Muốn Phi Thăng Thì Yêu Đi

Lượt đọc: 3128 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 219
phiên ngoại 5

❊ ❊ ❊

Chỉ với một câu nhẹ nhàng bâng quơ hết sức giản đơn, đã lược bớt quá khứ chất chồng thương tích. Nếu không có chấp niệm sâu nặng, sao có thể vẽ được bức họa như thế, hoàn thành rồi thì chấp niệm lại càng sâu. Cuối cùng, chỉ có thể nhờ bên ngoài phá hủy bức họa ấy, hủy đi chấp niệm không tên, mới có thể giúp Cố Kiến Thâm đột phá cảnh giới mới.

Cố Kiến Thâm hóa thành hình người, nâng niu ngọc giản Tiểu Bạch trong lòng bàn tay: “Cho nên ta mới không muốn em tới Tâm Vực.”

Thẩm Thanh Huyền cũng hóa thành hình người, ngả vào người hắn: “Ngươi định giấu ta cả đời ư?”

Cố Kiến Thâm nói: “Không cố ý giấu em, nhưng không nhất thiết phải nhắc tới.”

“Cần chứ.” Thẩm Thanh Huyền cầm tay hắn hôn lên, “Ta muốn biết mọi thứ về ngươi.”

Quá khứ hạnh phúc, ký ức đau khổ, chấp niệm không cách nào từ bỏ, luyến lưu không biết nguyên nhân, y nên được biết tất cả.

Thực chất hai người chỉ là thần thức, vậy nên khi Thẩm Thanh Huyền hôn tay hắn, Cố Kiến Thâm không cảm nhận được, nhưng nhìn bức tranh này, lại có thể mường tượng được xúc cảm ấm lòng kia.

Cố Kiến Thâm cười thật bình thản: “Đi thôi, dẫn em đi xem.”

Hai mắt Thẩm Thanh Huyền sáng rực, Cố Kiến Thâm cúi đầu hôn y: “Không cho phép cười ta.”

Thẩm Thanh Huyền: “Tuyệt đối không!”

Cố Kiến Thâm thở dài: “Chuẩn bị tâm lý cho tốt đi, sắp tới lúc em chứng kiến thời điểm ngu nhất của lão công nhà em rồi.”

Hắn cố tình dùng ngữ điệu ung dung khi nói, nhưng Thẩm Thanh Huyền lại không có cách nào xem nó là thản nhiên.

Bức chân dung này được Cố Kiến Thâm thả ra, cũng do hắn thu về. Người Tâm Vực đều bảo Cố Kiến Thâm sợ bức họa này khốn nhiễu tâm chúng tu sĩ, cho nên mới mang về hủy, để mọi người có thể thoát khỏi nó và hoàn toàn buông tay.

Nhưng thực tế, hắn đem nó về, đặt ở tẩm cung trong rất nhiều năm.

Không tu hành, không màng chính sự, mặc kệ tất cả, tựa như cây tùng bách trơ trọi trên núi, ngắm nhìn chân trời mịt mờ nơi xa xôi.

Thẩm Thanh Huyền không kiềm được hỏi Cố Kiến Thâm: “Lúc này người đang nghĩ gì?”

Cố Kiến Thâm nói: “Còn nghĩ được thì hay biết mấy, đáng sợ là ta chẳng nghĩ nổi được điều gì.”

Nhìn người trong họa, nhìn Thẩm Thanh Huyền tồn tại rồi lại như không tồn tại, Cố Kiến Thâm không nhớ được bất kỳ điều gì, hắn cảm thấy mình nên nhớ ra, song vẫn không có gì cả.

Đối với tu sĩ Tâm Vực, tình trạng này có thể nói rất trí mạng. Bởi vì hắn hoài nghi tâm mình.

Rõ ràng chẳng có gì, trống rỗng, hoàn toàn lạ lẫm; nhưng tâm hắn lại nói hắn biết rằng: có chứ, nó rực rỡ và rất đỗi quen thuộc.

Chính vì sự tương phản ấy, chẳng trách nghĩa phụ Cố Kiến Thâm lại hủy bức họa ấy đi. Nếu không hủy nó, sợ rằng tu vi nửa đời của Cố Kiến Thâm sẽ bị gặm nhấm hầu như không còn.

Hiện giờ Thẩm Thanh Huyền đã có hiểu biết nhất định về Tâm Vực, nghe xong lập tức lạnh cả lưng.

Cố Kiến Thâm ôm y: “Không sao, tất cả đã qua rồi.”

Thẩm Thanh Huyền không dám nghĩ Cố Kiến Thâm đã trải qua việc này như thế nào.

Cuộc đời dài dằng dặc này của họ, chỉ cần có một bước sai lầm, sẽ liên tục chịu bi kịch.

Đáng buồn hơn là, họ sẽ không biết mình bỏ lỡ nhau cho đến lúc chết.

Thẩm Thanh Huyền kìm lòng chẳng đặng mà lặp lại lời Cố Kiến Thâm: “Ừ, đã qua lâu rồi.”

Cố Kiến Thâm không muốn để Thẩm Thanh Huyền xem đoạn ký ức này, bởi vì không muốn y đau lòng như hắn.

Hắn đã chẳng thể nhớ rõ tâm trạng của mình khi ấy, cơ bản chính là hành động điên rồ, phân không rõ không gian và thời gian, cũng không rõ tâm và mạch suy nghĩ, mọi thứ cứ rối như tơ vò, vuốt hoài không suôn, sau cùng giãy dụa một cách vô lực, cam nguyện hãm sâu trong bùn lầy.

Về sau họa không còn nữa, hắn bừng tỉnh khỏi giấc mộng ấy.

Không nhớ nổi Thẩm Thanh Huyền, cũng không nhớ nổi quá khứ từng trải — hắn nắm quyền kiểm soát tâm, nhờ thế đột phá đại thừa kỳ.

Thẩm Thanh Huyền và Cố Kiến Thâm nán lại Tâm Vực một thời gian, đợi tới khi Mộc Huân biến hình, trở về Tinh Hải một chuyến. Tử thủy yêu quay lại, đương nhiên không gặp được ngân lang. Thực ra y không để tâm quá nhiều, chủ yếu trở về Tinh Hải cũng vì nhớ nhung đám trân châu của mình, muốn tìm một nơi thật đẹp để an bài chúng. Hiềm nỗi, khi y ngẩng đầu nhìn sang Vọng Tẫn, biết đâu trong lòng lại nhớ đến đôi mắt xanh thẳm như bầu trời của ngân lang kia.

Chỉ tiếc y chỉ nhìn một cái như thế rồi thôi. Mộc Huân không chần chừ, thu dọn xong lập tức về Thiên Đạo, đến Vạn Tú sơn, theo sư phụ và các sư huynh bắt đầu cuộc đời dài dằng dặc của thánh nhân Khinh Nhiễm.

Gần như cùng lúc tử thủy yêu vừa rời khỏi Tinh Hải, Loạn Ưng cũng trở lại.

Mối thù của tộc ngân lang đã được báo, Loạn Ưng tự do, đã có đủ dũng khí đến tìm con sói tím xinh đẹp kia.

Tiếc rằng, người bảo hắn lấy thân báo đáp không còn ở đây nữa.

Âu cũng là lẽ đương nhiên, thời gian qua lâu nhường ấy, ai sẽ mãi đứng chờ một kẻ xa lạ không để lại bất kỳ hứa hẹn? Loạn Ưng không thất vọng, chỉ thấy tiếc nuối, thậm chí không thể báo đáp ơn cứu mạng của y.

Thế rồi gần ngàn năm sau, cứ cách mười năm Loạn Ưng lại tới nơi này, nhìn nơi họ gặp gỡ, tìm kiếm thân ảnh quen thuộc dần nhạt nhòa nọ.

Thẩm Thanh Huyền khẽ nói với Cố Kiến Thâm: “Loạn Ưng si tình thật đấy.”

Cố Kiến Thâm mạnh dạn nhận vơ: “Ta dạy đó.”

Thẩm Thanh Huyền: “……”

Hai người lại đến xem Mộc Huân, khác với Loạn Ưng nhớ mãi không quên, tử thủy yêu đã hoàn toàn quên bẵng chuyện “lấy thân báo đáp”, y nghịch trời nghịch đất, nghịch tới nổi ba ngày không bị đánh sẽ lại nhảy lên mái nhà lật ngói.

Cố Kiến Thâm trêu chọc: “Còn đây là em dạy đó.”

Thẩm Thanh Huyền: “……”

Trên thực tế, Cố Kiến Thâm nói vậy là không đúng, bởi vì Thẩm Thanh Huyền can thiệp rất ít vào việc quản giáo Mộc Huân, mang người về rồi, y chỉ thu xếp ổn thỏa rồi bế quan ngay.

Sau này có Hạ Đình làm huynh trưởng như cha, đúng giờ xử lý tiểu sư đệ.

Chẳng trách mấy ngàn năm sau Mộc Huân cứ gặp Hạ Đình là lại rén, bởi do bóng ma trước đây sâu quá mà.

Hạ Chỉ Qua nghiêm khắc, đánh người không chút qua loa, đánh tử thủy yêu khóc oa oa.

Cố Kiến Thâm bình luận: “Quả nhiên không nên luyện Phong Tâm quyết.”

Nhớ Thẩm Thanh Huyền nghịch ngợm năm đó của Vạn Pháp tông, vì luyện Phong Tâm quyết mà thành Liên Hoa tôn chủ lạnh mặt lạnh tâm.

Nhớ cục nắm Tiểu Bạch năm đó thích trộm túi càn khôn, thích xem người ta hôn giờ cũng tu thành cái dạng này.

Thẩm Thanh Huyền nhìn Hạ Đình, thật sự không tài nào nhìn ra dáng vẻ năm ấy.

Cơ mà nhớ lại năm đó nhặt được hắn, nhìn hắn co ro bất an, Thẩm Thanh Huyền lại đau lòng không sao tả xiết.

Y nói với Cố Kiến Thâm: “Là Hạ Đình chủ động yêu cầu tu hành Phong Tâm quyết.”

Cố Kiến Thâm: “Hắn đã quên hết chuyện năm đó rồi.”

Tại sự kiện Lan Phất quốc, nắm Tiểu Bạch cũng bị thương, Cố Kiến Thâm cứu hắn, cho nên Hạ Đình cũng quên sạch toàn bộ.

Thẩm Thanh Huyền: “Có lẽ … tâm vẫn còn nhớ.”

Không muốn bị bỏ rơi, không muốn rời khỏi người thân thuộc, cho nên ngưng tâm tu luyện, vượt qua giới hạn tu hành hiện tại của giới tu chân, đột phá đại thừa kỳ trong khoảng thời gian ngắn ngủi.

Khi gặp lại, tử thủy yêu và ngân lang đã ở hai thân phận đối địch.

Mộc Huân thành thánh, lần đầu trùng kích đại thừa kỳ lại gặp bình cảnh, Xích Dương Tử bấm tay, tính ra đoạn “tình duyên” khi còn bé năm ấy.

Mộc Huân ngạc nhiên: “Một câu xưa lắc như vậy mà cũng tính?”

Xích Dương Tử chỉ vào tim y: “Vẫn luôn bị ngươi giấu trong này.”

Mộc Huân lên án: “Nhị sư huynh, ngươi lại xem thiên cơ!”

Xích Dương Tử hốt hoảng, vội che miệng y: “Nhỏ giọng chút coi, da ngươi dày không sợ bị đánh chứ ta thì sợ đó.”

Mộc Huân hầm hừ: “Ai bảo ngươi không làm việc đàng hoàng, xem mấy thứ không đứng đắn của Tâm Vực.”

Xích Dương Tử nói: “Tổ tông ta ơi, ngươi mau câm mồm, đây là ghi chép do chính tay Đế tôn sáng tác, sáng tác đó, ngươi hiểu không!”

Mộc Huân càng hung hăng: “Còn Đế tôn nữa chứ! Cố Cửu Uyên là ma đế, ma đế đầu tiên từ thiên cổ!”

Xích Dương Tử sợ Mộc Huân ồn ào dụ đại sư huynh ra, đành thỏa hiệp: “Được rồi được rồi, ta giúp ngươi qua kiếp này, trợ ngươi lên đại thừa.”

Mộc Huân mừng quýnh: “Thật không? Ta có thể đột phá đại thừa trước sư huynh ư?”

Xích Dương Tử: “Chắc là … vậy …”

Mộc Huân cười “tà mị”: “Chờ ta đại thừa, xem sư huynh còn đánh được ta nữa không!”

Xích Dương Tử tủi thân hết sức, sư huynh hắn nào có phải người, sư đệ cũng không phải nốt, tốc độ tu hành nhanh hơn hắn gấp ba, người bình thường như hắn thật là đáng thương.

Cố Kiến Thâm nói với Thẩm Thanh Huyền: “Hai đồ đệ này của em thú vị thật đấy.”

Thẩm Thanh Huyền: “Hạ Đình và Mộc Huân có tư chất cao, nhưng Xích Dương Tử mới là đứa thông minh thực sự.”

Khi Thiên Đạo và Tâm Vực vẫn trong quan hệ giằng co, Xích Dương Tử lại có thể tiếp thu lý niệm của Tâm Vực, còn tôn trọng quan điểm của trường phái khác, phải nói rất phi phàm.

Sau khi hai tên kia thương lượng một phen, Mộc Huân liền tới Tâm Vực “tình cờ gặp” Loạn Ưng.

Xích Dương Tử biết cả đống tà thuật, chẳng biết tìm đâu ra hạt châu giúp Mộc Huân thay đổi thể chất, đổi số mệnh Thiên Đạo của y thành Tâm Vực. Thế là, Mộc Huân nghênh ngang tiến vào Tâm Vực, dọc đường còn nhàn nhã phát tợn, mua cả đống thứ to nhỏ.

Sau đó y còn tới hội đấu giá, mua một viên trân châu cực lớn, chỉ khổ cho người tranh giá với y, một viên trân chân không giá trị bị thét giá trên trời.

Đường đường một trong Tam Thánh chẳng nhẽ thiếu tiền? Mộc Huân dứt khoát tăng gấp đôi, dám đoạt trân châu của ta hả.

Người ta thường bảo có tiền không lộ, hành động này của y quá gây sự chú ý.

Cố Kiến Thâm khẽ giải thích với Thẩm Thanh Huyền: “Thành trấn này thuộc quyền sở hữu của Loạn Ưng.”

Thẩm Thanh Huyền đã hiểu: “Mộc Huân cố tình gây rắc rối?”

Cố Kiến Thâm trầm tư, đưa ra suy đoán: “Có lẽ y muốn … được anh hùng cứu mỹ nhân?”

Mộc Huân một thân một mình, tu vi nom có vẻ không cao, lại còn có tiền như thế, tu sĩ Tâm Vực không phải kẻ ngu, sao có thể không đến vơ vét kho báu di động kia?

Dự là Xích Dương Tử tính cho Mộc Huân hết rồi, hai người biết được hành tung gần đây của Loạn Ưng, Mộc Huân định đẩy bản thân vào nguy hiểm, sau đó được Loạn Ưng cứu?

Mặc dù tình tiết hơi bị khiếm nhã, nhưng cực kỳ hữu dụng, tốt xấu gì đoạn nhân duyên ngàn dặm này cũng được dẫn lối.

Thẩm Thanh Huyền dằn lòng đi theo, Mộc Huân rêu rao khắp nơi thế kia, tất nhiên là bị theo dõi, y vờ như không biết, cứ lắc lư ngông nghênh ngoài đường. Ra đến vùng ngoại ô, kẻ tặc lập tức lao vào cướp, Mộc Huân hết nhìn đông rồi nhìn tây, nhận ra tiếng động đằng xa, lập tức lộ vẻ mặt làm như hốt hoảng lắm.

Thẩm Thanh Huyền bình luận: “Diễn xuất kiểu này chỉ được ba điểm, không thể nhiều hơn.”

Cố Kiến Thâm nhịn không được bật cười thành tiếng.

Mặc dù hành động của Mộc Huân khốn nạn đến không thể khốn nạn hơn, nhưng vẫn thành công dụ được ngân lang.

Thực ra chẳng cần diễn, cũng không cần cất công như thế, chỉ cần Mộc Huân mang đôi mắt tím này xuất hiện trước mặt Loạn Ưng, nhất định ngân lang sẽ mất hồn mất vía ngay lập tức.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »