Muốn Phi Thăng Thì Yêu Đi

Lượt đọc: 3144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 203
làm bạn cùng thần

❊ ❊ ❊

Bảo vệ? Cố Kiến Thâm nhìn tiểu tuyết liên non thiếu điều chọt phát hỏng ngay, lại nhìn bản thân, hmm … điều gì đã khiến Thẩm Thanh Huyền sinh ra lỗi giác hắn cần được bảo vệ vậy?

Thẩm Thanh Huyền càng nghĩ càng thấy hợp lý! Dựa theo cách nói của Kim Dương, tộc tuyết liên ở thần điện rất có địa vị, mặc dù Thẩm Thanh Huyền không hề thấy mình có gì đẹp, nhưng nếu thần cho là thế, vậy đồng nghĩa sau khi biến hình y nhất định sẽ cực kỳ lợi hại.

Đến lúc đó y sẽ chăm chỉ học tập, nghiêm túc cầu nguyện, đến khi bản thân mạnh mẽ hơn là có thể bảo vệ Uyên rồi!

Không chỉ có Uyên … mà còn Kim Dương, hoa mạn châu sa, hoa phượng hoàng, hoa mẫu đơn đỏ … Y sẽ dùng hết sức chăm sóc họ!

Giờ đã có mục tiêu cuộc đời, Thẩm Thanh Huyền chỉ muốn mình biến hóa thật nhanh.

Thẩm Thanh Huyền hỏi: “Trước ngày thần mộc đến, tôi cần chuẩn bị những gì?”

Tuy rằng Cố Kiến Thâm vẫn không rõ mạch não của y, nhưng nghe xong câu này, hắn biết y đã thay đổi suy nghĩ.

Cố Kiến Thâm: “Đừng nghĩ nhiều, cứ ở trong hồ băng dưỡng thân là được.”

Thẩm Thanh Huyền hỏi: “Vậy là được rồi hả?”

Cố Kiến Thâm đáp: “Ừ, thế là đủ rồi.”

Thẩm Thanh Huyền không kiềm được mà hỏi: “Lúc đó anh cũng vậy ư?”

Cố Kiến Thâm không phải hoa, cần gì phải hóa hình? Có điều vì để gần gũi với Thẩm Thanh Huyền và giúp y yên tâm, hắn bảo: “Cũng gần giống thế.”

Chỉ tiếc Thẩm Thanh Huyền không tin, vì hắn tỏ ra do dự, mà cách nói lấp lửng “Cũng gần giống thế” sao cũng được lại tiềm tàng vô số gian khổ.

Thẩm Thanh Huyền không đành lòng hỏi lại, gật đầu: “Tôi hiểu rồi.”

Cố Kiến Thâm không biết y hiểu cái gì.

Ban đầu Thẩm Thanh Huyền không chịu để Cố Kiến Thâm đến băng thất, nguyên nhân không phải do hắn, mà là băng ốc âm u, y sợ Cố Kiến Thâm sẽ không thích; thêm nữa là khi y về băng thất, thánh quang ánh vàng rực rỡ trên người y sẽ không còn nữa, mà là biến thành trắng trong giống như băng, y sợ Cố Kiến Thâm sẽ ghét y.

Nhưng hiện giờ y chẳng còn quan tâm những điều này nữa, vừa nghĩ tới hình ảnh Cố Kiến Thâm cô đơn lẻ bóng, y thực sự không đành lòng.

“Anh có thể đưa tôi về không?” Thẩm Thanh Huyền hỏi một cách uyển chuyển.

Cố Kiến Thâm rất sẵn lòng: “Đương nhiên rồi.”

Thẩm Thanh Huyền cho hắn một mũi kim dự phòng: “Chỗ tôi ở lạnh lắm, hơn nữa còn … rất xấu.”

Cố Kiến Thâm biết y nhất định không thích băng thất, nên bảo: “Đợi em biến hình rồi thì có thể dọn ra ngoài.”

Thẩm Thanh Huyền bị hắn dời chú ý: “Thần thị sẽ ở đâu?”

Cố Kiến Thâm khẽ nói: “Em sẽ làm bạn bên cạnh thần.”

Thần thị ở bên thần, nhưng Cố Kiến Thâm lại bị gạt bỏ ra ngoài ư? Trong lòng Thẩm Thanh Huyền nghẹn một hơi, không muốn nói nữa!

Cố Kiến Thâm nhận ra cảm xúc của tiểu tuyết liên, bèn hỏi y: “Em sao vậy?”

Thẩm Thanh Huyền không muốn làm hắn buồn, liền chuyển đề tài: “Anh cảm thấy tôi đẹp không?”

Cố Kiến Thâm sững sờ.

Thẩm Thanh Huyền lại nói một cách ẩn ý: “Thực ra tôi không phải màu này đâu, là thánh quang phủ một tầng sáng vàng lên người tôi, về băng thất rồi sẽ …”

Cố Kiến Thâm vỡ lẽ, nói: “Đừng tự ti, đẹp hay không không liên quan đến vẻ ngoài.”

Thẩm Thanh Huyền tin hắn, nhưng vẫn có chút không yên.

Chẳng qua chút không yên ấy nếu so với cô đơn tịch mịch của Cố Kiến Thâm thì chẳng đáng là bao!

Y muốn hắn đưa y về băng thất, nếu hắn không có chỗ để đi, vậy y sẽ bầu bạn cùng hắn.

Vừa vào băng thất, Thẩm Thanh Huyền dè dặt quan sát Cố Kiến Thâm, thấy hắn không hề tỏ ra chán ghét, y mởi yên lặng thở phào nhẹ nhõm.

Cố Kiến Thâm đưa y vào nước hồ băng.

Thẩm Thanh Huyền hỏi hắn: “Anh cảm thấy thế nào, có lạnh không?”

Cố Kiến Thâm: “Không, nhiệt độ chỗ em rất hợp với tôi.”

Thẩm Thanh Huyền hoàn toàn yên tâm.

Những ngày về sau của Thẩm Thanh Huyền phải nói là vô cùng tốt đẹp.

Sáng, Kim Dương đến tìm y chơi, nó đi rồi Thẩm Thanh Huyền sẽ đi tìm Uyên, rồi họ sẽ ở bên nhau cả ngày.

Có điều sau khi trời tối Uyên sẽ đi, bảo là sợ quấy rầy y nghỉ ngơi.

Trong băng thất không có chỗ ngủ cho Cố Kiến Thâm, nên Thẩm Thanh Huyền không giữ hắn lại.

Về sau Cố Kiến Thâm toàn trực tiếp đến băng thất tìm y, còn mang theo sách đọc cho y nghe.

Thực ra có nhiều chỗ Thẩm Thanh Huyền nghe không hiểu, hơn nữa còn khá phản cảm về thần không ngừng xuất hiện trong sách, nhưng giọng Cố Kiến Thâm rất dịu dàng êm tai, làm y hoàn toàn không nỡ cắt ngang.

Không rõ đã qua bao nhiêu ngày, sáng hôm nay Kim Dương không đến, người đẩy cửa vào là thần thị tộc tuyết liên.

Hắn vẫn mang dáng vẻ khiến người khác yêu thích ngưỡng mộ, nhưng lại không đạt được thiện cảm của Thẩm Thanh Huyền.

Thần thị cúi người nâng y lên: “Đã quen ở đây chưa?”

Thẩm Thanh Huyền gật đầu: “Rất tốt.”

Thần thị nói: “Sắp đến ngày thần mộc, hôm nay ngươi nghỉ ngơi cho tốt, sáng sớm mai ta sẽ tới đón ngươi.”

Thẩm Thanh Huyền đáp, sau đó thần thị rời đi.

Qua thật lâu, Kim Dương mới nhảy tới đây như mọi khi, nó thở hổn hển: “Tớ đến muộn.”

Thẩm Thanh Huyền vội đón cái bọc giúp nó: “Sao mang nhiều đồ quá vậy?”

Kim Dương nhìn y: “Sắp tới ngày thần mộc rồi, cậu biến hình rồi tớ sẽ khó gặp lại lắm, cho nên … cậu chọn một món quà nữa đi.” Xem như vẽ dấu chấm cho tình bạn tuyệt vời này.

Thẩm Thanh Huyền cuống lên: “Dù tôi biến hình vẫn sẽ thường xuyên tới tìm cậu.”

Kim Dương nói: “Thần thị bộn bề nhiều việc, hơn nữa cậu cũng đừng đến tìm tớ, nếu bị thần thị khác biết, họ sẽ xem thường cậu.”

Thẩm Thanh Huyền: “Tớ không quan tâm người khác nghĩ thế nào.”

Kim Dương ấm áp trong lòng, nhưng tự đáy lòng vẫn hy vọng bạn mình có thể sống tốt, nên bảo: “Thời gian này tớ rất vui, sau này cũng sẽ rất vui, cho nên cậu không cần lo cho tớ.”

Thẩm Thanh Huyền định cất lời, Kim Dương lại nói: “Tớ mong cậu có thể làm bạn cạnh thần.”

Nó nói rất đỗi thành khẩn, hệt như ký thác hy vọng của mình lên người Thẩm Thanh Huyền.

Thẩm Thanh Huyền cố gắng nuốt lại câu nói đã trượt đến môi, y không dám tranh luận với Kim Dương, song trong lòng lại quyết tâm đến tìm Kim Dương chơi, cũng nhất định sẽ không bỏ mặc Uyên.

Kim Dương lại bày mấy bảo bối của mình ra, Thẩm Thanh Huyền cầm ốc biển: “Cậu đã tặng tớ hai món quà, nhưng tớ lại không có gì để cho cậu.”

Kim Dương cười rạng rỡ: “Không đâu, cậu đã cho tớ khoảng thời gian vui sướng nhất đấy.”

Thẩm Thanh Huyền rất khó chịu: “Nhưng cậu cũng mang niềm vui đến cho tớ.”

Kim Dương: “Được rồi! Thẻ kẹp sách và ốc biển đều không phải vật quý giá, sợ rằng sau này cậu còn chê đó.”

Thẩm Thanh Huyền: “Tớ nhất định sẽ quý trọng chúng.”

Kim Dương mỉm cười.

Thẩm Thanh Huyền cảm thấy trống vắng, y rất khó chịu, hơn nữa còn ghét thần trong vô thức.

Nhưng bất kể là Uyên hay Kim Dương, dường như họ đều vô cùng kính ngưỡng và tôn sùng thần, dù thần không thích họ.

Thời gian không còn sớm, hoa hướng dương chuẩn bị về, trước khi đi, Thẩm Thanh Huyền đột nhiên hỏi nó: “Kim Dương, cậu từng gặp thần chưa?”

Kim Dương giật mình, khẽ nói: “Gặp rồi.”

Thẩm Thanh Huyền vội truy hỏi: “Gặp vào ngày thần mộc sao?”

Kim Dương gật đầu: “Đúng.”

Thẩm Thanh Huyền sốt ruột một cách khó hiểu, y lại hỏi: “Thần có ngoại hình thế nào?”

“Tóc bạc mắt bạc …” Kim Dương không thể dùng vốn từ nghèo nàn của mình để hình dung: “… Là tồn tại thần thánh nhất.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »