Mùa Hè Hoang Dã - Toàn Nhị

Lượt đọc: 17817 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 167

❊ ❊ ❊

Lê Thư Ninh xuất hiện bất ngờ khi bữa tiệc sắp bắt đầu.

Khi bữa tiệc kết thúc, Lê Thư Ninh đề nghị đưa Hứa Chi Hạ về nhà.

Hứa Chi Hạ không từ chối vì cô có điều muốn nói với anh.

Cô soạn tin nhắn gửi Tiêu Dã: “Đồng nghiệp đưa em về, đang trên đường, anh đừng lo nhé.”

Ban đầu, cô viết “anh Lê”, nhưng suy nghĩ một chút, đổi lại thành “đồng nghiệp”.

Hứa Chi Hạ không có ý giấu giếm.

Sáng nay, khi Tiêu Dã đưa cô đến buổi tiệc, anh có chút ghen tuông, hỏi liệu Lê Thư Ninh có đến hay không.

Hứa Chi Hạ cố tình hỏi lại: “Hỏi chuyện này làm gì?”

Tiêu Dã thẳng thắn: “Ghen.”

Hứa Chi Hạ cười: “Anh ghen cái gì?”

Ý cô là giữa cô và Lê Thư Ninh không có gì cả, anh ghen làm gì?

Tiêu Dã đứng ở góc độ khác, bĩu môi: “Sao? Anh không có quyền ghen à?”

Hiếm khi có cơ hội trêu Tiêu Dã, Hứa Chi Hạ mím môi, giữ thái độ mập mờ.

Tiêu Dã bị cô làm cho nghẹn lời, hít sâu một hơi, quay mặt đi chỗ khác.

Hứa Chi Hạ suýt nữa cười ra tiếng, liền giải thích: “Anh ấy không đến đâu.”

Vì đã nói Lê Thư Ninh không đến, cô cũng không muốn gây thêm rắc rối.

Trên xe.

Lê Thư Ninh mở lời: “Chi Hạ, bây giờ trên mạng mọi người đều quan tâm đến chuyện của em, họ nói là còn nợ em một tấm vé triển lãm cá nhân. Công ty muốn nhân cơ hội này để quảng bá cho em, triển lãm cá nhân của em có thể dời lịch, quy mô cũng có thể lớn hơn.”

Hứa Chi Hạ khẽ lắc đầu.

Trên mạng.

Lúc thì thế này, lúc thì thế kia.

Ai biết ngày mai gió lại thổi hướng nào?

Qua chuyện này, cô đã nhìn rõ mọi thứ: “Anh Lê, tôi muốn chấm dứt hợp đồng kinh tế.”

Lê Thư Ninh thoáng sững sờ, rồi tự mình suy diễn: “Có phải em cảm thấy công ty làm em thất vọng không? Chi Hạ, em phải hiểu rằng…”

“Không phải.” Hứa Chi Hạ lắc đầu, ngắt lời anh. “Thời gian qua tôi cứ tự hỏi, sáng tác, quảng bá, bán tranh vì mục đích thương mại, gò bó tranh của mình vào kế hoạch kinh doanh, lấy lợi ích làm xuất phát điểm, liệu có phải là con đường tôi muốn đi không?”

Lê Thư Ninh im lặng.

Hứa Chi Hạ thẳng thắn: “Tôi cảm thấy mình đã ngủ suốt năm năm qua. Bây giờ, tôi nên tỉnh dậy rồi.”

Sau đó, họ tiếp tục trò chuyện sâu hơn, và Lê Thư Ninh bày tỏ sự tôn trọng quyết định của cô.

Xe dừng lại trước cổng khu chung cư.

Cả hai cùng xuống xe, đối mặt nhau.

Lê Thư Ninh nói: “Tôi phải trở về nước M một chuyến, trước khi tôi quay lại, em vẫn có thể đổi ý.”

Hứa Chi Hạ cụp mắt xuống.

Cô sẽ không đổi ý, nhưng vẫn chân thành nói: “Cảm ơn anh.”

Lê Thư Ninh hít sâu một hơi, ánh mắt chuyển sang cổng khu chung cư, nơi Tiêu Dã đang đứng.

Anh thu hồi ánh mắt, quay lại nhìn Hứa Chi Hạ: “Chi Hạ, em và anh ấy đã quay lại với nhau rồi, đúng không?”

Hứa Chi Hạ ngước mắt, suy nghĩ vài giây, lắc đầu: “Chưa.”

Lê Thư Ninh hỏi tiếp: “Nhưng tôi vẫn không có cơ hội, đúng không?”

Hứa Chi Hạ cảm thấy áy náy: “Xin lỗi.”

Lê Thư Ninh tỏ tình: “Chi Hạ, tôi thích em. Em là cô gái đầu tiên tôi thích, cũng là người đầu tiên tôi thầm yêu. Tôi…”

Anh ngập ngừng, rồi cười nhẹ: “Tôi chưa từng yêu ai cả.”

Hứa Chi Hạ vô cùng ngạc nhiên, càng cảm thấy có lỗi, vội nói: “Xin lỗi… xin lỗi…”

“Em không cần xin lỗi.” Lê Thư Ninh giải thích: “Tôi nói ra chỉ vì… lần đầu tiên… ừm… mặc dù bị từ chối, nhưng tôi nghĩ nên chính miệng nói thích em, như vậy mới trọn vẹn.”

Đầu óc Hứa Chi Hạ rối bời, ngoài câu “xin lỗi,” cô không biết nói gì khác.

Lê Thư Ninh nhìn sang Tiêu Dã cách đó không xa: “Tôi có thể hỏi tại sao hai người vẫn chưa quay lại với nhau không?”

Chủ đề chuyển nhanh đến mức Hứa Chi Hạ chưa kịp phản ứng, lắp bắp: “Ừm… thời điểm… chắc là thời điểm chưa đúng.”

Cô vốn định nhân dịp sinh nhật Tiêu Dã để làm lành với anh.

Nhưng vì chấn thương, phẫu thuật, rồi nằm viện, cô bỏ lỡ cơ hội.

Thời gian qua, Tiêu Dã chăm sóc cô, gặp mặt hằng ngày, nhưng anh không nhắc gì đến chuyện tình cảm nữa…

Lê Thư Ninh: “Để tôi giúp em.”

Hứa Chi Hạ ngơ ngác: “Hả?”

Cô chưa kịp hiểu, Lê Thư Ninh đã ôm lấy vai cô, nghiêng người về phía trước.

Có lẽ anh có chút tư tâm, muốn mượn cơ hội để hôn nhẹ lên má cô.

Nhưng lý trí và sự giáo dưỡng đã ngăn anh lại.

Còn Hứa Chi Hạ thì nhỏ giọng kêu lên: “Anh Lê”

Lê Thư Ninh đáp: “Chỉ là chào hỏi kiểu Âu thôi.”

Má anh nhẹ chạm vào má cô.

Lê Thư Ninh buông Hứa Chi Hạ ra.

Ở nước M, Hứa Chi Hạ từng gặp qua kiểu chào này.

Nhưng chào kiểu này với Lê Thư Ninh, đây là lần đầu tiên.

Nhìn theo bóng Lê Thư Ninh rời đi, Hứa Chi Hạ xoay người lại.

Tiêu Dã từ đối diện đi tới.

Hứa Chi Hạ mắt tròn xoe, đứng sững tại chỗ.

Tiêu Dã hạ thấp mí mắt, hai tay đút túi, dáng vẻ lười biếng.

Anh bước đến gần lấy túi xách trong tay cô, không nói một lời liền xoay người đi vào trong khu chung cư.

Hứa Chi Hạ chạy chậm vài bước theo sau: “Sao anh lại xuống đây?”

Tiêu Dã liếc mắt nhìn cô: “Không phải đồng nghiệp đưa em về sao?”

Hứa Chi Hạ biết ngay Tiêu Dã đã nhìn thấy, cố gắng giữ bình tĩnh biện bạch: “Anh ấy… cũng là đồng nghiệp… mà.”

Tiêu Dã dừng lại, giơ ngón cái lên với cô: “Hứa Chi Hạ, em giỏi thật đấy!”

Anh gọi cô, Hứa Chi Hạ.

Tiêu Dã mặt lạnh, sải bước đi thẳng về phía trước.

Hứa Chi Hạ đuổi theo, cảm thấy mọi chuyện không nghiêm trọng đến thế: “Không phải, em không nghĩ anh sẽ xuống…”

Tiêu Dã bật cười giận dữ: “Ồ, anh không nên xuống à?”

Hứa Chi Hạ lắc đầu: “Em không có ý đó.”

Tiêu Dã chờ cô giải thích.

Nhưng đến cuối cùng, Hứa Chi Hạ chỉ nói một câu nghe vô cùng gượng ép: “Em không muốn anh suy nghĩ lung tung.”

Về đến nhà.

Tiêu Dã đặt túi xách lên tủ giày, ngồi xổm xuống, tháo giúp Hứa Chi Hạ dây giày nhưng không như mọi khi giúp cô tháo hẳn giày ra.

Anh đi tới sofa, ngồi xuống, vắt chân lên và bật TV.

Trên màn hình, một trận đấu bóng bàn đang diễn ra.

Hứa Chi Hạ tháo giày, xỏ dép rồi đi đến ngồi cạnh Tiêu Dã.

Cô nhìn Tiêu Dã, chủ động bắt chuyện: “Anh đang xem gì thế?”

Tiêu Dã: “Trận đấu.”

Hứa Chi Hạ: “À.”

Tiêu Dã: “…”

Hứa Chi Hạ lại hỏi: “Anh ăn cơm chưa?”

Tiêu Dã: “Rồi.”

Hứa Chi Hạ im lặng vài giây: “Em chỉ không muốn anh suy nghĩ lung tung.”

Tiêu Dã: “…”

Hứa Chi Hạ: “Anh đừng nghĩ nhiều.”

Tiêu Dã: “…”

Cô ngồi xem vài phút trận đấu, cảm thấy bộ đồ công sở trên người không thoải mái nên đứng dậy định vào phòng thay đồ.

Tiêu Dã cũng đứng dậy: “Hứa Chi Hạ.”

Hứa Chi Hạ nghe gọi đầy đủ tên mình, quay lại, vẻ mặt vô tội nhìn anh.

Tiêu Dã hít sâu vài hơi: “Anh thậm chí không xứng đáng có một lời giải thích sao?”

Tiêu Dã giận thật rồi.

Hứa Chi Hạ cũng bắt đầu cuống, lời nói ra trở nên lộn xộn: “Lúc đi, đúng là anh ấy không đến, em không biết anh ấy sẽ đến, lúc về thì vì có chuyện nên em mới…”

Tiêu Dã ngắt lời, nhấn từng chữ: “Anh ta, hôn, em!”

Hứa Chi Hạ phản ứng lại, vội giải thích: “Đó là chào xã giao mà!”

“Chào xã giao?” Tiêu Dã cười khẩy, lời nói như từng nhát dao: “Đây là nước M à? Em lừa ai thế? Bình thường hai người cũng làm vậy sao?”

“Anh… anh…” Hứa Chi Hạ bị anh làm cho nghẹn lời, không biết phản bác ra sao, cuối cùng lắp bắp: “Anh thật vô lý!”

Tiêu Dã bật cười giận dữ lần nữa: “Anh vô lý… anh vô lý…”

Hứa Chi Hạ vội sửa lại: “Không phải ý đó mà…”

Tiêu Dã ném điều khiển lên sofa, quay người đi về phía cửa.

Hứa Chi Hạ chạy theo vài bước: “Anh đi đâu?”

Tiêu Dã nhanh chóng đổi giày: “Anh có tư cách gì mà ở đây chứ?”

Thực ra, cơn giận của Tiêu Dã xuất phát từ việc anh không có danh phận rõ ràng.

Anh không được giải thích.

Anh không có lý do để bộc lộ cơn giận.

Trông anh giống như một kẻ làm trò hề.

‘Rầm!’

Hứa Chi Hạ nhìn cánh cửa đóng sầm lại, đôi môi khẽ run lên, và đôi mắt từ từ đỏ hoe.

Chỉ vài giây sau.

“Cộc cộc cộc!” Tiếng gõ cửa mạnh mẽ vang lên.

Bất ngờ, cảm xúc trong Hứa Chi Hạ dường như tan biến phân nửa.

Cô vội chạy đến, nhìn qua mắt mèo.

Cửa mở.

Tiêu Dã đứng trước cửa, gương mặt đầy căng thẳng, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô chằm chằm.

Ánh mắt đó vừa dữ dội, vừa giận dữ.

Hoàn toàn không che giấu.

Sự bức bách đến ngột ngạt như muốn xé nát cô.

Hứa Chi Hạ cắn môi.

Tiêu Dã bước vào nhà.

Hứa Chi Hạ lùi lại.

Tiêu Dã tiến thêm một bước.

Anh đưa tay đóng cửa lại.

‘Rầm!’

Đồng thời, anh áp sát cô, hai tay nâng mặt cô lên, cúi đầu xuống, và hôn cô thật mạnh mẽ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »