Mùa Hè Hoang Dã - Toàn Nhị

Lượt đọc: 17773 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 124

❊ ❊ ❊

Tiêu Dã ở nhà thỉnh thoảng cũng sẽ bất ngờ nắm lấy mặt Hứa Chi Hạ hôn một cái.

Lúc ấy, anh không chỉ hôn một lần.

Cũng không chỉ hôn lên má.

So với vừa rồi đúng là khác biệt một trời một vực.

Nhưng đây là ở bên ngoài.

Hứa Chi Hạ đứng trước quầy hàng trong suốt, chọn một cái tai heo ngâm và chờ chủ quán thái lát.

Nghĩ đến chuyện vừa rồi, cô lại đưa tay ôm mặt.

Nóng quá.

Cô xoay tay, dùng mu bàn tay áp lên mặt.

Phía sau vang lên tiếng bước chân quen thuộc, Hứa Chi Hạ hạ tay xuống.

Hơi ấm đến gần.

Tiêu Dã vòng cánh tay qua người Hứa Chi Hạ.

Hôm nay cô buộc tóc thành búi, để lộ đôi tai với hình dáng như trăng khuyết.

Ngón tay Tiêu Dã véo nhẹ vào dái tai mềm mại của cô: “Muốn ăn gì?”

Hứa Chi Hạ không nhìn anh, chỉ chỉ tay: “Đang thái.”

Chủ quán cắt xong thịt ngâm, bỏ vào đĩa, thêm một muỗng tiêu bột và một muỗng ớt bột ở bên cạnh: “Xong rồi!”

Tiêu Dã đưa tay nhận đĩa, dắt Hứa Chi Hạ quay về.

Sự ngượng ngùng của Hứa Chi Hạ không kéo dài lâu, vì Lý Chí Minh không trêu chọc cô mà bắt đầu bàn chuyện cửa tiệm mới với Tiêu Dã.

Cửa tiệm mới được chị Giang ủng hộ nên nguồn khách sẽ được chia bớt qua, sau khai trương sẽ không quá áp lực về khách hàng.

Về nhân sự, đám Cương Tử sẽ đến hỗ trợ khi cần.

Mọi việc đều đang trong tầm kiểm soát.

Tiêu Dã vừa trò chuyện vừa để ý đến Hứa Chi Hạ.

Anh gắp cho cô những miếng thịt và viên chả từ trong nồi lẩu.

Hứa Chi Hạ bóc tôm hùm, không cẩn thận bị gai tôm đâm vào ngón tay, Tiêu Dã liền tháo găng tay của cô, không cho cô bóc nữa.

Nhưng thịt tôm vẫn lần lượt xuất hiện trong bát của Hứa Chi Hạ.

Vào cuối tháng 7, Hứa Chi Hạ cũng góp sức cho cửa tiệm mới, vẽ tranh tường.

Mùa hè, ngoài trời oi bức.

Hứa Chi Hạ đội nón che nắng, cầm bảng màu, đứng trên ghế nhỏ vẽ lên tường.

Tiêu Dã thỉnh thoảng đi qua, cho cô uống nước khi tay cô đang bận.

Là người đàn ông thẳng tính, Tiêu Dã thấy mái tóc mái của Hứa Chi Hạ ướt đẫm mồ hôi liền dùng tay vén ra hai bên.

Rẽ ngôi giữa.

Hứa Chi Hạ dở khóc dở cười, không cần soi gương cũng biết trông mình xấu cỡ nào.

Nhưng trong lòng lại ngọt ngào.

Giữa tháng 8, cửa tiệm mới khai trương, Tiêu Dã với tư cách là một trong những chủ tiệm, bận rộn từ sáng đến tối.

Cuối tháng 8, Hứa Chính Khanh có việc, rời thành phố về Bắc Đô trước Hứa Chi Hạ.

Hứa Chi Hạ không may bị cảm, cơ thể rất khó chịu, nhưng sắp phải quay về Bắc Đô, thời gian bên anh không còn nhiều nên cô không nỡ ngủ trước.

Tiêu Dã kịp chuyến tàu điện ngầm cuối cùng về nhà, đã gần 12 giờ đêm.

Trong phòng khách, Hứa Chi Hạ mặc bộ đồ ngủ ngắn tay, ôm gối ngồi co ro trên sofa.

Trên tivi, một bộ phim truyền hình giờ vàng đang được chiếu lại.

Tiêu Dã nhíu mày: “Sao còn chưa ngủ?”

Hứa Chi Hạ không trả lời, vui vẻ đi đến tủ lạnh, vì đã ho cả ngày nên giọng khàn khàn: “Anh, hôm nay em đã hầm chè tuyết nhĩ, để em múc cho anh một chén.”

Cô mở tủ lạnh, lấy ra chén chè tuyết nhĩ ướp lạnh.

Cổ họng cô bất chợt ngứa, quay người sang bên, lấy khăn giấy che miệng ho.

Tiêu Dã thay giày, sắc mặt khó chịu: “Đi ngủ đi.”

Hứa Chi Hạ: “Em không buồn ngủ.”

Cô định múc chè.

Tiêu Dã bước đến, không dịu dàng cướp lấy cái muôi trong tay cô, cúi người bế cô lên đi về phòng, mặt lạnh quát: “Bảo em đừng ngủ gật ở phòng khách, em không nghe; bảo em nghỉ ngơi nhiều, cũng không nghe. Bây giờ anh nói một chữ em cũng không chịu nghe phải không?”

Hứa Chi Hạ lí nhí: “Nghe mà.”

Tiêu Dã dùng khuỷu tay đẩy cửa phòng, đặt cô lên giường, ngồi xuống, tháo giày cho cô, ánh mắt nghiêm khắc: “Nghe mà còn bị cảm? Nghe mà còn ngồi xem tivi ở phòng khách? Còn ăn chè tuyết nhĩ?”

Hứa Chi Hạ ngoan ngoãn đáp, giọng nhẹ nhàng như dòng suối mùa xuân: “Em chỉ muốn đợi anh thôi.”

Tiêu Dã đứng dậy, nói giọng thô lỗ: “Anh cần em đợi sao?”

Hứa Chi Hạ rủ mắt, tỏ vẻ tủi thân: “Anh đừng mắng.”

Lại trò này nữa!

Giây lát, Tiêu Dã thở dài: “Đã uống thuốc chưa?”

Hứa Chi Hạ im lặng siết chặt mền, hồi tối hầm chè, cô quên mất.

Cô ngẩng mắt lên, lật mền định xuống giường: “Em đi uống ngay.”

Tiêu Dã ấn vai cô xuống: “Ngồi yên.”

Anh đi lấy thuốc và nước về, Hứa Chi Hạ ngồi tựa vào đầu giường, nhanh chóng uống xong.

Có lẽ do uống nước vội quá, cô lại không ngừng ho, suýt làm thuốc bật ra.

Tiêu Dã ngồi xuống mép giường, kéo Hứa Chi Hạ vào lòng, để đầu cô dựa lên vai mình, nhẹ nhàng vỗ lưng.

Sau khi Hứa Chi Hạ ổn định, Tiêu Dã xoa xoa gáy cô: “Ngủ đi.”

Anh cầm ly nước đứng lên, vừa định đi, vạt áo đã bị níu lại.

Tiêu Dã quay đầu, nhìn thấy bàn tay nhỏ nhắn, trắng trẻo.

Anh ngước mắt lên.

Hứa Chi Hạ quấn mền mỏng, chỉ để lộ một cái đầu nhỏ. Vừa ho xong, má cô đỏ ửng, mắt long lanh nước:

“Em sắp khai giảng rồi, nghĩ đến việc sẽ rất lâu mới gặp được anh nên muốn chờ anh. Không phải cố ý không nghe lời.”

Tiêu Dã hoàn toàn hết giận, ngồi xuống nắm lấy tay Hứa Chi Hạ, nhẹ nhàng bóp những ngón tay gầy gầy của cô:

“Dạo này anh bận ở tiệm nên không ở nhà nhiều được.”

Hứa Chi Hạ lắc đầu:

“Em không có ý đó.”

Cô hoàn toàn không muốn trách anh vì không ở bên cô.

Tiêu Dã nói:

“Chắc dịp Quốc khánh anh sẽ sắp xếp được, lúc đó đến Bắc Đô thăm em.”

Mắt Hứa Chi Hạ tròn xoe:

“Thật không?”

Tiêu Dã:

“Ừ.”

Hứa Chi Hạ mím môi, khóe môi cong lên:

“Nhớ uống chè tuyết nhĩ nhé, em hầm sánh lắm, còn thêm bạc hà, giải nhiệt tốt lắm.”

Tiêu Dã nhét tay Hứa Chi Hạ vào trong mền: “Ngủ đi.”

Hứa Chi Hạ “dạ” một tiếng, nhẹ nhàng nắm mền che mũi miệng:

“Anh, em rất không nỡ xa anh, hơn trước đây nhiều lắm.”

Tiêu Dã chạm vào mặt Hứa Chi Hạ rồi đi ra.

Anh uống một chén chè tuyết nhĩ, sau đó đi rửa mặt.

Khi máy giặt giặt xong, anh đang phơi đồ thì nghe tiếng ho vọng ra từ phòng Hứa Chi Hạ.

Phơi xong, anh đẩy cửa vào.

Không bật đèn, dựa vào ánh sáng từ phòng khách anh thấy Hứa Chi Hạ nửa nằm nửa ngồi trên giường với tư thế khó chịu.

Tiêu Dã hỏi: “Sao chưa ngủ?”

Hứa Chi Hạ đã uống thuốc, buồn ngủ lắm, mắt không mở nổi:

“Nằm xuống sẽ ho, nên em ngồi thế này ngủ.”

Tiêu Dã không nói gì, quay người đi.

Một lát sau, anh mang vào một ly nước, bật đèn nhỏ cuối giường, đóng cửa phòng lại rồi ngồi xuống mép giường ôm Hứa Chi Hạ vào lòng:

“Bảo bối, uống chút nước.”

Hứa Chi Hạ tựa vào ngực Tiêu Dã, hé mắt lên nhìn.

Ánh đèn vàng nhạt chiếu lên gương mặt cương nghị làm nó trở nên dịu dàng hơn.

Hứa Chi Hạ khẽ uống vài ngụm nước, mắt vẫn nhắm nghiền.

Tiêu Dã đặt ly nước xuống, ngón tay cái lau nhẹ vệt nước nơi khóe môi cô: “Nằm vào trong.”

Hứa Chi Hạ mở mắt, ngơ ngác: “Hả?”

Tiêu Dã nói: “Tựa vào anh mà ngủ.”

Hứa Chi Hạ ngơ ngẩn vài giây, cơn buồn ngủ tan đi một nửa:

“Không cần đâu.”

Tiêu Dã không có ý định thương lượng.

Anh kéo Hứa Chi Hạ vào phía trong, cởi giày, lên giường, động tác dứt khoát.

Căn phòng của cô, toàn là mùi hương của cô.

Tiêu Dã giữ vẻ mặt nghiêm túc, điều chỉnh lại gối, tựa lưng vào, rồi ôm Hứa Chi Hạ vào lòng, khép mắt: “Ngủ đi.”

Hứa Chi Hạ cảm thấy má mình nóng bừng, tai đỏ lên, cả người cứng đờ, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn quanh như tia hồng ngoại dò xét.

Tiêu Dã không nhúc nhích.

Hứa Chi Hạ cảm thấy xấu hổ vì suy nghĩ linh tinh của mình.

Cô kéo mền nhỏ đắp lên người anh.

Giọng nói của Tiêu Dã trầm thấp, phát ra từ lồng ngực: “Ngủ đi.”

Hứa Chi Hạ nghe lời, điều chỉnh tư thế thoải mái trong vòng tay anh.

Cô nghiêng người, tựa vào Tiêu Dã, má áp lên vai anh, vòng tay ôm lấy eo anh, như nằm trên một món đồ chơi khổng lồ.

Cô tham lam cảm nhận những khoảnh khắc cuối cùng trước ngày khai giảng: “Chúc anh ngủ ngon.”

Hứa Chi Hạ khép mắt, cơn buồn ngủ nhanh chóng kéo đến.

Không lâu sau, cô vô thức ho lên.

Tiêu Dã mở mắt lấy ly nước lại gần.

Anh ôm lấy cơ thể mềm mại, nóng hổi trong tay, kéo cô lên một chút:

“Uống chút nước.”

Hứa Chi Hạ uống vài ngụm, mới ngừng ho.

Tiêu Dã đặt ly nước xuống, khép mắt, bàn tay nhẹ nhàng vuốt lưng cô.

Hứa Chi Hạ nằm trên ngực rộng của anh, ngẩng đầu khẽ nói:

“Anh, anh về phòng ngủ đi, em không sao đâu.”

Giọng Tiêu Dã lạnh nhạt: “Ngủ đi.”

Tiêu Dã sáng mai phải dậy sớm đi làm, Hứa Chi Hạ không chịu, định ngồi dậy thì bị cánh tay anh siết lại.

Cô chỉ có thể nắm lấy áo Tiêu Dã, nhẹ nhàng lắc: “Anh~”

Tiêu Dã không phản ứng.

Hứa Chi Hạ: “Anh~”

Ngón chân cô vô tình lướt qua chân anh.

Lồng ngực Tiêu Dã nặng trĩu, anh mở mắt, cúi đầu, ánh nhìn sắc bén:

“Không ngủ?”

Hứa Chi Hạ co rụt vai.

Ngay sau đó, cằm cô bị anh nâng lên, buộc phải ngẩng mặt.

Anh mạnh mẽ hôn cô.

Nụ hôn vừa sâu vừa dữ dội, như thể trút hết nỗi lòng.

Cho đến khi hơi thở nóng rực truyền qua, Hứa Chi Hạ quay đầu né tránh.

Lòng Tiêu Dã như sụp đổ.

Hứa Chi Hạ nói:

“Sẽ lây…”

Tiêu Dã không để cô nói hết, hoặc anh đã biết cô định nói gì.

Anh giữ chặt cổ cô, hôn sâu hơn, giọng nói mơ hồ:

“Lây sang anh đi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »