Một Tờ Hôn Thư

Lượt đọc: 21347 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157
Tiến »
Chương 22

❊ ❊ ❊

Thời điểm cuối năm, gần đây việc buôn bán trong tiệm lại tốt, Kỷ Vân Chi hào phóng lì xì cho mỗi người ở Vân Chi Phường một bao lì xì lớn.

Mọi người trong tiệm đều rất vui vẻ.

Có người đột nhiên trêu chọc: "Lão bản nương thành Nhị nãi nãi Lục gia rồi, ra tay còn hào phóng hơn trước nữa!"

Kỷ Vân Chi khẽ giật mình, trước mắt bỗng hiện lên gương mặt Lục Huyền. Nàng suýt nữa thì quên mất mình đã thành thân. Nàng cảm thấy hơi lúng túng, liền nghiêm mặt giả vờ giận dữ: "Tiểu Hà, trả lại bao lì xì cho ta!"

Tiểu Hà cầu xin tha thứ, mọi người xung quanh đều cười.

Tề thúc cười ha hả bảo mọi người đi làm việc, sau đó ở lại nói chuyện sổ sách với Kỷ Vân Chi. Tề thúc làm sổ sách rất cẩn thận, cũng đáng tin cậy, tuy rằng Kỷ Vân Chi rất yên tâm về lão, nhưng bước đối chiếu sổ sách chưa bao giờ thiếu.

Việc này không liên quan đến sự tin tưởng, mà là phải lập ra quy củ, như vậy toàn bộ Vân Chi Phường mới có thể ngay thẳng trong sạch.

Khi Kỷ Vân Chi rời khỏi Vân Chi Phường, vừa vặn gặp Ôn Tú. Hai người khẽ gật đầu chào hỏi, không nói thêm gì khác, lướt qua nhau.

Ôn Tú quay đầu lại, nhìn bóng lưng Kỷ Vân Chi, nói: "Hình như nàng ta thường xuyên đến đây."

A hoàn nói: "Bánh ngọt của Vân Chi Phường nổi tiếng như vậy, cô nương trẻ tuổi nhà ai mà chẳng thích ăn chút đồ ngọt."

"Vậy sao?" Ôn Tú như có điều suy nghĩ, "Ngươi phái người điều tra xem, nàng ta và lão bản của Vân Chi Phường có quan hệ gì khác không."

A hoàn cảm thấy lời này của Ôn Tú có chút kỳ quặc, không dám hỏi nhiều, gật đầu đáp ứng.

Kỷ Vân Chi cầm ba hộp bánh ngọt trở về Lục gia, sai a hoàn đưa đến cho Lục Thiện Hòa, Lục Thiện Tĩnh và Lục Thiện Nhu.

Nàng vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, đã bị Tô thị gọi đến.

"Hiện giờ không phải là biểu cô nương đến phủ tạm trú nữa, hành xử phải cẩn thận hơn một chút." Tô thị ngồi thoải mái trên ghế, vênh váo nhìn Kỷ Vân Chi.

Kỷ Vân Chi ngoan ngoãn đáp: "Phu nhân nói đúng, ta sẽ chú ý hơn."

Cách xưng hô của Kỷ Vân Chi khiến Tô thị tức điên. Kế thất như bà ta chỗ nào cũng không bằng người trước, giờ đến một tân phụ mới gả vào cũng không thừa nhận bà ta!

Tô thị đè nén lửa giận, lại nói: "Tiệc tất niên năm nay phải tổ chức lớn, ngươi ít ra ngoài đi, để tâm vào việc này nhiều hơn."

"Vâng." Kỷ Vân Chi vẫn là bộ dạng dễ bảo như vậy, khiến Tô thị cảm thấy như đ.ấ.m vào bông.

"Còn nữa," Tô thị chỉnh lại tư thế, "Lão Nhị những năm này đều chinh chiến bên ngoài, vì chiến sự mà hôn sự trước đó cũng bị trì hoãn, gần ba mươi tuổi mới thành thân. Ngươi đã là thê tử của nó, phải suy nghĩ cho nó nhiều hơn, suy nghĩ cho con cái của nó nhiều hơn."

"Là tự mình chọn cho nó hai nàng di nương, hay là muốn ta giúp xem mắt?"

Chương mười một

Kỷ Vân Chi hoàn toàn không để ý chuyện Lục Huyền nạp thiếp, nàng vốn cũng chẳng thích hắn, hắn không ở bên cạnh, nàng mới thấy tự tại. Hơn nữa, có người san sẻ “nguy cơ sinh nở” cũng không có gì không tốt. Dù sao mẹ của Lục Huyền chính là một ví dụ sống sờ sờ, một vị tướng quân oai phong lẫm liệt ra trận giếc địch cuối cùng lại c.h.ế.t trên giường đẻ...

Nhưng Kỷ Vân Chi cũng không ngốc, làm sao nàng có thể vừa mới thành thân đã để Lục Huyền nạp thiếp? Vừa cưới đã đưa thiếp thất về nhà, đó là tát thẳng vào mặt chính thất.

Nàng vẫn rất coi trọng mặt mũi của mình.

“Mẹ nói đúng, chuyện con cái đích thực rất quan trọng, con sẽ để tâm chọn lựa giúp chàng ấy.” Kỷ Vân Chi đáp lại nghiêm chỉnh.

Tô thị nhìn nàng thêm một cái, có chút không hiểu nổi. Bà khẽ ho một tiếng, chuyển chủ đề: “Ngày kia là tiệc sinh nhật của Minh Đoan trưởng công chúa, đường xá xa xôi, phải xuất phát sớm một chút, đừng để đến muộn.”

Kỷ Vân Chi thầm nghĩ Tô thị đã bắt đầu kiếm chuyện để nói rồi. Nàng ngoan ngoãn đáp lời, sau đó tìm một cái cớ để cáo lui.

Khi Kỷ Vân Chi trở về Thừa Phong viện, Lục Thiện Hòa đã chờ nàng ở đó.

Lục Thiện Hòa lắc lắc chiếc hộp trong tay, đưa cho Kỷ Vân Chi. “Thấy đẹp nên ta giữ lại một chiếc, cũng mua cho muội một chiếc.”

Kỷ Vân Chi mở ra xem, là một cây trâm cài tóc bằng ngọc bích hình hoa phù dung. Màu hồng trong suốt, lấp lánh ánh nước. Kỷ Vân Chi đưa lên soi dưới ánh sáng, khen ngợi: “Thật sự rất đẹp, cây trâm của tỷ cũng là hình hoa phù dung sao?”

Lục Thiện Hòa nghiêng đầu cho nàng xem, mỉm cười nói: “Ta đang cài đây, cây trâm của ta là hình hoa sen.”

Kỷ Vân Chi tiến lại gần xem, rồi cài cây trâm ngọc bích hình phù dung lên tóc mình.

Hai người nhìn nhau cười.

Nguyệt Nha bưng điểm tâm và trà nước đến.

“Cái này ngon lắm, tỷ thử xem.” Kỷ Vân Chi đưa một miếng bánh táo nhỏ cho Lục Thiện Hòa, nàng cũng lập tức cầm một miếng ăn.

Kỷ Vân Chi đảo mắt nhìn vẻ mặt của Lục Thiện Hòa, mỉm cười hỏi: “Tỷ từ lúc vào đây cứ cười mãi, nói xem, có phải có chuyện gì vui đúng không?”

“Ta ngày nào cũng vui mà.” Lục Thiện Hòa làm như không có chuyện gì mà ăn bánh táo.

“Không nói thì thôi.” Kỷ Vân Chi ăn xong một miếng bánh táo, lại cầm thêm một miếng thưởng thức.

Lục Thiện Hòa mím môi, cuối cùng vẫn không nhịn được. Nàng ghé sát vào tai Kỷ Vân Chi, hạ giọng: “Tần gia sẽ đến cầu hôn vào đầu năm sau.”

Kỷ Vân Chi cong môi cười ngọt ngào: “Ta đã sớm đoán được rồi! Chúc mừng tỷ tỷ nhé.”

Trên mặt Lục Thiện Hòa thoáng hiện lên vẻ thẹn thùng của thiếu nữ. Nàng nghiêng đầu nhìn Kỷ Vân Chi, hỏi: “Thành thân rồi có tốt không?”

Kỷ Vân Chi sững người, đột nhiên nhớ đến Lục Huyền, nàng khẽ nhíu mày, nói: “Cũng không khác biệt gì so với trước kia. Hơn nữa tỷ cũng biết là nhị ca vừa thành thân đã đi rồi, tỷ hỏi ta như vậy ta cũng không trả lời được.”

Lục Thiện Hòa cảm khái: “Thật không ngờ có một ngày muội lại trở thành nhị tẩu của ta!”

Kỷ Vân Chi không tiếp lời, lại cầm thêm một miếng bánh táo. Người khác không ngờ tới, bản thân nàng cũng không ngờ tới!

Lục Thiện Hòa do dự một chút, đột nhiên ghé sát vào tai Kỷ Vân Chi, giọng nói còn nhỏ hơn lúc trước: “Rốt cuộc... có thật là đau như vậy không?”

“Khụ khụ khụ...” Kỷ Vân Chi bị bánh táo làm sặc.

Lục Thiện Hòa vội vàng rót trà cho nàng, lại đứng dậy vỗ lưng cho nàng.

Một lúc lâu sau, Kỷ Vân Chi mới hoàn hồn.

“Đi đi.” Nàng nhẹ nhàng đẩy Lục Thiện Hòa, “Muốn biết thì đi hỏi Lý ma ma. Nhưng mà dù tỷ không hỏi bà ấy, đến lúc đó bà ấy cũng sẽ nói cho tỷ biết.”

“Ta muốn biết cái gì chứ? Ta cái gì cũng không muốn biết!” Lục Thiện Hòa luống cuống. “Sắp tối rồi, ta về đây!”

Kỷ Vân Chi nhìn bóng lưng Lục Thiện Hòa chạy ra ngoài, không nhịn được cười

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157
Tiến »