Một Tờ Hôn Thư

Lượt đọc: 21469 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157
Tiến »
Chương 71

❊ ❊ ❊

Sau tiếng "cọt kẹt" khi cửa phòng đóng lại, Lục Huyền đột nhiên xoay người, nắm lấy eo Kỷ Vân Chi, Kỷ Vân Chi còn chưa kịp phản ứng, đã bị Lục Huyền ấn lên tường.

Rõ ràng vừa rồi hắn còn đang nghiêm túc dặn dò chuyện ngày mai đi Đông cung, sao hắn lại đột nhiên, đột nhiên... Kỷ Vân Chi hoàn toàn không hiểu.

Áo choàng trên người nàng bị Lục Huyền cởi ra, ngay sau đó nàng bị Lục Huyền bế lên, đi về phía giường.

Tất cả sự kiềm chế đều bị vứt bỏ.

Ánh dương ấm áp buổi chiều xuyên qua lớp giấy cửa sổ chiếu vào phòng, chiếu sáng căn phòng, cũng chiếu sáng giường. Ánh sáng này khiến Kỷ Vân Chi rất không thoải mái. Nàng nghiêng mặt đi, nhìn màn giường đang buông xuống, đưa tay ra.

"Giường..." Nàng vừa mới thốt ra một chữ, môi đã bị Lục Huyền che lại, không thể nói thêm được nữa.

Kỷ Vân Chi không thích căn phòng sáng sủa này, nàng bất lực, chỉ có thể tự lừa mình dối người nhắm chặt mắt lại. Về sau cũng chẳng còn quan tâm đến điều gì khác, chỉ có thể bám vào bờ vai rộng rắn chắc của Lục Huyền.

·

Lục Huyền kéo chăn lên đắp cho Kỷ Vân Chi, hắn thì không đắp gì cả nằm bên cạnh nàng, nhắm mắt lại, không lập tức đưa nàng đi tắm rửa.

Kỷ Vân Chi cuộn tròn trong chăn, chậm rãi xoay người nhìn Lục Huyền. Một lúc lâu sau, nàng thò tay ra khỏi chăn, nhẹ nhàng móc lấy ngón tay Lục Huyền.

"Ca ca... không, Nhị gia." Giọng Kỷ Vân Chi rất nhỏ.

Lục Huyền mở mắt quay đầu nhìn nàng.

Kỷ Vân Chi nhíu mày, có chút do dự. Nàng len lén quan sát sắc mặt Lục Huyền, vẫn nhỏ giọng hỏi: "Thiếp... có phải đã làm gì khiến Nhị gia không vui không?"

Rõ ràng lúc nàng mới mở miệng giọng điệu còn rất dịu dàng, nghe như một câu hỏi bình thường, nhưng nói đến cuối cùng lại không kiềm chế được mà thêm vào một chút tủi thân mơ hồ.

Lục Huyền nghe ra được.

"Không có." Hắn nói rất chắc chắn.

Hắn lại xoay người, bàn tay vuốt ve gương mặt Kỷ Vân Chi, sau đó ôm nàng vào lòng, nghiêm túc nói: "Ta chỉ là thích thân cận với nàng. Không có gì khác. Đừng suy nghĩ nhiều."

Kỷ Vân Chi mở to mắt nhìn kỹ biểu cảm của Lục Huyền.

Lục Huyền mỉm cười dịu dàng với nàng, giọng nói cũng ôn hòa hơn rất nhiều: "Lại làm nàng đau, làm nàng khó chịu rồi sao?"

Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên mắt Kỷ Vân Chi.

Sự dịu dàng đó khiến Kỷ Vân Chi dần dần tin rằng mình đã quá nhạy cảm. Chuyện vợ chồng vốn là chuyện bình thường, không phải sao?

Nàng chậm rãi cong môi cười với Lục Huyền, do dự nhỏ giọng nói: "Có thể không..."

Giọng nàng quá nhỏ, nói đến cuối cùng, Lục Huyền không nghe rõ. Hắn áp sát lại, chạm vào môi Kỷ Vân Chi, nói: "Nói lại lần nữa."

"Sau này có thể không làm vào ban ngày, chỉ làm vào ban đêm..." Kỷ Vân Chi cụp mắt xuống không dám nhìn hắn.

"Ban đêm?" Lục Huyền nghĩ ngợi một chút, "Ý nàng là tối nay?"

Kỷ Vân Chi kinh ngạc ngẩng lên, ngạc nhiên nhìn hắn lắc đầu lia lịa. Lục Huyền khẽ cười, giả vờ kéo chăn trên người nàng, nói: "Bây giờ tiếp tục hay là tối nay?"

Kỷ Vân Chi nắm chặt chăn không cho Lục Huyền kéo, vội vàng nói: "Tối tối tối tối... tối nay..."

Lục Huyền buông tay, nghiêm túc nói: "Phu nhân đã thịnh tình mời..."

Kỷ Vân Chi cau mày đưa tay bịt miệng Lục Huyền.

Lục Huyền cười cười, không trêu nàng nữa.

Kỷ Vân Chi bỏ tay xuống, lúc này mới phát hiện Lục Huyền không đắp chăn chút nào. Nàng do dự một chút, kéo chăn trên người mình ra, đắp lên người hắn. Lục Huyền ôm nàng vào lòng, để nàng gối lên tay mình.

"Ngủ một lát đi." Hắn nói.

Kỷ Vân Chi nép vào lòng Lục Huyền, không lâu sau liền ngủ thiếp đi.

Lục Huyền cụp mắt nhìn Kỷ Vân Chi trong lòng, lại chìm vào trầm tư. Hôm nay hắn quả thực hoang đường, không đủ chín chắn và đĩnh đạc. Nhưng hắn lại không kiềm chế được mà muốn làm những chuyện hoang đường hơn, thậm chí quá đáng hơn với Kỷ Vân Chi.

Giống như bao nhiêu năm nay, tất cả sự kiềm chế, giữ lễ, tuân thủ quy tắc đều tìm được một lối thoát.

Kỷ Vân Chi cựa quậy trong lòng Lục Huyền, đầu ngón tay chạm vào n.g.ự.c hắn, vừa vặn chạm vào một vết sẹo trên n.g.ự.c hắn. Nàng đang ngủ mơ màng, vô thức dùng đầu ngón tay miết nhẹ vết sẹo của hắn, khiến Lục Huyền cảm thấy hơi ngứa.

Lục Huyền nhìn đầu ngón tay trắng nõn sạch sẽ của nàng, đột nhiên rất muốn đưa vào miệng cắn một cái.

Nhưng hắn vẫn nhịn.

·

Sáng hôm sau, Kỷ Vân Chi cùng Lục Huyền đi xe ngựa đến Đông cung dự tiệc. Đường đi không gần, trên xe có chuẩn bị rất nhiều món ăn vặt. Nhưng Kỷ Vân Chi lại hiếm khi không ăn gì cả, nàng ngồi bên cửa sổ, vén rèm nhìn ra ngoài.

"Không ăn chút gì sao?" Lục Huyền hỏi.

Kỷ Vân Chi vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, cũng không quay đầu lại, nửa thật nửa giả lẩm bẩm: "Không muốn ăn, ăn nhiều bụng lại bị người ta véo..."

Lục Huyền khẽ cười. "Qua đây cùng ta ăn chút gì đi, những thứ sặc sỡ này ta cũng chưa từng thử qua, nàng giới thiệu cho ta cái nào ngon đi."

Kỷ Vân Chi thuận miệng nói: "Thiếp cũng không biết..."

"Điểm tâm trong tiệm của nàng, nàng lại không biết?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157
Tiến »