Mùa Hè Hoang Dã - Toàn Nhị

Lượt đọc: 17782 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 55
có một mái nhà

❊ ❊ ❊

Hứa Chi Hạ dựa vào vai của Tiêu Dã, thấy trán anh rịn ra mồ hôi, sáng bóng.

Đó là một đoạn đường khá dài, ít nhất là Hứa Chi Hạ nghĩ như vậy.

Cuối cùng, còn phải leo lên tầng sáu.

Nhưng Tiêu Dã không buông Hứa Chi Hạ xuống.

Về đến nhà, Tiêu Dã đặt Hứa Chi Hạ xuống ghế sofa, lấy túi thuốc ra, thở hổn hển: “Tôi đi lấy thuốc, trị thương do ngã, em tự xoa bóp mắt cá chân đi, ngày mai sẽ đỡ nhiều.”

Tiêu Dã quay vào phòng lấy thuốc.

Hứa Chi Hạ ngồi trên ghế sofa, thử xoay chân, vẫn còn một chút đau nhẹ.

Nhưng cũng ổn.

Cô cẩn thận đứng dậy, chân phải dần dần chịu lực.

Không sao.

Cô đi hai bước.

Không đau.

Cô nhảy nhót một chút…

Lúc này, Tiêu Dã cầm thuốc ra, mắt hơi nheo lại nhìn Hứa Chi Hạ “trình diễn”.

Hứa Chi Hạ ngớ ra, có cảm giác khó nói nên lời, vội vàng giải thích: “Em thật sự bị trật, chỉ là…”

Cô không ngờ, nhanh chóng đã tốt lên.

Giống như cô đang cố tình làm khó anh.

Cô có chút xấu hổ, tiếp tục nói: “Hình như… đã tốt hơn rồi.”

Tiêu Dã bước tới đưa thuốc cho Hứa Chi Hạ, xoa đầu cô: “Em vẫn nên thoa thuốc.”

Hứa Chi Hạ ôm lấy thuốc, “Ồ” một tiếng.

Cô vào phòng, cởi tất ra, đổ thuốc đỏ ra và xoa bóp mắt cá chân.

Tiêu Dã dặn cô xoa thêm một chút nên cô đã xoa khoảng mười phút.

Sau khi xoa thuốc, tay cô đầy mùi, Hứa Chi Hạ đi vào nhà vệ sinh rửa tay đồng thời làm vệ sinh cá nhân.

Cô nhìn vào gương, bỗng nhớ đến những việc mà Vương Kỳ đã làm, cô xoa thật mạnh lên má mình.

Cô muốn xoa đi một lớp da.

Hứa Chi Hạ ra khỏi nhà vệ sinh, Tiêu Dã đã tắm rửa sạch sẽ, đang thử chiếc áo khoác bông mà cô đã mua từ lâu.

Mắt Hứa Chi Hạ sáng lên chạy lại gần, vui mừng khó tả: “Mặc có ổn không?”

Cô vỗ vỗ chiếc áo bông phồng lên, đôi mắt tròn xoe lăn lăn trên người anh.

Kích thước vừa vặn.

So với tưởng tượng, mặc còn đẹp hơn.

Tiêu Dã liếc nhìn Hứa Chi Hạ một cái, mắt cô vẫn còn hơi sưng.

Ánh nhìn rơi vào gương mặt đỏ ửng của cô.

Mẹ kiếp!

Anh đưa tay, dùng ngón tay cái xoa qua má cô, an ủi: “Em cứ coi như bị chó cắn đi!”

Hứa Chi Hạ: “……”

Kể từ ngày đó Vương Kỳ không liên lạc với Hứa Chi Hạ nữa.

Hứa Chi Hạ không biết rằng Tiêu Dã đã đi tìm phụ huynh của Vương Kỳ nói rõ mọi việc mà Vương Kỳ đã làm rồi cảnh cáo: “Nếu con trai các người còn quấy rối em gái tôi, tôi không ngại dạy cho nó biết cách làm người!”

Việc này Tiêu Dã không nói với Hứa Chi Hạ.

Anh biết kiếm tiền mới có thể giúp cô tốt hơn.

Đó là cách anh thể hiện lời xin lỗi và bù đắp, cách thực tế và thẳng thắn nhất.

Thực ra ban đầu Tiêu Dã còn lo Hứa Chi Hạ sẽ giữ trong lòng chút khó chịu. Nhưng không ngờ, cô gái này thật sự không để tâm gì cả, một chút cũng không.

Thậm chí còn quấn quít anh hơn trước.

Tiêu Dã thật sự có cảm giác như một người anh.

Trước kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán, Hứa Chi Hạ thông qua sự đồng ý của Tiêu Dã, sau giờ học dẫn Hoàng Mai đến xưởng sửa xe.

Hoàng Mai bình tĩnh chào hỏi Tiêu Dã.

Nhưng khi Tiêu Dã quay lưng lại, Hoàng Mai đã ngất xỉu vào người Hứa Chi Hạ: “Chi Hạ, mình ngất rồi, mình thật sự ngất, anh trai của cậu là Tiêu Dã, đúng là Tiêu Dã.”

Tiêu Dã sang cửa hàng tiện lợi bên cạnh mua hai chai nước, trong đó một chai đưa cho Hoàng Mai.

Còn nhắc nhở Hoàng Mai một cách ấm áp: “Trời sắp tối rồi, mau về nhà sớm đi.”

Hoàng Mai từng câu “Cảm ơn, anh” lại từng câu “Tạm biệt, anh”.

Đêm xuống, chị Giang không biết từ nhà hàng nào mang về món lẩu kim chi, nói là để ăn mừng dịp lễ.

Bên trong có thịt ngỗng, thịt gà, sườn heo, còn có bắp, đậu xanh, khoai tây, miến…

Hứa Chi Hạ ở lại ăn cùng mọi người.

Mọi người ăn uống có thể dùng từ “cướp bóc” để hình dung cũng không quá.

Tiêu Dã không để Hứa Chi Hạ gắp đồ ăn, đều sợ cô ăn không đủ.

Anh gắp cho cô một cái cánh gà, lại gắp cho cô một cái đùi gà.

Lưu Thành Khâm trêu chọc: “Ôi, thật là một người anh tốt ~”

Anh ta đưa chén đến trước mặt Tiêu Dã, gắp giọng: “Anh trai, em cũng muốn ~”

Tiêu Dã bị chọc ghẹo đến mức khó chịu, một đôi đũa gõ vào chén của Lưu Thành Khâm: “Biến đi!”

Lưu Thành Khâm hề hề thu lại bát.

Chị Giang mỉm cười: “Tiêu Dã của chúng ta vốn dĩ là một người anh trai tốt, đúng không, Chi Hạ?”

Hứa Chi Hạ đã quen với việc Tiêu Dã bị mọi người trêu chọc, đang mải gặm cánh gà thì bất ngờ bị gọi tên.

Cô ngẩng đầu lên, miệng vẫn ngậm cánh gà, khẽ đáp: “Ừm.”

Lưu Thành Khâm tiếp tục châm chọc:

“Không chỉ là anh trai tốt của Chi Hạ đâu nhé, hôm nay bạn học của Chi Hạ cũng một câu ‘anh ơi’, hai câu ‘anh ơi’ gọi mãi. Chắc là anh Dã của chúng ta đang nở hoa trong lòng rồi!”

Tiêu Dã gắp một miếng sườn bỏ vào bát Lưu Thành Khâm, cười cười mà đầy uy hiếp:

“Anh Khâm, ăn miếng sườn đi, ngậm miệng lại.”

Nhưng làm sao ngăn được Lưu Thành Khâm, anh ta lại trêu tiếp:

“Chiều nay còn đặc biệt thay quần áo sạch sẽ nữa chứ, ai không biết chắc tưởng cậu đi xem mắt!”

Hứa Chi Hạ đang ăn, nghe thế nghiêng đầu nhìn Tiêu Dã.

Anh ấy còn thay đồ sao?

Lưu Thành Khâm lại buông lời chọc ghẹo:

“Còn mời người ta uống nước nữa! Làm cô bé ấy ngơ ngác chẳng hiểu gì luôn!”

Không khí trên bàn ăn thật vui vẻ.

Tiêu Dã nhướng mày, đắc ý đáp: “Cái đó gọi là sức hút, anh hiểu không?”

Lưu Thành Khâm bĩu môi: “Sức hút gì? Cậu mà có sức hút á?”

Tiêu Dã hắng giọng: “Không giấu gì anh, hồi còn đi học, tôi cũng là người làm biết bao cô gái mê mẩn đấy.”

Hứa Chi Hạ không nhịn được cười phá lên.

Không phải vì lời nói của Tiêu Dã quá hoang đường, mặc dù có chút phóng đại, mà bởi cô chưa bao giờ thấy anh tự kiêu như vậy.

Tiêu Dã nhíu mày liếc cô, Hứa Chi Hạ lập tức thu lại nụ cười, ngoan ngoãn cắm cúi ăn tiếp.

Lưu Thành Khâm thấy thế liền hỏi: “Chi Hạ, em cười gì thế? Có phải thấy anh trai em đang nói dối không?”

Tiêu Dã không vui, bực dọc “chậc” một tiếng, bắt đầu đấu khẩu với Lưu Thành Khâm.

Anh vỗ nhẹ vai Hứa Chi Hạ, tự tin hỏi: “Nói đi, hồi đó anh trai em có phải là người nổi bật trong trường không?”

Hứa Chi Hạ đảo mắt, gật đầu: “Đúng vậy.”

Tiêu Dã phấn khích.

Nhưng cô lại thêm một câu: “Vì đánh nhau mà nổi tiếng.”

Cả bàn ăn lặng đi một giây, sau đó là những tràng cười sảng khoái vang lên.

Tiêu Dã xắn tay áo, làm như định xử lý Hứa Chi Hạ.

Nhưng cuối cùng anh chỉ nắm lấy gáy cô, như đang nhấc một chú gà con, bóp nhẹ vài cái.

Hứa Chi Hạ co rụt cổ, ánh mắt cầu xin, Tiêu Dã liền thả tay.

Những ngày Tết, chủ cửa hàng tiện lợi và vợ về quê ngoại, giao cửa hàng lại cho Hứa Chi Hạ trông coi.

Xưởng sửa xe bên cạnh hầu như không có ai, đôi lúc cả ngày chỉ có một mình Tiêu Dã.

Dù có khách hay không anh vẫn ở đó.

Sau Tết, mọi người trở lại.

Hứa Chi Hạ nghe thấy họ trêu Tiêu Dã là “thanh niên lao động gương mẫu.”

Nghĩ kỹ, lời đó không hẳn là châm biếm.

Người khác mỗi tháng có 4 ngày nghỉ, thỉnh thoảng còn xin nghỉ việc riêng hoặc ốm nhưng Tiêu Dã chưa từng có.

Anh như một cỗ máy không bao giờ biết mệt mỏi.

Ngày mùng sáu, chủ cửa hàng tiện lợi trở lại, thanh toán lương cho Hứa Chi Hạ còn lì xì cho cô một phong bao Tết.

Buổi tối, Tiêu Dã về nhà.

Nhìn thoáng qua cửa nhà, anh lùi lại một bước để chắc chắn đây là nhà mình.

Câu đối Tết mới toanh lấp lánh ánh kim.

Giữa cửa chính, một chữ “Phúc,” phía trên còn treo một chiếc đầu bò gắn lò xo.

Năm 2009, năm Sửu.

Khắp nơi đều có những hình ảnh liên quan đến con trâu.

Tiêu Dã đưa tay chạm vào đầu bò, nó bật lên bật xuống.

Anh khẽ cười, mở cửa bước vào.

Trong nhà treo nhiều đèn lồng nhỏ, dây pháo giả, cả những bông hoa dán cửa sổ.

Tiêu Dã thay giày, tay chống lên tủ giày, quan sát toàn bộ ngôi nhà từ trái qua phải, rồi từ phải qua trái.

Cuối cùng, anh cúi đầu nhìn tủ giày.

Mặt tủ giày vốn đã tróc sơn từ nhiều năm trước.

Giờ đây, trên đó được dán thêm lớp nệm hoa văn mềm mại.

Từ phòng tắm gần đó vang lên tiếng nước chảy ào ào.

Nghe âm thanh là biết Hứa Chi Hạ đang tắm.

Tiêu Dã về phòng, thấy cửa sổ cũng được dán hoa văn.

Ga giường, vỏ mền cũng được thay mới.

Từ khi được Tiêu Dã cho phép, Hứa Chi Hạ cứ vài ngày lại dọn dẹp phòng cho anh, trời nắng còn mang mền ra phơi.

Bên ngoài, pháo hoa rực sáng trên bầu trời.

Cái Tết năm nay, Tiêu Dã cảm thấy mình thật sự có một mái nhà.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »