Nhìn bộ dạng quần áo, giày của Chu Bạch bị Nguyên Thần Lực làm nổ tung, Trịnh Văn Thiên không giấu nổi vẻ khinh thường trong mắt.
Phóng thích Nguyên Thần Lực mà đến mức nổ cả áo quần, giày dép, rõ ràng là khả năng khống chế Nguyên Thần Lực quá kém. Chuyện này, Trịnh Văn Thiên không tài nào tưởng tượng nổi nếu xảy ra với mình.
Ngay sau đó, hắn thấy Chu Bạch ném mạnh Thuần Quân về phía mình.
Thuần Quân lao tới như một mũi tên công thành khổng lồ, xé gió rít gào, nhắm thẳng vào Trịnh Văn Thiên.
"Chỉ là kẻ ở cảnh giới thứ nhất, còn muốn dùng kiếm khí như phi kiếm? Ngu xuẩn!"
Trịnh Văn Thiên vung tay, Cửu Dương Thánh Lực màu đỏ kim đã hóa thành vật chất, trực tiếp ngưng kết Thuần Quân giữa không trung.
Rồi hắn dồn lực vào tay, một lực đủ sức đánh sập tường thành, hung hăng quật về phía Chu Bạch.
Nhưng ngay khi Trịnh Văn Thiên ra tay, toàn thân Chu Bạch dường như đã bị vô số cơn lốc xoáy bao quanh.
Chỉ thoáng chốc, Trịnh Văn Thiên bỗng nhận ra Chu Bạch đã biến mất trước mắt.
Ầm!
Trịnh Văn Thiên cảm thấy đầu đau nhói, lảo đảo ngửa ra sau, lớp hộ thể cương khí cũng khẽ rung động.
Chu Bạch đã dùng tốc độ thần kỳ, đá thẳng một cước vào mặt hắn.
Dù cú đá này không thể phá vỡ hộ thể cương khí, không thể gây tổn thương cho hắn, nhưng cũng đủ khiến Trịnh Văn Thiên nổi cơn cuồng nộ.
"Mặt của ta... bị một phàm nhân đạp cho một cước?"
Cửu Dương Thánh Lực màu đỏ kim trong nháy mắt sôi trào, bộc phát ánh sáng chói mắt, tựa dung nham núi lửa phun trào, gào thét lao về phía Chu Bạch.
“Quá chậm.”
Christina khẽ cười, thân hình lóe lên, xé gió tạo thành tiếng nổ, lại một lần nữa xuất hiện sau lưng Trịnh Văn Thiên, đá thêm một cước vào lưng hắn.
Christina: "Ngươi đang nhìn đâu vậy?"
Chứng kiến màn giao chiến này, tất cả đều kinh ngạc trước tốc độ của Chu Bạch.
Liễu Băng Tầm: "Vừa rồi vẫn chưa phải tốc độ cao nhất của hắn sao?"
“Nhanh thật!" Tả Đạo hoàn toàn không theo kịp động tác của Chu Bạch: "Quá nhanh!”
Lư Uyển Trinh: "Sao có thể? Tốc độ này đã vượt quá cấp độ của cảnh giới thứ nhất rồi?" Nàng thậm chí không muốn thừa nhận, Chu Bạch hiện tại dường như còn nhanh hơn nàng một bậc.
Doanh Hủy mắt rực sáng: "Thằng nhóc này... trước đó còn che giấu thực lực."
Thân ảnh Chu Bạch nhanh đến mức như thuấn di, chỉ số ít người có thể thấy rõ động tác của hắn.
Và mỗi lần xuất hiện, hắn lại đá một cước vào người Trịnh Văn Thiên, dù không gây thương tích gì, nhưng lại khiến Trịnh Văn Thiên giận điên cuồng.
Trịnh Văn Thiên gầm lên giận đữ, Cửu Dương Thánh Lực thu hết về người.
Chỉ thấy toàn thân hắn bao phủ bởi vô số lớp Cửu Dương Thánh Lực, mặt đất dưới chân bị Nguyên Thần Lực ép vỡ vụn, lún xuống, đồng thời xuất hiện vô số vết cháy.
Cửu Dương Thánh Lực của Trịnh Văn Thiên đã hóa thành vật chất, cứng rắn như siêu hợp kim, rồi biến đổi, mọc ra những chiếc gai dài cả mét, chi chít gai nhọn màu đỏ kim bao phủ bên ngoài cơ thể Trịnh Văn Thiên.
Đây là hắn dùng Cửu Dương Thánh Lực hóa thành thực chất, bao bọc toàn thân, khiến Chu Bạch khó lòng tấn công bằng quyền cước.
Đây là tinh điểm thứ năm của Cửu Dương Đồ, Xích Dương Giáp.
Nhìn vẻ giận dữ của Trịnh Văn Thiên, Doanh Hủy cười lạnh, thầm nghĩ: "Mới thế này đã không giữ được bình tĩnh? Trịnh Văn Thiên dù sao cũng chỉ luyện được một lớp da, so với đám thiên tài, tiên thần thực thụ của Thiên Đình thì còn kém xa về tâm tính."
"Nhưng dù tâm tính không đủ, thực lực thì lại có thật. Cửu Dương Thánh Lực tu luyện từ Cửu Dương Thần Đồ, lực lượng gần như là mạnh nhất trong cùng cấp, sau khi thực chất hóa, lực phòng ngự cũng có thể ngang hàng với cường giả luyện thể cùng cấp."
"Haizz... Chu Bạch dù nhanh, nhưng không phá được phòng ngự của Xích Dương Giáp, thất bại chỉ là vấn đề thời gian."
Doanh Hủy lúc này tập trung cao độ, sẵn sàng ra tay bảo vệ Chu Bạch.
Christina thấy Trịnh Văn Thiên thu mình vào phòng thủ, lại tiến vào giữa sân, mỉm cười nói: "Ngươi chỉ là con rùa đen núp trong mai, không thắng được ta đâu."
Nói rồi, Chu Bạch nhặt Thuần Quân lên, lóe lên một cái, chém thắng vào Xích Dương Giáp, phát ra tiếng "coong” như kim loại va chạm, tựa như hợp kim thật sự.
Christina cảm nhận được từ Thuần Quân truyền đến một lực phản chấn cực lớn, suýt chút nữa tuột tay.
"Haizz, vẫn là lực lượng quá yếu. Với lại mang theo Thuần Quân, tốc độ chậm đi nhiều."
Còn Trịnh Văn Thiên, trên mặt không còn nụ cười, chỉ còn vẻ băng lãnh nhìn chằm chằm Chu Bạch, trong đầu, hình ảnh Chu Bạch và hình ảnh gã phàm nhân trong ký ức không ngừng chồng chéo lên nhau.
Hắn mở miệng, giọng lạnh như băng:
"Chu Bạch, ngươi tưởng mình nhanh lắm sao, ta không có cách nào trị ngươi à?" Trịnh Văn Thiên tay bấm đạo quyết, mắt lóe lên ánh sáng đỏ đáng sợ: Toại phàm nhân như ngươi, ở trung ương thành ta đánh bại không biết bao nhiêu, không đáng nhắc tới."
Vút! Ngay sau đó, Cửu Dương Thánh Lực hội tụ trong mắt Trịnh Văn Thiên bắn ra như tia laser, quét về phía Chu Bạch.
"Xích Huyết Huyền Sát!" Doanh Hủy giật mình: "Không ngờ hắn luyện thành cả môn đạo thuật này, chuyên dùng để đối phó với kẻ địch tốc độ cao?"
Xích Huyết Huyền Sát là một loại đạo thuật xạ tuyến, cần dùng tinh huyết của nhiều loại dị thú thượng cổ để cải tạo đôi mắt, đồng thời khắc lên hàng trăm loại phù văn, lại mỗi ngày thu thập và cô đọng lực lượng nguyên từ của đại địa, có thể nói là rất khó tu luyện.
Nhưng một khi luyện thành, Nguyên Thần Lực có thể chuyển hóa thành một loại tia sáng đặc thù, không chỉ uy lực lớn, mà tốc độ tia sáng chính là tốc độ ánh sáng. Nếu không phải Christina cảm nhận được sự bất thường, né tránh kịp thời, có lẽ đã bị dính đòn ngay từ đầu.
Một điểm quan trọng nữa là Xích Huyết Huyền Sát là xạ tuyến, sau khi bắn ra liên tục, chỉ cần Trịnh Văn Thiên khẽ động cổ, là có thể đuổi theo Chu Bạch mà quét tới. Nơi tia sáng đi qua, tường và mặt đất xung quanh bị quét thành những mảng lớn vết cháy, thậm chí có vết tích bị hòa tan, cho thấy nhiệt độ cao đến mức nào.
Đặc biệt là Trịnh Văn Thiên không hề kiêng dè, quét ngang bừa bãi, khiến đám học sinh khác hoảng sợ lùi nhanh.
Trong khoảnh khắc, Chu Bạch liên tục chớp động, toàn lực né tránh, thậm chí ném cả Thuần Quân về phía Trịnh Văn Thiên, đâm vào Xích Dương Giáp rồi rơi xuống dưới chân hắn.
Lư Uyển Trinh: "Không được, Chu Bạch dù nhanh đến đâu cũng không thể nhanh hơn tốc độ quay đầu của Trịnh Văn Thiên, thua chắc rồi."
Những học sinh khác dù không theo kịp động tác của Chu Bạch, nhưng cũng nhận ra Chu Bạch dường như bị đuổi đến mức chỉ biết bỏ chạy, không thể phản công.
Doanh Hủy siết chặt nắm đấm, đường như sẵn sàng hành động.
Nhìn Chu Bạch chật vật bỏ chạy, Trịnh Văn Thiên cười khẩy: "Ngươi trốn được sao? Cửu Dương Thánh Lực của ta hùng hậu, dù là nhiều tu sĩ cảnh giới thứ tư cũng không sánh bằng, ngươi dù chạy đến kiệt sức, công kích của ta cũng không dừng lại."
Ngay sau đó, Chu Bạch dường như chậm một nhịp, bị Xích Huyết Huyền Sát bắn trúng, ngã sấp xuống đất.
"Kết thúc rồi." Thấy cảnh này, Trịnh Văn Thiên cười lạnh, Xích Huyết Huyền Sát tiếp tục bắn về phía Chu Bạch đang nằm trên đất.