Một Tờ Hôn Thư

Lượt đọc: 21395 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157
Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

Nàng hoàn toàn không quen biết Tô nhị cô nương nhà họ Tô hay Lý tam phu nhân nhà họ Lý. Từ hôm kia trở đi, liên tục có người gửi lễ mừng tân hôn cho nàng. Mấy người tặng lễ hai hôm trước nàng còn có chút ấn tượng, nhưng hai vị hôm nay thì nàng hoàn toàn không biết là ai.

Kỷ Vân Chi đặt đồ thêu xuống, bảo Xuân Liễu lấy áo choàng cho mình, rồi nàng băng qua sân đầy gió rét, đến phòng lão phu nhân.

Gặp chuyện không hiểu, Kỷ Vân Chi chưa bao giờ tỏ ra mình hiểu biết, ví như lúc này, nàng muốn đến hỏi lão phu nhân.

"Di nãi nãi." Kỷ Vân Chi mỉm cười bước qua ngưỡng cửa.

Trong phòng, Ngôn Khê, nha hoàn của Lục Huyền ở Thừa Phong viện cũng đang ở đó. Thừa Phong viện là nơi ở của Lục Huyền.

"Biểu cô nương." Ngôn Khê khẽ nhún gối chào Kỷ Vân Chi.

Kỷ Vân Chi mỉm cười gật đầu đáp lễ, rồi bước nhanh tới chỗ lão phu nhân.

"Sao vậy?" Lão phu nhân kéo tay Kỷ Vân Chi, đặt một chiếc lò sưởi nhỏ vào tay nàng.

Ngôn Khê vẫn còn ở đó, Kỷ Vân Chi do dự một chút, rồi vẫn nói thẳng: "Di nãi nãi, mấy hôm nay con nhận được một số lễ mừng. Có người tặng lễ con quen biết, nhưng có người con lại không quen. Con không biết có nên nhận hay không."

Kỷ Vân Chi hiểu, những món quà này là vì Lục Huyền. Nhưng nàng không biết những người tặng quà này có quan hệ gì với Lục Huyền, nên đương nhiên không biết có nên nhận hay không.

Lão phu nhân hiểu ý. Bà cười lắc đầu, nói: "Con hỏi ta, ta làm sao biết được. Con phải đi hỏi Tụng Yêm chứ!"

Kỷ Vân Chi lập tức cau mày.

Không, nàng không muốn đi hỏi hắn. Từ sau lần nói bậy bị hắn nghe thấy, Kỷ Vân Chi càng không muốn đối mặt với Lục Huyền.

"Vừa hay Ngôn Khê tới đây, là muốn hỏi con về cách bài trí đồ cưới, để sắp xếp trước. Con đi cùng Ngôn Khê qua đó đi."

Kỷ Vân Chi theo bản năng lắc đầu, nói: "Chuyện này... để Xuân Liễu với Xuân Đào qua nói là được rồi."

Lão phu nhân nghiêm mặt, trừng mắt nhìn nàng: "Sợ đến mức không dám nói chuyện nữa rồi!"

"Con mới không sợ hắn!" Kỷ Vân Chi buột miệng nói.

Lão phu nhân bật cười, quay sang nhìn Ngôn Khê: "Con dẫn nó qua đó đi."

Ngôn Khê nhịn cười đáp lời.

...

Đây là lần đầu tiên Kỷ Vân Chi bước vào Thừa Phong viện. Giờ phút này, toàn bộ phủ tướng quân đều được trang hoàng lộng lẫy, khắp nơi đều dán chữ Hỷ, Thừa Phong viện càng dày đặc hơn.

Ánh mắt Kỷ Vân Chi đảo qua, lướt trên từng chữ Hỷ được dán trên cột hành lang. Chữ Hỷ đỏ rực dưới ánh mặt trời phản chiếu ánh sáng lấp lánh.

Trong lòng nàng dâng lên một cảm xúc khó tả, chợt nhận ra nơi này sẽ là nơi nàng sinh sống sau này không lâu nữa.

Đến trước cửa phòng ngủ, Kỷ Vân Chi dừng bước.

Ngôn Khê dịu dàng giải thích: "Giờ này nhị gia không có ở trong phòng, chắc là đang ở thư phòng."

Kỷ Vân Chi lúc này mới theo nàng bước vào phòng ngủ.

Căn phòng của Lục Huyền hoàn toàn khác với vẻ ngoài rực rỡ náo nhiệt, có lẽ vì hôn kỳ chưa tới, nên nơi này vẫn chưa thay đồ mới.

Căn phòng ngủ rõ ràng rất rộng rãi, nhưng ngoài một bàn, một ghế, một tủ, một giường và hai chiếc đèn, thì không còn gì khác.

Ánh mắt Kỷ Vân Chi dừng lại trên chiếc giường lớn được dọn dẹp gọn gàng, cả người bỗng thấy không thoải mái, vội vàng dời mắt đi.

Ngôn Khê nói với Kỷ Vân Chi về vị trí đặt bàn trang điểm, tủ quần áo,... của nàng, hỏi ý kiến nàng từng thứ một.

Kỷ Vân Chi gật đầu lung tung, cái gì cũng nói tốt.

Nàng chỉ muốn mau chóng rời khỏi căn phòng này.

Nha hoàn Ngôn Tuyền bước vào, mang theo một mùi thuốc bắc nồng nặc. Ngôn Khê nhìn bát thuốc trong tay Ngôn Tuyền, hỏi: "Nhị gia sắp về rồi sao?"

"Vâng, nhị gia bảo nô tỳ mang thuốc tới, chắc là sắp về rồi." Ngôn Tuyền khẽ nhún gối chào Kỷ Vân Chi, rồi đặt bát thuốc lên bàn.

Kỷ Vân Chi vội vàng nói: "Cô nương vừa sắp xếp rất tốt, ta không có ý kiến gì. Ta đi trước đây."

Ngôn Khê ngẩn ra. Biểu cô nương không phải còn chuyện muốn hỏi nhị gia sao? Nhưng nàng ta lập tức hiểu ra, mỉm cười gật đầu, tiễn nàng ra ngoài.

Mới có một lúc, chưa tới nửa khắc đồng hồ, bên ngoài đã bắt đầu rơi những bông tuyết nhỏ li ti.

Kỷ Vân Chi đứng dưới mái hiên, nhìn trận tuyết đầu mùa đến muộn này.

"Biểu cô nương đợi một chút, nô tỳ đi lấy ô." Ngôn Khê quay người đi vào.

Ngay sau đó, Kỷ Vân Chi nhìn thấy Lục Huyền đang đi về phía này.

Khi Ngôn Khê cầm ô trở lại, Lục Huyền cũng đã đến cửa.

Hắn đứng trước mặt Kỷ Vân Chi, nhìn nàng, hỏi: "Sắp xếp xong rồi?"

Kỷ Vân Chi khẽ liếc mắt đi chỗ khác, không nhìn hắn, gật đầu.

Lục Huyền đưa tay về phía Ngôn Khê, nhận lấy chiếc ô rồi mở ra.

Kỷ Vân Chi ngạc nhiên ngẩng đầu, nói: "Không cần nhị gia tiễn."

Lục Huyền đã xoay người, chờ nàng.

Hai mắt chạm nhau trong giây lát, Kỷ Vân Chi dời mắt, ngoan ngoãn bước về phía hắn, đi vào trong ô.

Nàng phải tập quen với việc ở chung với hắn, sau này sẽ giống như vợ chồng bình thường.

Hai người sóng vai đi ra ngoài.

Kỷ Vân Chi lần đầu tiên cảm thấy con đường dài như vậy, cứ như thể sẽ không bao giờ đi đến cuối.

Trận tuyết đầu mùa này đến bất chợt, chỉ trong chốc lát, từ những bông tuyết nhỏ li ti đã biến thành trận tuyết rơi dày đặc. Con đường lát gạch xanh nhanh chóng được phủ một lớp tuyết trắng.

Kỷ Vân Chi cúi đầu, nhìn mặt đường dần trắng xóa, cân nhắc xem nên mở lời hỏi Lục Huyền như thế nào.

"Lễ mừng nàng cứ nhận hết đi." Lục Huyền đột nhiên lên tiếng.

Kỷ Vân Chi kinh ngạc.

"Sao chàng biết..." Nàng nghi hoặc ngẩng đầu nhìn Lục Huyền. Đường trơn trượt vì tuyết, nàng bỗng loạng choạng suýt ngã.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157
Tiến »