“Nếu xét thực lực chân chính, đựa vào khả năng nằm ăn vạ để phòng thủ, cộng thêm tốc độ di chuyển khi chân trần mình trần, ta hoàn toàn có thể đễ dàng đổi đầu với Tả Đạo và Tiền Vương Tôn, thậm chí còn có thể chiến thắng Trịnh Văn Thiên cảnh giới thứ 3.”
"Nhưng nguyên thần của ta vẫn còn quá yếu, muốn đối phó với đối thủ cùng cấp, gần như chắc chắn phải dùng Điếu Thiềm Kình để tụ lực."
"Haizz, vẫn phải tìm cách nâng cao nguyên thần lực thêm chút nữa."
Christina: "Vậy ngươi định làm thế nào?"
"Hừ, bãi chăn dê đã mở rộng rồi, đương nhiên phải vắt kiệt sức!"
Tối hôm đó, Cảnh Tú và Chu Bạch cùng nhau tự học xong, Cảnh Tú nhìn Chu Bạch cảm khái: "Chu đại ca, mấy ngày nay huynh nói nhiều thật đấy, đa tạ huynh chỉ điểm."
Chu Bạch mỉm cười, từ khi liên tục được tinh điểm tăng tư chất, con đường tu đạo của hắn càng thêm thuận lợi. Bất kể là học lý thuyết hay thổ nạp hàng ngày, tiến bộ đều có thể gọi là vượt bậc.
Hiện tại, thậm chí có lúc không cần Christina phiên dịch, chính hắn cũng có thể nói chuyện có qua có lại với Cảnh Tú.
Thấy Cảnh Tú chuẩn bị đi, Chu Bạch thuận miệng nói: "À Cảnh Tú, tuần tới chắc ta không về phòng ngủ buổi tối đâu, đệ tự học nhé."
"Hả?" Cảnh Tú ngạc nhiên: "Chu đại ca có chuyện gì sao?"
“Đương nhiên là vì sự quật khởi của nhân loại mà phấn đấu!”
Nếu đã dốc sức mở rộng bãi chăn dê của mình, có thêm mười mấy con dê béo, Chu Bạch đương nhiên không bỏ qua.
"Đã làm thì làm cho trót, một hơi vắt kiệt bọn chúng!"
"Theo Christina phân tích, trong khu nhà này, ngoài Lâm Mộ Thanh ra, 24 hộ còn lại đều là gián điệp Thiên Ma. Mục tiêu của ta là mỗi ngày mượn điểm tích lũy của mỗi tên một lần."
Thế là Chu Bạch nằm ngay ở hành lang, nhìn thấy một nữ giáo sư đi tới, liền nói: "À, Hoàng lão sư phải không? Hôm qua cô cho tôi mượn 80 điểm tích lũy, tôi nhớ rồi, hôm nay cho tôi mượn thêm 80 nữa đi, điểm tích lũy cứ tạm gửi bên tôi nhé."
"Được rồi được rồi, vào đi, đừng chắn ở đây cản trở người khác mượn điểm tích lũy cho tôi."
Hoàng lão sư: "???"
Nói xong, Chu Bạch vỗ vai Hoàng lão sư đang ngơ ngác, đẩy cô vào hành lang.
Ánh mắt Chu Bạch sáng lên, nhìn một người đàn ông trung niên đi vào hành lang, hắn cười tươi: "Đây không phải Tống lão sư sao! Ngày mai lại cho tôi mượn 150 điểm tích lũy đi, lãi suất hàng năm tôi tính cho thầy 5%, mười năm sau trả cả gốc lẫn lãi."
Cứ như vậy nằm ở đầu hành lang, Chu Bạch liên tiếp trong vòng 3 tiếng đồng hồ bắt kịp hai mươi mốt con dê béo về nhà, thu được hơn ngàn điểm tích lũy, có thể nói là phất lên nhanh chóng.
Những con chưa vặt được lông đê, có lẽ là chưa về, hoặc đã về phòng rồi nên Chu Bạch không gặp.
"Quả nhiên là người không của không giàu, ngựa không ăn vụng cỏ đêm không béo." Chu Bạch nhìn con đường vắng vẻ đã về khuya, duỗi lưng một cái nói: "Haizz, hôm nay mệt chết, mai lại đến thôi."
Hôm sau, Chu Bạch lại tan học xong liền sớm chờ ở dưới lầu ký túc xá, lần này đợi cả tiếng đồng hồ, lại không thấy một giáo sư nào xuất hiện.
"Hả?"
Ở một phòng trên lầu hai, Hoàng lão sư, người hôm qua bị mượn 80 điểm tích lũy, lén lén lút lút trèo vào từ cửa sổ, trong lòng thở phào nhẹ nhõm: "Thằng nhóc Chu Bạch này, sao chúng ta hoàn toàn không thể từ chối yêu cầu của nó vậy?"
“Đáng ghét, thẻ điểm tích lũy còn ở trong tay nó, phải lấy lại mới được."
Ngay lúc này, tiếng gõ cửa cộc cộc cộc vang lên, sau đó một giọng nói âm u từ sau cửa truyền tới: "Hoàng lão sư, cho tôi mượn 80 điểm tích lũy được không?"
Sắc mặt Hoàng lão sư cứng đờ, trong mắt lóe lên một tia do dự, nhưng rất nhanh tia do dự này biến mất, chỉ nghe cô đáp: "Được."
Vừa nói xong câu đó, cô cảm giác bóng người sau cửa rời đi, trên mặt lộ ra vẻ kinh hãi: "Đáng ghét, tại sao lại như vậy? Rõ ràng thằng nhóc Chu Bạch mới cảnh giới thứ 1, ta là lão sư cảnh giới thứ 4, vậy mà lại bị nó bức đến mức này."
Trong một phòng khác, Chu Sơn đang ngồi xếp bằng trên giường thổ nạp linh cơ, tăng cường nguyên thần chi lực, nhưng đột nhiên bên tai truyền đến tiếng gõ cửa cộc cộc cộc, tiếp theo một giọng nói lạnh băng vang lên.
“Cho tôi mượn 100 điểm tích lũy được không?”
Thân thể Chu Sơn cứng đờ, chậm rãi mở miệng nói: "Được."
Nghe tiếng bước chân đi xa ngoài cửa, Chu Sơn cảm thán một tiếng: "Tội nghiệt a."
Cứ như vậy gõ cửa từng phòng, Chu Bạch thu hoạch lần này còn nhiều hơn hôm qua, một hơi thu được hơn hai ngàn điểm tích lũy.
Đến ngày thứ ba, Chu Bạch lại gõ cửa từng phòng, nhưng lần này không ai đáp lời hắn.
"Hà?"
Chu Sơn đeo máy trợ thính, còn bao bọc nguyên thần chi lực, triệt để phong tỏa thính giác của hắn.
Đồng thời hắn ngồi xếp bằng trên giường, đang thổ nạp linh cơ, tu luyện nguyên thần chi lực.
Đột nhiên, Chu Sơn cảm thấy một chút lạnh lẽo từ trong lòng dâng lên, hắn nhíu mày: "Chuyện gì xảy ra?"
Hắn mở mắt, nhìn khắp căn phòng, không có gì thay đổi, nhưng cảm giác trái tim đóng băng càng ngày càng nặng, hắn cảm thấy có một loại ác ý mãnh liệt đang trào dâng trong lòng.
Đột nhiên, mắt hắn khẽ híp lại, thấy trên mặt đất có bóng dáng đang lay động.
Chu Sơn lập tức phản ứng, nhìn về phía hướng bóng chiếu tới, đó là cửa sổ phòng hắn.
Hắn thấy ngoài cửa sổ, một hình người kỳ quái đang phủ phục tứ chi, ghé vào bệ cửa sổ, cái đầu trắng bệch xoay một trăm tám mươi độ, gắt gao nhìn chằm chằm Chu Sơn trên giường.
Một đôi mắt vô cùng oán độc nhìn Chu Sơn.
Quái nhân kia há miệng, tựa như đang gào thét im lặng.
...
"Cho ta mượn 100 điểm tích lũy."
Chu Sơn ôm ngực, an ủi nguyên thần chi lực đang táo bạo, trong lòng gào thét: "Có lầm không! Ngươi có lầm không vậy! Còn tưởng ai nhiễu sóng xông vào! Lão tử suýt nữa đánh chết ngươi!"
"Hù chết người ta!"
Chu Sơn nhìn Chu Bạch ngoài cửa sổ hét lớn: "Ta mượn! Ta mượn được rồi!!"
Chu Bạch thỏa mãn gật đầu, trực tiếp bò đọc theo tường ngoài đi tiếp.
Trong phòng Tiểu Bội, thiếu nữ mất hai chân đang ngồi trên xe lăn, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.
Đột nhiên thấy Chu Bạch bò dọc theo vách tường tới, Tiểu Bội không đổi sắc mặt nói: "Chu Bạch, ta không còn điểm tích lũy nữa."
Chu Bạch chỉ vào xe lăn Tiểu Bội đang ngồi, nói: "Cái xe lăn này của cô nhìn không tệ đấy. Tôi thấy còn khắc trận pháp nữa."
"Cho tôi mượn dùng nhé?"
Tiểu Bội lại một lần nữa chấn kinh. Từ lần trước Chu Bạch mượn điểm tích lũy, cô đã cảm thấy hiểu rõ giới hạn của Chu Bạch, nhưng giờ phút này Tiểu Bội đột nhiên nhận ra, cái gã phát rồ này, có lẽ không có giới hạn nào cả.
Tiểu Bội lần đầu tiên lộ vẻ giận dữ trước mặt Chu Bạch: "Chu Bạch, ngươi..."
"Vậy mượn bánh xe được không?"
Năm phút sau, Tiểu Bội ngơ ngác ngồi trên chiếc xe lăn không có bánh xe, không ngừng lắc đầu: "Không được. Không thể mềm lòng được nữa."
"Không thể để Chu Bạch tiếp tục như vậy, gia hỏa này mỗi ngày làm như vậy, ảnh hưởng nghiêm trọng đến hành động của chúng ta."
“Nhất định phải nghĩ biện pháp.”
——
Cảm tạ “lâu không khí” đã thưởng 2 vạn, vạn phần cảm tạ.
(Hết chương)