay, sau đó dùng nước linh tuyền ngâm tay mới làm đôi tay trở nên trắng mịn.

Nhưng qua nửa năm ngắn ngủi, đôi tay này lại trở về nguyên hình, không, lại trở nên xấu hơn. Móng tay rửa không sạch dơ bẩn, do làm việc nặng lâu ngày nên đốt ngón tay biến dạng, mu bàn tay cũng đen xám khô nứt.

Nhưng hôm nay, đôi tay này lại trắng hơn một chút.

Lâm Đan Đan chú ý tới hành động của Trình Nặc Nặc, cô nói: “Trình Nặc Nặc, sao tay cô lại trắng hơn rồi?”

Lâm Đan Đan và Lâm Bình Bình chưa từng gọi Trình Nặc Nặc là chị, họ đều gọi thẳng tên. Trình Nặc Nặc nghe thấy cách gọi này thì âm thầm chửi con đĩ nhỏ, khóe môi lại cong lên, cô nói: “Thật sao, tôi không nhận ra đó.”

Lâm Đan Đan nói: “Thật, Bình Bình nhìn đi, có phải cô ấy trắng hơn không?”

Lâm Bình Bình biết cách nói chuyện, cô giả vờ kinh ngạc nói: “Hôm qua tôi đã thấy rồi, cô trắng hơn đấy. Không chỉ trắng hơn mà còn làm người cô… trông xinh hơn?”

Bộ dáng của Trình Nặc Nặc không liên quan đến chữ “đẹp” được, nhưng chữ “đẹp” này là tiêu chuẩn của Trình Nặc Nặc.

Trêи mặt Trình Nặc Nặc cười nhạt nhưng trong lòng lại vui như mở cờ.

Bỗng nhiên tiếng cười truyền đến cắt ngang ba người.

Mấy cô gái ngồi vây quanh Trình Dao Dao, cô giống như ngôi sao sáng trêи bầu trời. Đám người di chuyển lộ ra gương mặt Trình Dao Dao, ánh nắng chiếu lên mặt cô, xinh đẹp không gì sánh được.

Mấy cô gái ở trong thôn đều nghe danh Quan Âm rồi, hôm nay họ mới thấy rõ người ở khoảng cách gần.

Trình Dao Dao đẹp đến mức mọi người phải gào lên, vừa nhìn lập tức kϊƈɦ thích lòng người. Cô có thể không thích sự cao ngạo và kiêu căng của cô ấy, nhưng cô không thể phủ nhận sự xinh đẹp này. Từ sợi tóc đến đầu ngón tay của cô ấy không tì vết, một cái nhăn mày hay một nụ cười đều quyến rũ.

Mọi người đều có lòng thích cái đẹp, chênh lệch quá lớn, mấy cô gái sẽ không ghét cô mà trong lòng chỉ có sự ao ước.

Mấy cô quan sát Trình Dao Dao lâu rồi nhưng không ai dám chủ động nói chuyện với Trình Dao Dao, nhưng bên cạnh cô có Hàn Nhân nha. Hàn Nhân quen biết tất cả mọi người trong thôn, mấy cô gái thử lại gần nói chuyện với Hàn Nhân các cô cũng không làm người khác chán ghét, thỉnh Trình Dao Dao cũng nói một vài câu.

Mấy cô gái ngạc nhiên, hóa ra tính tình của người đẹp không xấu giống như lời đồn. Giọng nói của cô rất dễ nghe, dáng ngồi trêи bậc thang cũng đẹp hơn người khác, đôi mắt hoa đào của cô liếc tới, mấy cô gái được cô nhìn lập tức đỏ mặt.

Trình Dao Dao hối hận. Cô chỉ muốn biểu hiện hòa đồng một chút thôi nhưng mấy cô gái này lại nghĩ cô và họ trở thành bạn, họ vây quanh cô, cô một câu tôi một câu khen đến mức không có kẽ hở.

“Thanh niên trí thức Trình, tóc của cô tết kiểu gì vậy? Đẹp quá!”

“Tôi nói ý, thanh niên trí thức Trình đẹp như vậy, tết kiểu gì cũng đẹp!”

“Đúng đúng, bộ quần áo này cũng đẹp, cô mặc lên người chỗ nào cũng hợp!”

“Da cô trắng thật đấy, có phải cô đánh phấn không?”

Trình Dao Dao há to miệng rồi ngậm lại. Mấy cô gái này không cần cô trả lời, họ từ nói cho nhau: “Cả người thanh niên trí thức Trình trắng như vậy, cô nhìn tay cô ấy đi, trêи tay không đánh phấn đâu nha.”

“Người Thượng Hải đều trắng như thanh niên trí thức Trình sao?”

“Thanh niên trí thức Trình trắng đó! Cô nhìn Trình Nặc Nặc đi, đen thế kia…” Cô gái này nhanh miệng, người bên cạnh lập tức kéo áo bĩu môi về hướng Trình Nặc Nặc.

Cô gái đang nói chuyện nhếch miệng lên, cô khinh thường: “Cô ta nghe thấy thì sao? Đầu óc đen da cũng đen! Ai không biết chuyện cô ta bắt nạt Nhiên Nhiên chứ!”

Cô gái này có quan hệ tốt với Lâm Nhiên Nhiên, đương nhiên có chung kè thù. Lâm Nhiên Nhiên cảm kϊƈɦ cười với cô, cô nói nhỏ: “Đừng nói nữa.”

Trình Dao Dao nhìn bộ dáng rụt rè của Lâm Nhiên Nhiên thì buồn cười. Cô gái nhỏ dịu dàng xinh đẹp diễn vai Bạch Liên Hoa có sức thuyết phục hơi Trình Nặc Nặc nhiều.

Hàn Nhân nói: “Không phải các cô muốn biết bím tóc của Dao Dao tết thế nào sao? Tôi biết đó, Dao Dao dạy tôi rồi!”

Mấy cô gái lập tức quên Trình Nặc Nặc, họ vây quanh Hàn Nhân năn nỉ: “Nhanh dạy bọn tôi đi, tết thế nào vậy?”

Hàn Nhân cười tủm tỉm gọi Trình Dao Dao: “Dao Dao, mượn tóc cô làm mẫu nhé.”

Hàn Nhân nói xong không đợi Trình Dao Dao từ chối, cô cởi dây buộc tóc tơ lụa của Trình Dao Dao ra. Trình Dao Dao nghiêng đầu oán trách, mái tóc đen nhánh rũ xuống thắt lưng thẳng mượt.

Mấy cô gái “Oa” lên, họ nhìn chằm chằm mái tóc đen nhánh lấp lánh như tơ lụa, tiếng kinh ngạc cảm thán vang lên không ngừng.

Ngôn Tình, Xuyên Không
Nguồn: Sưu tầm
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »

4 Trong Tổng Số 5 tác phẩm của dương tố