Mùa Hè Hoang Dã - Toàn Nhị

Lượt đọc: 17789 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 154

❊ ❊ ❊

Tiêu Cường đã tìm được ai và thay đổi thân phận như thế nào?

Ông ta tìm được người phụ nữ trước khi vào tù, tên là Mã Lạc.

Tiêu Dã không biết họ đang làm gì, anh ẩn nấp trong bóng tối.

Vào một đêm khuya cuối năm 2017.

Tiêu Dã thu thập tất cả thông tin vụn vặt mà anh có được trong thời gian qua và sắp xếp lại chúng.

Sau đó, anh mở tất cả đồ đạc mang theo.

– Một bức tranh.

Phố quán bar ven sông, gần rõ xa mờ, mang một cảm giác như qua ống kính máy ảnh.

Dù chỉ là bức phác thảo nhưng vẫn có thể cảm nhận được các tầng ánh sáng đầy màu sắc.

Tên quán bar: “Mua Say”.

– Một bài thi, là đề thi tuyển sinh đại học toàn quốc năm 2009. Trên đó vẽ phác một gương mặt góc cạnh rõ nét bằng bút ký đen.

– Một bộ sưu tập tác phẩm.

Trong đó có một bức tranh: Mùa hè hoang dã.

Dòng cuối cùng trong bộ sưu tập: “Tôi tin rằng cuộc đời là một cánh đồng hoang dã.”

– Một chiếc váy.

Chiếc váy liền kẻ sọc.

Cổ sơ mi, tay ngắn, eo chữ V, chân váy xòe.

– Một tấm ảnh sticker ép nhựa.

Anh đặt tay phải lên đầu cô, dáng vẻ ngạo mạn.

Cô ấy cầm cây kẹo hồ lô trước ngực, cười rất ngoan…

Đêm đó, Tiêu Dã ngủ rất ngon.

Vì mọi chuyện sắp kết thúc.

Ngày hôm sau, Tiêu Dã gửi tất cả thông tin đã sắp xếp đến cảnh sát, tố cáo Tiêu Cường tham gia vào tổ chức lừa đảo.

Tiêu Dã ẩn nấp gần đó.

Cảnh sát hành động.

Tiêu Cường và vài người xách tiền định chạy trốn. Tiêu Dã như một con rắn, quấn chặt lấy Tiêu Cường. Những người còn lại không quan tâm đến Tiêu Dã liều mạng, liền bỏ lại Tiêu Cường.

Tiêu Cường không thoát được liền bị cảnh sát bắt giữ.

Tiêu Dã với danh tính chưa rõ cũng bị đưa vào đồn để điều tra. Sau đó Tiêu Dã được xác nhận là người tố cáo, không liên quan đến tổ chức tội phạm.

Còng tay được tháo ra.

Nhưng Tiêu Dã không nhúc nhích.

Chưa giải quyết được mối nguy hại từ Tiêu Cường, Tiêu Dã thậm chí không thể gánh vác những lỗi lầm trong quá khứ của mình.

Bây giờ Tiêu Cường không chỉ tham gia tổ chức lừa đảo mà còn dính líu đến các vụ án khác, ông ta sẽ phải ngồi tù suốt đời.

Tiêu Dã cuối cùng cũng dỡ bỏ được lưỡi dao lơ lửng trên đầu không biết khi nào sẽ rơi xuống.

Anh ngẩng đầu lên, bình thản nhưng nhẹ nhõm: “Tôi muốn tự thú.”

Cảnh sát rất bất ngờ: “Cái gì?”

Tiêu Dã định khai báo nhưng mũi bất ngờ chảy máu, máu nhỏ giọt xuống.

Tai anh ù đi, trước mắt lúc tối lúc sáng. Anh lắc đầu không rõ ràng, sau đó cơ thể mất kiểm soát ngã xuống.

Tiêu Dã ngất đi.

Khi ngăn Tiêu Cường chạy trốn và vật lộn với ông ta trên mặt đất, Tiêu Dã bị Tiêu Cường nhặt được hòn đá và đập vào đầu.

Đó là chấn thương sọ não.

Bác sĩ khuyên phẫu thuật nếu không máu tụ chèn ép dây thần kinh, chắc chắn sẽ chết.

Tỷ lệ thành công của ca phẫu thuật là 50%.

Nếu không thành công có thể bị liệt, trở thành người thực vật, thậm chí không qua khỏi bàn mổ.

Cuối thu năm 2018.

Tiêu Dã bị xét xử tại thành phố Ngọc Hòa.

Hành vi vu cáo, hãm hại Tiêu Cường năm đó của Tiêu Dã đã vi phạm pháp luật, lãng phí tài nguyên quốc gia, và thách thức sự công bằng, minh bạch của pháp luật.

Dù có lý do gì, cũng không thể là cái cớ cho hành vi phạm tội.

Nhưng ngoài luật pháp vẫn còn tình người.

Năm đó, Tiêu Dã chưa đủ 18 tuổi, lại phải chịu bạo lực và ngược đãi trong thời gian dài. Anh chủ động tự thú và hỗ trợ cảnh sát triệt phá tổ chức lừa đảo ở biên giới…

Cuối cùng, Tiêu Dã bị kết án 3 năm tù, nhưng được hưởng án treo 1 năm.

( Kết án 3 năm, hoãn thi hành 1 năm: Tòa án tuyên án tù 3 năm nhưng tạm thời không thi hành. Nếu trong 1 năm thử thách, người phạm tội không vi phạm pháp luật và tuân thủ các điều kiện thử thách, bản án sẽ không còn hiệu lực sau 1 năm. )

Lúc đó Tiêu Dã ngày càng bị đau đầu thường xuyên, thậm chí đôi khi bất ngờ ngất xỉu.

Ngô Thanh Nhã, hiện là một cảnh sát vẫn còn nhớ rõ Tiêu Dã và biết về tình trạng hiện tại của anh.

Cô đến bệnh viện khuyên Tiêu Dã phẫu thuật:

“Tiêu Dã, sống chết ít nhất cũng phải thử một lần chứ! Chấp nhận số phận thì đâu còn ý nghĩa gì nữa!”

Nhưng Tiêu Dã không muốn phẫu thuật.

Đối với anh, sống dài hay ngắn không còn quan trọng nữa. Anh quyết định không đánh cược.

Tiêu Dã nhờ Ngô Thanh Nhã giúp tìm Lý Chí Minh.

Ngày Lý Chí Minh đến, Tiêu Dã nằm trên giường bệnh cầm laptop lướt qua website của một triển lãm nghệ thuật.

Trong đó, có vài tác phẩm của Hứa Chi Hạ đang được bán.

Tiêu Dã chỉ hiểu được hai bức tranh: Một bức vẽ tầng thượng của “Khu phố Xây dựng” vào mùa hè năm đó. Một bức khác là cảnh tuyết trong công viên nhìn từ cửa sổ kính của khách sạn Bắc Đô vào mùa đông năm ấy. Sau 4 năm không gặp, Lý Chí Minh đầy bức xúc với Tiêu Dã.

Anh bước vào phòng bệnh, nhìn rõ người trên giường liền buông lời thô tục rồi xông lên túm lấy Tiêu Dã:

“Cậu có ý gì khi chuyển quyền kinh doanh tiệm sửa xe cho tôi rồi biến mất như bốc hơi vậy hả?!”

Tiêu Dã không kháng cự, chỉ nhếch môi cười nhạt:

“Bác sĩ nói tôi sống không lâu nữa, cậu chắc chắn muốn đối xử với tôi thế à?”

Lý Chí Minh khựng lại, tay hơi run, quay sang nhìn Ngô Thanh Nhã.

Ngô Thanh Nhã gật đầu:

“Phẫu thuật tỷ lệ thành công 50%, chưa chắc sẽ chết! Nhưng không phẫu thuật thì chắc chắn sẽ không qua nổi! Cậu là anh em của cậu ấy, hãy khuyên cậu ấy đi!”

Lý Chí Minh thả tay, thông tin này quá bất ngờ.

Sau một lúc trấn tĩnh, anh hỏi:

“Rốt cuộc mấy năm qua cậu đã gặp chuyện gì?”

Tiêu Dã hất cằm về phía Ngô Thanh Nhã: “Không thể nói.”

Chuyện liên quan đến Tiêu Cường không đơn giản. Cảnh sát chưa công khai và dặn Tiêu Dã không được tiết lộ.

Lý Chí Minh nhíu mày: “Cậu giết người hay đốt nhà à?”

Tiêu Dã cười khẽ: “Yên tâm, không phải. Hôm nay gọi cậu đến là có việc muốn nhờ.”

Lý Chí Minh:

“Việc gì? Đừng bảo muốn lấy lại tiệm sửa xe nhé? Tôi nói cho cậu biết, lúc cậu đi chỉ có một tiệm, giờ tôi đã mở thành bốn tiệm rồi, tôi không trả đâu! Muốn lấy lại thì bò xuống bàn mổ trước đã rồi chúng ta nói chuyện!”

“Tôi không cần.” Tiêu Dã nói nhẹ nhàng.

“Chỉ là không sống được lâu nữa, muốn nhờ cậu một chuyện.”

Nghe đến “không sống được lâu nữa”, Lý Chí Minh khó chịu, nghẹn lời: “Chuyện gì?”

Tiêu Dã: “Hạ Hạ.”

Lý Chí Minh nhíu mày: “Chi Hạ?”

Tiêu Dã khẽ nâng mắt:

“Khi tôi chết, cậu để ý cô ấy một chút. Nếu cô ấy gặp khó khăn, giúp được thì giúp. Tôi có một sổ tiết kiệm, gốc và lãi mấy năm nay hơn 3 triệu, tất cả cho cậu.”

Lý Chí Minh ôm đầu, không chịu nổi:

“Trời đất ơi, phẫu thuật chưa chắc chết! Cậu nói mấy cái này làm gì?! Tôi nói cho cậu biết, nếu cậu giao hết cho tôi, tôi sẽ lấy nó cưới vợ, không lo cho cô ấy đâu!”

Tiêu Dã nhẹ giọng: “Tôi tin cậu.”

Ba từ, Lý Chí Minh cứng họng.

Tiêu Dã vỗ vai Lý Chí Minh, định nói gì đó thì cơn đau đầu dữ dội bất ngờ ập đến khiến anh ngất đi.

Lý Chí Minh vội gọi bác sĩ.

Ngô Thanh Nhã và Lý Chí Minh chờ bên ngoài phòng bệnh.

Lý Chí Minh ôm laptop của Tiêu Dã: “Cậu ấy còn sống được bao lâu?”

Ngô Thanh Nhã: “Nếu không phẫu thuật, tối đa ba tháng.”

“Không phải…” Lý Chí Minh không hiểu.

“Tại sao cậu ấy không chịu phẫu thuật?”

Ngô Thanh Nhã:

“Cậu hỏi tôi, tôi biết hỏi ai? Tôi chẳng bảo cậu khuyên cậu ấy rồi sao?”

Lý Chí Minh:

“Tôi làm sao khuyên được? Cứng như đá trong hố phân, cả đời chưa bao giờ chịu thua, trừ trước mặt Chi Hạ!”

Im lặng vài giây.

Ngô Thanh Nhã hỏi: “Cậu có liên lạc được với Chi Hạ không?”

Lý Chí Minh: “…”

Hai người nhìn nhau, vội lấy điện thoại ra.

Số điện thoại cũ của Hứa Chi Hạ đã ngắt kết nối, tài khoản QQ cũ cũng đã thành ảnh xám.

Cả hai nhìn về phía laptop của Tiêu Dã.

Trên màn hình là những tác phẩm của Hứa Chi Hạ đang được bán…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »