Muốn Phi Thăng Thì Yêu Đi

Lượt đọc: 3211 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 210
trận chiến định mệnh này cuối cùng cũng sắp khai hỏa!

❊ ❊ ❊

Thẩm Thanh Huyền sợ Tiểu Tăng không rõ, vì thế nhấn mạnh thêm lần nữa: “Gửi thiếp mời, phải có lễ nghi chu toàn.” Đừng có thần hồn nát thần tính.

Lão Tăng lập tức thẳng lưng, cực kỳ “nhạy bén” nhận ra hàn ý tận xương từ trong lời nói du dương như đàn sáo của Thẩm Thanh Huyền, ngưng trọng đáp: “Đệ tử nhất định không phụ kỳ vọng của Tôn chủ.”

Thẩm Thanh Huyền cảm thấy không có vấn đề gì, Tăng Tử Lương không phải Diệp Trạm, không đến mức giương cung bạt kiếm với Tâm Vực, đồ tôn khéo đưa đẩy hẳn có thể xử lý việc này một cách thỏa đáng.

Trước khi đi, y sực nhớ ra một chuyện: “Đưa thiếp mời cho ta.”

Tăng Tử Lương lập tức dâng thiếp mời bằng hai tay.

Thẩm Thanh Huyền phất tay áo, một cây bút lông bỗng xuất hiện giữa hai ngón tay, bút lông đặt xuống, hai chữ “Liên Hoa” xuất hiện trên giấy.

“Được rồi.” Thẩm Thanh Huyền thu tay lại, “Gửi cái này đi.”

Tăng Tử Lương cung kính đáp: “Vâng.”

Thẩm Thanh Huyền cùng Tiểu Kim vừa đi, chân lão Tăng lập tức mềm nhũn, phải đỡ ghế thái sư chậm chạp ngồi xuống.

Không ngờ Tôn chủ lại ký tên trên thiếp mời!

Tăng Tử Lương không dám nhìn lâu hai chữ tôn quý nhưng cấm kỵ này … Hắn vỗ ngực, sau một lúc mới bình tĩnh trở lại.

Xem ra trận chiến này không thể tránh rồi!

Tăng Tử Lương không dám chậm trễ, vội vàng đưa thiếp mời đến Tâm Vực.

Đưa thiếp mời xong hắn không về Vô Phương tông ngay, mà khẩn trương truyền tin cho chưởng môn sáu phái, tập hợp ở Tử Ngọ quan.

Độc giả của truyenfull mau cút khỏi truyện mình dịch

Thấy mọi người tề tụ đông đủ, Tăng Tử Lương kể lại chuyện “chiến thư”, năm người còn lại đồng loạt lộ vẻ mặt ngạc nhiên.

Trình Tịnh hỏi: “Ngươi có xuyên tạc ý Tôn chủ không đó?”

Trán Tăng Tử Lương chảy mồ hôi lạnh: “Vậy ngươi cho rằng Tôn chủ còn có ý gì?”

Một câu làm Trình Tịnh mê man, phải ha … còn có thể có ý gì!

Diệp Trạm đập bàn đứng dậy: “Sớm phải vậy! Chư tử Tâm Vực đi ngược thế đạo, lẽ ra phải thanh lý môn hộ từ sớm!”

Hắn dùng từ cũng chẳng sai, dù gì đồng chí lão Cố vẫn là “phản đồ” của Vạn Pháp tông, mặc dù Vạn Pháp tông đã biến mất, nhưng sáu phái kế tục Tam Thánh, lại còn là đồ tôn của Thẩm Thanh Huyền, cũng xem như là hậu sinh của Vạn Pháp tông.

Từ trước đến giờ Trịnh Tình là một người trầm ổn, hắn nói: “Nhưng vô duyên vô cớ, tự dưng …” Hắn còn chưa dứt lời … song những người còn lại đã hiểu.

Tuy rằng Thiên Đạo và Tâm Vực không đội trời chung, nhưng mấy ngàn năm qua — nhất là những năm Cố Kiến Thâm chấp chính, song phương êm ấm thái bình. Mặc dù hô hét khẩu hiệu ầm ĩ, song chưa bao giờ bùng nổ chiến tranh quy mô lớn, như đám người Tăng Tử Lương, Lạc Hoan, Mộc Dung có đôi khi còn “buôn bán” qua lại với người Tâm Vực.

Tam Thánh bế quan, Thẩm Thanh Huyền không hỏi thế sự đã lâu, sao bỗng nhiên …

Diệp Trạm là fan cuồng chân chính của Tôn chủ, há mồm chỉ có: “Tôn chủ đã hạ chiến thiếp, chúng ta tích cực chuẩn bị chiến tranh là được.” Cần gì nghĩ sâu xa? Dù sao Tôn chủ nói gì cũng đúng.

Tăng Tử Lương không hổ là người “gây chuyện”, hắn trầm ngâm: “Ta cho rằng Tôn chủ sắp phi thăng …”

Đám người Trình Tịnh đồng loạt nhìn hắn: “Xin chỉ giáo?”

Lão Tăng “bình tĩnh” phân tích: “Các ngươi ngẫm lại xem, hiện giờ vì sao Thiên Đạo và Tâm Vực có thể tường an vô sự?”

Vì Thiên Đạo có Liên Hoa Tôn chủ, Tâm Vực có Đế tôn Cửu Uyên.

Tăng Tử Lương nói tiếp: “Nếu Tôn chủ đại nhân phi thăng, có phải cân bằng này sẽ bị phá vỡ không?”

Hắn lập tức soi sáng cho mọi người.

Trình Tịnh và những người khác ớn lạnh cả lưng, Lạc Hoan sống buông thả xưa nay nhịn không được mà nói: “Tôn chủ đại nhân sợ sau khi ngài phi thăng không thể che chở Thiên Đạo?”

Tăng Tử Lương: “Nhất định là thế!”

Không thể không nói, cách nghĩ của lão Tăng tuy không hợp lý nhưng lại rất thuyết phục.

Hiện giờ giới tu chân được thái bình nhờ có cân bằng hai giới, nếu một trong hai bên phi thăng, cân bằng này sẽ bị phá vỡ.

Cuồng đồ Cố Cửu Uyên có khả năng xưng đế ở Tâm Vực, chứng tỏ tính hắn bá đạo tập quyền cỡ nào, hiện giờ hắn không dám đặt chân vào Thiên Đạo toàn bộ là vì có Liên Hoa Tôn chủ tọa trấn.

Nhưng nếu Tôn chủ phi thăng, dù Tam Thánh xuất quan, chỉ e Cố Cửu Uyên cũng chẳng hề sợ hãi.

Đến lúc đó Thiên Đạo sẽ “sinh linh đồ thán” đến bậc nào?

Mặc dù sáu người họ không được chứng kiến thời thịnh thế của Vạn Pháp tông, nhưng từ bé đã nghe kể về thảm án Thượng Đức phong, cũng nghe về sự tàn bạo của Cố Kiến Thâm!

Ma đế bị quyền lực mê hoặc tâm hồn ấy làm sao không mơ tưởng đến Thiên Đạo phồn hoa?

Nghĩ theo mạch não của lão Tăng, chưởng môn sáu phái đều kéo căng thần kinh, lĩnh hội “dụng tâm lương khổ” của Tôn chủ đại nhân.

Fan cuồng Diệp Trạm nghe xong đương nhiên nhiệt huyết dâng trào, hận không thể ngay lập tức vọt tới Tâm Vực đại chiến một trận.

“Tôn chủ sắp phi thăng, còn không quên lo cho chúng ta …” Trình Tịnh lắc đầu khẽ thở dài, “Tại chúng ta vô năng, thật sự … thẹn với giáo dưỡng của sư tổ.”

Câu nói ấy khiến năm người còn lại bứt rứt trong lòng.

Diệp Trạm vực dậy tinh thần: “Đừng ủ rũ, chúng ta chỉ cần chuẩn bị cho tốt, giúp Tôn chủ không còn nỗi lo về sau nữa!”

Tăng Tử Lương cũng nói: “Vẫn nên nắm chắc thời gian chuẩn bị đi, bảy ngày sau sẽ luận đạo ở Tinh Hải, cấp bách như thế chỉ e Tôn chủ đại nhân không còn nán lại giới tu chân được lâu nữa.”

Thẩm Thanh Huyền ngàn dò vạn dặn, còn đặc biệt tìm Tăng Tử Lương khá là “hiểu chuyện” để làm việc này, kết quả nhóm đồ tôn vẫn hoàn mỹ lái khỏi chân tướng.

Cũng không thể trách đám lão Tăng, mặc dù họ ảo tưởng hơi nhiều, nhưng hướng nghĩ cực kỳ chính xác, cực kỳ hợp lý!

Về phần “hẹn người Tâm Vực nhất là Đế tôn Tâm Vực cùng ngắm bình minh hoàng hôn thuận tiện đốt pháo hoa đắp người tuyết …” mới thực sự là mạch não của thần có biết không! Nó không còn là hố trong não nữa mà thành hố đen mất rồi!

Về phần Tâm Vực nhận được thiếp mời …

Tứ hộ pháp tám đại tướng (còn được gọi là thập nhị tướng) lần lượt vọt lên trời, nổ thành pháo hoa!

Họ khẩn cấp đưa thiếp mời đến Duy Tâm cung, lén lút mở thật nhiều cuộc họp nhỏ, ai nấy đều căm phẫn, hận không thể san bằng Thiên Đạo dối trá ngay bây giờ.

Vì cớ gì Thẩm Thanh Huyền muốn viết cái tên chói lọi của mình lên thiếp mời.

Khiêu khích chăng? Làm gì có, y chỉ đang buộc lão công lộ diện mà thôi.

Chỉ là một thiếp mời luận đạo, Thẩm Thanh Huyền sợ Cố Kiến Thâm làm “rùa già rút đầu”, chỉ để thuộc hạ tham gia thì y phải làm sao?

Vậy nên y viết tên mình, để nói cho chư tử Tâm Vực biết, y cũng tới luận đạo.

Thẩm Thanh Huyền đi, tất nhiên Cố Kiến Thâm không thể không đi.

Đặc biệt là cả Tâm Vực đều biết Thẩm Thanh Huyền sẽ đi, nếu Cố Kiến Thâm không đi sẽ gây ảnh hưởng không tốt: một mặt trông có hơi hèn (mặc dù thực tế hèn hơn tưởng tượng gấp trăm lần), mặt khác nếu không đi, chẳng khác nào hắn bỏ mặc thần dân của mình rơi vào nguy hiểm không màng tới.

Suy cho cùng trong mắt Tâm Vực, Thẩm Thanh Huyền chính là kẻ nguy hiểm nhất giới tu chân.

Thẩm Thanh Huyền đánh bàn tính xong xuôi hết rồi, cũng thực sự đáng tin cậy lắm.

Nhưng tác dụng phụ là cả Thiên Đạo và Tâm Vực đều “rục rịch”, nhiệt huyết sôi trào, toàn dân giơ vũ khí, trong đó không thiếu trí giả giống lão Tăng.

Các trí giả đều cho ra cùng dự đoán — trận chiến định mệnh này cuối cùng cũng sắp khai hỏa!

Dựa theo một ý nghĩa nào đó, nó thực sự là định mệnh.

Chỉ tiếc không phải chiến tranh, mà là “pháo”.

❊ ❊ ❊

Tiểu kịch trường:

Mộc Huân cắn kẹo hồ lô: Cho nên á, có gì mà một pháo không thể giải quyết? Nếu một pháo không được thì … một đêm bảy pháo, mọi người hiểu mà?

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »