Muốn Phi Thăng Thì Yêu Đi

Lượt đọc: 3192 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 222
phiên ngoại 8

❊ ❊ ❊

Mộc Huân tự phong bế rất lâu, may là sau đó có Hạ Đình mở cửa giúp y.

Căn phòng âm u đột nhiên sáng ngời, Mộc Huân ngơ ngác ngẩng đầu, trông thấy đại sư huynh với mái tóc bạc lấp lánh. Hạ Đình tiến vào, ngân bào lướt trên nền nhà sẫm màu, hệt như ngân hà xẹt qua trời đêm, để lại một vệt sao lộng lẫy.

Mặt hắn lạnh như sương: “Ai bắt nạt ngươi.”

Mộc Huân giật mình hoàn hồn, lập tức đứng dậy hành lễ: “Sư huynh.”

Hạ Đình lại hỏi y: “Ai.”

Chỉ một chữ đơn giản mà lưng Mộc Huân đã đổ mồ hôi lạnh, y vội nói: “Không … không ai bắt nạt ta.”

Từ bé tới giờ, y gần như lớn lên trong những đòn roi của Hạ Đình, nhưng Mộc Huân rất rõ, sư huynh rất thương y, rất quan tâm y. Mấy năm trước, y từng bị tiểu nhân tính kế, đứt một cánh tay, Hạ Đình không nói hai lời lật tung sào huyệt kẻ kia, quét sạch từ trên xuống dưới, không lưu lại một người sống.

Mộc Huân rất sợ đại sư huynh, không chỉ vì hắn đánh y, mà còn vì hắn thương y.

Thần nghịch ngợm không sợ bị đánh, y chỉ sợ nhất là khiến người quan tâm mình đau lòng vì mình.

Hạ Đình cau mày: “Thật sự không ai bắt nạt ngươi?”

Nào có ai bắt nạt y, muốn nói thật, thì cũng là y bắt nạt ngân lang, Mộc Huân rũ mắt: “Là ta tự làm tự chịu.”

Hạ Đình yên lặng nhìn y.

Mộc Huân gượng cười: “Không có gì … ta chỉ rơi vào ngõ cụt, hiện giờ đã suy nghĩ kỹ càng rồi.”

Hạ Đình lại bảo: “Tay.”

Mộc Huân vừa đưa cổ tay cho hắn vừa nói: “Thật sự không sao, ta không bị thương, vẫn tốt …”

Hạ Đình lườm y: “Câm miệng.”

Mộc Huân lập tức thành thật, ước gì mình không mọc miệng.

Bắt mạch xong, sắc mặt Hạ Đình mới thả lỏng, nói: “Tuổi ngươi không còn nhỏ, đừng tiếp tục càn quấy.”

Mộc Huân đã nghe lời này không biết bao nhiêu lần, trước đây toàn vào tai trái ra tai phải, độp lại cả chục câu, có thể nói tới khi đại sư huynh phất tay áo bỏ đi … Nhưng lúc này, cảm thụ trong lòng đã khác, y cúi đầu, thấp giọng đáp: “Dạ.”

Hạ Đình sửng sốt, tiếp tục hỏi: “Thật sự không có gì?”

Mộc Huân định bảo “không sao”, nhưng hai chữ này như bị nghẽn trong cổ, không có cách nào thốt ra, y ngập ngừng, hầu kết lăn một vòng, cuối cùng chóp mũi chua xót, nói ra lời đã nghẹn thật lâu trong lòng: “Sư huynh … ta yêu một người.”

Che giấu sáu năm, chôn kín bao năm tháng, giờ phút này lao khỏi huyết mạch trong tim, mang theo cay đắng tê tâm liệt phế.

Mộc Huân chưa từng nói với Loạn Ưng, chưa từng nói với Xích Dương Tử, thậm chí cũng chưa từng nói với chính mình, thế nhưng y lại nói với Hạ Đình.

Bởi y biết đại sư huynh tu Phong Tâm quyết, không hiểu yêu là gì, cũng không tài nào hiểu được, cho nên y nói hắn nghe, đại sư huynh sẽ không cảm thấy gì.

Đúng như y nghĩ, sắc mặt Hạ Đình vẫn không thay đổi, chỉ bình tĩnh lắng nghe.

Thành lũy trong lòng Mộc Huân đã xuất hiện vết nứt, tuy rất nhỏ, song vẫn không ngăn được cảm xúc tuôn trào mãnh liệt.

“Ta không nên thích hắn, không nên trêu chọc hắn, nhưng ta …” Y nghẹn ngào, bộc lộ hết mọi cảm xúc.

Tình yêu dành cho Loạn Ưng, hoài niệm sáu năm bên nhau, hận thù bản thân, và cả nỗi đau vì tổn thương Loạn Ưng … tất cả đều trỗi dậy.

Hạ Đình nhìn y, tầm mắt hơi dời đi: “Đó là hắn cho ngươi?”

Hắn đang hỏi viên ngọc Mộc Huân đang nắm chặt. Mộc Huân không khỏi giữ chặt thêm, giọng ngày càng biến điệu: “Vâng.”

Ngón tay lạnh lẽo của Hạ Đình chạm lên trán Mộc Huân: “Nếu yêu hắn, tại sao lại rời khỏi hắn.”

Mộc Huân sửng sốt, lạnh lẽo trên trán lại sưởi ấm lồng ngực hoang vắng.

“Không muốn rời xa thì đừng rời xa.” Con ngươi Hạ Đình vẫn lãnh đạm như trước, giọng bình thản không thăng trầm, nhưng từng câu từng chữ lại chạm đến tim Mộc Huân, “Bị bỏ rơi, là một việc rất đau khổ.”

Bị bỏ rơi, là một việc rất đau khổ … Mộc Huân nhìn đại sư huynh, phảng phất như trông thấy Loạn Ưng, hắn nhất định rất đau khổ? Hắn yêu y nhường ấy, cố chấp nhường ấy …

Mà y lại gạt hắn, lừa hắn, tổn thương hắn, nhưng hắn vẫn chưa hề nói gì, thậm chí tức giận oán trách cũng không, hắn chỉ bảo hắn hiểu rồi, hắn hiểu cái gì, hắn ngốc như thế làm sao hiểu được!

Đôi mắt u ám của Mộc Huân lấy lại vẻ rực rỡ, y bảo: “Sư huynh, ta phải đi tìm hắn.” Vì ở bên Loạn Ưng mà cảnh giới đời này sẽ ngừng lại tại đây thì có hề chi, y vẫn còn rất rất nhiều năm, y muốn ở bên hắn, không cần phải tiếp tục theo đuổi đường phi thăng trong tiếc nuối và tuyệt vọng nữa!

Mộc Huân đến Tâm Vực, nhưng không tìm thấy Loạn Ưng ở phủ đệ của hắn.

Y tìm khắp nơi, ngoài Duy Tâm cung, hầu như đã tìm hết những nơi khác. Y không dám đến Duy Tâm cung, sợ vừa tới gần Đế tôn Cố Cửu Uyên sẽ nhận ra ngay, đến lúc đó trái lại còn tăng thêm phiền phức.

Mộc Huân đành trở về phủ đệ của Loạn Ưng, kiên nhẫn đợi hắn.

Y suy nghĩ rất nhiều, xấu tốt, gay go, bất hạnh, nhấp nhô … tất cả đều nghĩ một lần. Nhưng y không sợ gì cả! Ban đầu y cũng chẳng chấp nhất với phi thăng, nếu đã định sẵn không qua được tình kiếp, vậy thì thôi! Nhưng sư phụ … ừm, tạm thời cứ gạt đi, có thể giấu bao lâu thì giấu bấy lâu, đợi sư phụ xuất quan, nếu không cho phép thì y lại nghĩ cách.

Dù sao y và hắn sẽ không xa nhau nữa, tuyệt đối không chia lìa, y thích Loạn Ưng, Loạn Ưng cũng thích y, y không muốn bỏ rơi hắn, cũng không muốn bị bỏ lại!

Hãy là người đọc văn minh, truyện chỉ được post duy nhất tại wordpress của Mingtian023, tất cả những trang khác đều là reup trái phép, nếu bạn thấy được dòng này ở trang web khác mà vẫn còn muốn ủng hộ, xin hãy tự thẹn với lòng và nên biết truyện nhà mình không dành cho các bạn.”

Mộc Huân đợi thật lâu mà vẫn chẳng thấy Loạn Ưng đâu, y bắt đầu sốt ruột, sợ hắn xảy ra chuyện gì, nhưng tìm khắp cả Tâm Vực mà vẫn không tìm được người.

Loạn Ưng đã đi đâu? Chẳng lẽ thật sự ở Duy Tâm cung? Đã lâu như vậy, còn chưa ra nữa sao? Chỉ có cung điện của Đế tôn là y không dám vào.

Chờ … chờ đã …

Nghĩ đến đây, Mộc Huân đột nhiên lóe linh quang, y lập tức đứng dậy, vội vàng xuất môn đến Tinh Hải Vọng Tẫn.

Ở nơi ban đầu tại thuở ban đầu, y trông thấy ngân lang của y.

Hắn cô đơn đứng ở đó, sau lưng là Vọng Tẫn đỏ tươi, trong mắt là Tinh Hải xanh thẳm.

Chóp mũi Mộc Huân nóng lên, hốc mắt đỏ bừng, đến gần Loạn Ưng rồi dùng sức ôm hắn: “Xin lỗi.”

Loạn Ưng mất thật lâu vẫn chưa hoàn hồn, hắn đợi ở đây lâu lắm rồi, đã gặp ảo giác vô số lần, đã thấy Mộc Huân vô số lần … cho nên hắn không cho rằng người trước mắt là thật.

Mãi đến khi những giọt nước mắt mặn đắng rơi vào môi lưỡi.

Loạn Ưng rốt cục phản ứng, hắn chuyển mắt, giọng khàn cùng cực: “Ngươi …”

“Ta xin lỗi ta xin lỗi …” Mộc Huân không ngừng xin lỗi, không ngừng hôn hắn, không ngừng nói những lời thật lòng, “Ta sẽ không rời xa ngươi nữa, sẽ không bỏ ngươi lại, tha thứ cho ta, Loạn Ưng, xin hãy tha thứ cho ta.”

Thật sự là Mộc Huân, Mộc Huân bằng da bằng thịt, không phải ảo cảnh chạm vào là tan biến.

Đại não Loạn Ưng vang một tiếng, dùng sức ôm chặt y.

Hắn không nghe được gì, không suy xét được chi, đầu óc cứ trống rỗng, chỉ có người trong ngực mới mang đến xúc cảm chân thật cho hắn.

Hắn muốn ôm chặt y, nhất định phải ôm y thật chặt, bất kể ra sao, bất kể xảy ra chuyện gì, dù y muốn chạy, hắn cũng sẽ không buông tay thêm lần nào nữa.

Mùi vị này, chỉ một lần là đủ lắm rồi.

❊ ❊ ❊

Lúc Hạ Đình bảo: “Bị bỏ rơi, là một điều rất đau khổ.” Lòng mẹ cũng đau …

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »