Mùa Hè Hoang Dã - Toàn Nhị

Lượt đọc: 17812 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 62
cảm giác chiếm hữu

❊ ❊ ❊

Điện thoại lại vang lên một tiếng.

Hoàng Mai: [Dù sao sớm muộn cậu cũng có chị dâu, tại sao không thể là tớ? [mặt cười]]

Hứa Chi Hạ nghiêm mặt, nhắn tin: [Cậu đừng đùa nữa!]

Hứa Chi Hạ nghĩ chắc chắn Hoàng Mai đang nói đùa.

Hứa Chi Hạ: [Cậu đã làm được mấy bài tập toán rồi?]

Hoàng Mai: [[phát điên][phát điên][phát điên] Tự nhiên lại hỏi cái này làm gì!]

Hứa Chi Hạ: [Mau làm đi, đừng chơi nữa!]

Hoàng Mai: [88 [khóc]]

Hứa Chi Hạ cầm điện thoại lên.

Nó thật sự rất đẹp.

Nhưng không hiểu sao, cô đột nhiên không còn tâm trạng để nghịch nữa.

Cô đặt điện thoại xuống và đi tắm.

Giữa tháng bảy, Tiêu Dã đến bệnh viện để tháo chỉ.

Hứa Chi Hạ tưởng là sẽ gây tê nhưng không có.

Bác sĩ dùng cái kìm đáng sợ để rút từng chiếc ghim bấm ra, tổng cộng hơn ba mươi chiếc.

Hứa Chi Hạ hỏi một câu cực kỳ ngớ ngẩn:

“Anh, anh có đau không?”

Tiêu Dã bình thản:

“Không đau.”

Hứa Chi Hạ nghĩ chắc Tiêu Dã sĩ diện nên mới nói vậy.

Trên đường về nhà, Hứa Chi Hạ nhất quyết đòi đỡ Tiêu Dã, kéo cánh tay anh khoác lên vai mình.

Tiêu Dã nghĩ mình đâu yếu đuối tới vậy?

Làm vậy khác gì coi thường anh?

Anh cố ý trêu cô, dồn hết sức nặng lên người cô, làm cô lảo đảo không vững.

Cô vẫn không kêu ca gì.

Tiêu Dã không nỡ trêu tiếp, giảm bớt sức nặng, chỉ để tay lên vai cô tượng trưng.

Theo lời khuyên của bác sĩ, Hứa Chi Hạ mỗi ngày đều hầm nước hoa cúc và ngải cứu cho Tiêu Dã ngâm chân, giúp tuần hoàn tĩnh mạch.

Tiêu Dã còn trẻ, sức khỏe tốt, lại được Hứa Chi Hạ chăm sóc chu đáo nên hồi phục rất nhanh.

Cuối tháng tám, Tiêu Dã quay lại làm việc ở xưởng sửa xe.

Chị Giang khuyên anh nên nghỉ thêm một thời gian nhưng Tiêu Dã khăng khăng không chịu.

Anh nói sửa xe đâu cần đứng làm.

Chị Giang không biết kiếm từ đâu ra một chiếc xe điện cho Tiêu Dã để anh đỡ phải đi bộ đi làm, giảm bớt áp lực cho chân.

Hứa Chi Hạ tuy giận Tiêu Dã cứng đầu nhưng vẫn ngày ngày mang canh đến cho anh không thiếu một bữa.

Nhưng lần nào cũng mặt nặng mày nhẹ.

Lưu Thành Khâm ngồi xổm bên cạnh một chiếc xe tải, gõ nhẹ vào gầm xe.

Tiêu Dã:

“Làm gì vậy?”

Lưu Thành Khâm:

“Cậu không nhận ra à? Em gái cậu giờ giống hệt cậu.”

Tiêu Dã không hiểu ý.

Lưu Thành Khâm đi làm tiếp.

Tiêu Dã từ dưới gầm xe trượt ra, trán lấm tấm mồ hôi, nghiêng đầu nhìn về phía Hứa Chi Hạ đang ngồi trong bóng râm.

Ánh mắt họ chạm nhau, Hứa Chi Hạ lập tức quay mặt đi.

Tiêu Dã khẽ cười khẩy.

Anh ho khẽ, gọi:

“Khát nước!”

Hứa Chi Hạ cắn môi, lấy ly nước.

Cô bước tới, cúi xuống nhìn Tiêu Dã đang nằm trên tấm ván, cầm ly đưa cho anh.

Tiêu Dã giơ hai tay đầy dầu mỡ:

“Tôi uống kiểu gì đây?”

Hứa Chi Hạ hơi run rẩy lông mi, ngồi xuống, vặn nắp ly, cẩn thận đưa lên cho anh uống.

Tiêu Dã uống mấy ngụm rồi nghiêng đầu ra hiệu đủ rồi.

Dù Hứa Chi Hạ rút ly về kịp thời nhưng vẫn có chút nước tràn ra, chảy dọc theo cằm sắc bén xuống cổ.

Hứa Chi Hạ theo phản xạ tự nhiên, đưa tay lau giúp anh.

Ánh nắng hơi gắt.

Tiêu Dã nheo mắt, khóe môi cong lên:

“Còn học ai giận dỗi nữa cơ!”

Nói rồi, anh lại trượt xuống dưới gầm xe.

Tháng chín, khai giảng.

Hứa Chi Hạ hiếm khi đãng trí, quên mang thẻ ăn.

Cô gọi điện cho Tiêu Dã, anh bảo cô đợi rồi về nhà lấy thẻ mang đến.

Hứa Chi Hạ đứng chờ ở cổng trường.

Không lâu sau, Tiêu Dã đi xe điện đến.

Hứa Chi Hạ khẽ mỉm cười, chạy hai bước nhưng rồi bất chợt dừng lại, nụ cười cũng từ từ tắt.

Tiêu Dã mặc áo thun đen, trên vai có hai bàn tay trắng nõn đặt hờ.

Một cô gái đang ngồi phía sau anh.

Hứa Chi Hạ bỗng cảm thấy mắt mình cay cay, trong lòng như bị nghẹn lại.

Giống như… rất buồn.

Đến gần hơn, Hứa Chi Hạ mới nhận ra người ngồi sau Tiêu Dã là Hoàng Mai.

Xe điện dừng lại, Tiêu Dã chống chân nghiêng xe một chút để Hoàng Mai bước xuống.

Hai người trò chuyện.

Không biết họ nói về chuyện gì, nhưng hết câu này đến câu khác, rất nhiều lời qua lại.

Hoàng Mai cao ráo, mảnh mai, khuôn mặt xinh xắn, là ủy viên văn nghệ được cả lớp bầu chọn.

Hứa Chi Hạ đứng yên tại chỗ, mắt dõi theo cảnh tượng trước mặt.

Tiêu Dã cũng nhìn thấy cô.

Cô mặc đồng phục, áo sơ mi xanh nhạt, váy xanh đậm, tóc buộc đuôi ngựa.

Nhưng anh không gọi cô, chỉ nói thêm vài câu với Hoàng Mai rồi quay đầu xe rời đi.

Hoàng Mai chạy đến chỗ Hứa Chi Hạ, giơ chiếc thẻ ăn lên:

“Chi Hạ, thẻ ăn của cậu đây!”

Hứa Chi Hạ đưa tay nhận lấy.

Cô quên mất phải nói cảm ơn.

Hoàng Mai khoác tay Hứa Chi Hạ, kéo cô đi vào trường, miệng huyên thuyên đầy phấn khích: “May quá, gặp được anh cậu! Nếu không tớ sẽ trễ học mất, chắc chắn bị trừ điểm hạnh kiểm! May thật, may thật!”

Hứa Chi Hạ im lặng, không nói lời nào.

Hoàng Mai nhận ra Hứa Chi Hạ có gì đó không ổn, liền hỏi: “Cậu sao thế?”

“Hả?” Hứa Chi Hạ chớp mắt, đáp qua loa: “Không có gì, tớ chỉ đang nghĩ ngợi thôi.”

“Ồ.” Hoàng Mai đổi chủ đề: “Cậu đã làm được bao nhiêu bài tập toán rồi?”

Hứa Chi Hạ: “16 bài.”

Hoàng Mai ngạc nhiên: “Hết tất cả luôn à?”

Hứa Chi Hạ: “Ừ.”

Hoàng Mai: “Thầy chỉ bảo làm 12 bài, còn lại tự nguyện mà! Tớ chỉ làm 12 bài thôi…”

Hoàng Mai cứ huyên thuyên, nhưng Hứa Chi Hạ chẳng nghe lọt tai.

Khi gần đến lớp học, Hứa Chi Hạ bất ngờ dừng lại, nghiêm mặt kéo Hoàng Mai đi ngược lại.

Ở góc hành lang.

Hoàng Mai ngơ ngác: “Sao thế?”

Hứa Chi Hạ nhìn Hoàng Mai: “Hoàng Mai, cậu thật sự thích anh tớ à?”

Câu hỏi đột ngột khiến Hoàng Mai sững người.

Hứa Chi Hạ nắm cổ tay Hoàng Mai, nhấn mạnh: “Không đùa đâu, cậu có thật sự thích anh tớ không?”

Cô nhấn mạnh: “Là kiểu thích đó!”

Hoàng Mai mở miệng, rồi bất chợt cười: “À, không có đâu!”

Hứa Chi Hạ tròn xoe mắt, nhìn chăm chú đợi câu trả lời: “Hả?”

Nhìn bộ dạng của Hứa Chi Hạ, Hoàng Mai chậc lưỡi: “Làm sao nhỉ? Nếu là trước đây…”

Hoàng Mai dừng lại, rồi nói: “Nhưng mà, cậu đừng giận nha!”

Hứa Chi Hạ lo lắng đến nghẹn thở, nắm chặt tay: “Ừ.”

Hoàng Mai thành thật: “Nếu là trước đây, hồi anh ấy còn đi học, thì tớ cũng có chút cảm tình. Nhưng bây giờ…”

Hoàng Mai ngập ngừng: “Tớ còn phải thi đại học, anh ấy…”

Hoàng Mai lưỡng lự, nói khéo: “Tớ và anh ấy có khoảng cách hơi lớn, đúng không?”

Câu trả lời của Hoàng Mai khiến Hứa Chi Hạ ngỡ ngàng.

Cô vốn nghĩ rằng mình chỉ nhận được câu trả lời “thích” hoặc “không thích.”

Không ngờ Hoàng Mai lại đưa ra một câu trả lời trưởng thành và thực tế.

Nói những lời này, Hoàng Mai cũng thấy hơi ngượng ngùng.

Nhưng đúng là sự thật.

Hoàng Mai giơ tay thề: “Chi Hạ, tớ thề là tớ không hề xem thường nghề sửa xe! Thật sự không có!!”

Hứa Chi Hạ không biết phải đáp lại thế nào.

Lời thề của Hoàng Mai dường như càng chứng minh rằng nghề sửa xe bị coi thường.

Thực ra, Hứa Chi Hạ hiểu rõ rằng, cái “xem thường” này không mang ý chê bai.

Có lẽ, “không đánh giá cao” mới đúng hơn.

Mỗi người khi chọn một nửa của mình, đều có những yêu cầu, mong đợi, mơ ước, đó là chuyện bình thường.

“Reng reng reng——” Chuông vào lớp vang lên.

Hoàng Mai lập tức chạy đi, quay đầu gọi: “Chi Hạ, nhanh lên! Vào lớp rồi!”

Hứa Chi Hạ chậm rãi bước theo sau.

Lớp học náo loạn, các lớp trưởng môn thi nhau thu bài tập hè, một số bạn vẫn tranh thủ làm nốt.

Trong tiếng ồn ào, lớp trưởng tiếng Anh quay lại nói: “Hứa Chi Hạ, sao cậu lại đưa tớ bài kiểm tra môn Văn?”

Hứa Chi Hạ vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi, tớ nhầm.”

Cô đưa bài kiểm tra môn tiếng Anh ra.

Cả ngày hôm đó, Hứa Chi Hạ cứ thất thần.

Cô nghĩ đi nghĩ lại những lời Hoàng Mai nói, thấy lòng thật nặng nề.

Bởi cô hiểu, suy nghĩ của Hoàng Mai không chỉ là cá nhân, mà còn phản ánh thực tế xã hội.

Tiêu Dã không đáng bị xem thường chỉ vì nghề sửa xe.

Anh rõ ràng là người tốt đến thế.

Anh rõ ràng xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp nhất trên đời này.

Đồng thời, Hứa Chi Hạ lại thấy bản thân thật kỳ lạ.

Bởi cô nhận ra rất rõ, khi nghe Hoàng Mai nói rằng cô ấy không có tình cảm gì với Tiêu Dã, trái tim cô liền nhẹ nhõm hẳn.

Hình như… cô có một loại cảm giác chiếm hữu không nên có đối với Tiêu Dã.

Cô không muốn có bất kỳ cô gái nào khác ở bên cạnh anh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »