Kiều Kiều chăm chú nhìn vào hình ảnh Chu Bạch, luôn sẵn sàng đón lấy anh nếu anh suy sụp hoặc tỉnh thần bất ổn.
Chu Bạch nhìn đồng hồ đếm ngược, trước tiên dùng 100 điểm lười, xoa dịu sự nôn nóng và bất ổn trong lòng.
Anh trấn tĩnh lại, thầm nghĩ: “Bất ổn ư? Chẳng lẽ do Kiều Kiều gây nhiễu? Hay đây là… khảo nghiệm thứ hai?”
Anh liếc nhìn bảng trạng thái, hiện tại còn 30130 điểm lười.
Trong 30 ngày ở mộng cảnh này, anh đã nhiều lần dùng điểm lười để phục hồi tinh thần, nên cũng áng chừng được mức tiêu hao.
“Cơ bản là cứ ở đây liên tục 10 ngày, ta sẽ tốn khoảng 500 điểm lười để trị liệu tỉnh thần bất ổn.”
“Thời gian càng dài, điểm lười sẽ càng hao tốn, nhưng ta chưa từng thử nghiệm.”
“Với số điểm lười hiện tại, ta nhiều nhất có thể nghỉ ngơi khoảng hai năm trong khảo nghiệm này. Kể cả khi tâm tính càng ngày càng tệ theo thời gian, và chi phí chữa trị tăng lên, thì một năm chắc cũng không thành vấn đề.”
“Nếu đây là khảo nghiệm thứ hai, chắc chắn họ không cho ta nghỉ ngơi lâu đến vậy.”
“Nếu thật sự có sự cố, Christina ở bên ngoài thao túng thân thể ta, cũng sẽ tìm cách cứu ta.”
Lúc này, Chu Bạch thầm cảm thấy may mắn vì đã nhanh trí giao quyền kiểm soát thân thể cho Clristina trước khi nhập mộng.
Nghĩ thông suốt mọi chuyện, anh thoáng trấn định, nhắm mắt lại và tiếp tục ngủ…
Mười ngày nữa trôi qua trong mộng cảnh.
Chu Bạch đột nhiên cảm thấy thân thể rung động, mở mắt ra, anh đã trở lại trước mặt một nữ tử.
Nữ tử trước mặt búi tóc cao, mặc cung trang, sắc mặt nghiêm nghị, trông rất tỉ mỉ cẩn thận.
Dù ngoại hình rất giống Kiều Kiều, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác biệt.
“Chu Bạch, ngươi làm rất tốt. Ngươi đã thông qua khảo nghiệm.” Ánh mắt nữ nhân nhìn Chu Bạch đầy vẻ tán thưởng: “Có thể giữ được sự bình tĩnh trong hoàn cảnh như vậy, ngươi thật sự có hy vọng luyện thành Ngũ Đại Vô Thượng Thần Thông.”
Chu Bạch kinh ngạc: “Ngươi là… Đại Trưởng Lão?”
Kiều Kiều mỉm cười: “Thể xác và tinh thần ta bị nhiễu loạn, chỉ có thể phân liệt ý thức, mỗi một đoạn thời gian lại thay phiên nhau thức tỉnh rồi ngủ say.”
Vừa nói, Kiều Kiều vung tay, khung cảnh trước mắt biến đổi, năm tòa ngọn núi đột ngột mọc lên, sừng sững trước mặt anh.
Chu Bạch ngước nhìn, thấy trên năm ngọn núi viết tên của Ngũ Đại Võ Thượng Thần Thông.
Cùng lúc đó, vô số điểm sáng, khoảng gần trăm điểm, lấp lánh trên các ngọn núi.
Kiều Kiều nghiêm nghị giới thiệu: “Ngũ Đại Vô Thượng Thần Thông là bí mật tối cao của Thanh Thiên Đạo Tông ta, là nền tảng lập phái, liên quan đến sự huyền diệu của thiên đạo. Năm tòa đỉnh núi cao vạn mét này đại diện cho tiến độ tu hành, chỉ khi leo lên đỉnh phong, ngươi mới có khả năng luyện thành năm môn thần thông này.”
Chu Bạch nhìn về phía ngọn núi Băng Phách Đống Quang Khí, thấy từ chân núi, cứ cách một đoạn lại có một vách đá, trên đó viết Băng Phách Thần Quang, Thuấn Gian Băng Lôi, Hàn Khí Đống Kết… các loại đạo thuật.
Nhìn sang các ngọn núi khác cũng vậy, dường như mỗi ngọn núi đều ghi chép mười môn đạo thuật từ dưới lên trên.
“Vị dụ, muốn tu luyện Băng Phách Đống Quang Khí, ngươi phải leo lên từ chân núi, luyện thành mười môn đạo thuật phía trên, xây dựng nền tảng vững chắc, mới có thể leo lên đỉnh phong, thực sự tu luyện Băng Phách Đống Quang Khí.”
“Nhưng ngay cả mười môn đạo thuật này cũng gian nan và nguy hiểm hơn môn trước.”
Chu Bạch nhìn về phía đỉnh núi, ánh mắt như xuyên qua vô số khoảng cách, thấy điểm sáng trên đỉnh có tên: Kiều Kiều.
Anh nhìn sang bốn đỉnh núi còn lại, các điểm sáng trên đỉnh đều là tên Kiều Kiều.
“Ngươi không nhìn nhầm đâu.” Kiều Kiều thở dài: “Từ khi thiên đạo vặn vẹo đến nay, không ai có thể kế thừa và luyện thành một trong Ngũ Đại Thần Thông trong mộng cảnh này.”
“Thậm chí, trong trăm năm qua, ở Đông Hoa Thành, số người thực sự tu luyện được Hoàng Hôn Đạo Thuật cũng chỉ hơn trăm người. Mà phần lớn đều phải dựa vào tu vi, đến cảnh giới thứ tư, thứ năm mới miễn cưỡng tu luyện. “
Chu Bạch nhíu mày, nhìn về phía ngọn núi đại diện cho Thiên Hà Tinh Bạo Kiếm, thấy ngoài Kiều Kiều, điểm sáng cao nhất chỉ lấp lánh ở cửa thứ mười đạo thuật.
“Tinh Hà Kiếm Ca. Vân Xung Hòa. Là hiệu trưởng à? Ông ấy vẫn chưa luyện thành Thiên Hà Tinh Bạo Kiếm hệ cửa thứ mười đạo thuật?”
Chu Bạch nhìn các điểm sáng trên những ngọn núi khác, bên trong đều là tên người, nhưng từ chân núi đến đỉnh núi, ngoài Kiều Kiều, không ai có thể đặt chân lên đỉnh, nắm giữ Ngũ Đại Thần Thông.
Kiều Kiều thở dài: “Nói thì dễ, nhưng từ khi thiên đạo vặn vẹo, tất cả các đạo thuật cũng bị vặn vẹo, càng thâm ảo tinh diệu thì ảnh hưởng càng lớn.”
“Nếu sau khi cải biên mà vẫn an toàn thì còn tốt. Nhưng Ngũ Đại Thần Thông và các Hoàng Hôn Đạo Thuật liên quan lại không được cải biên, tác dụng phụ vô cùng lớn.”
Chu Bạch hiếu kỳ: “Tác dụng phụ là gì?”
“Điên cuồng về tư tưởng, nhiễu loạn về nhục thể.” Kiều Kiều nói: “Loại điên cuồng này ăn sâu vào Ngũ Đại Thần Thông và các Hoàng Hôn Đạo Thuật thuộc hạ. Mỗi lần tu luyện những Hoàng Hôn Đạo Thuật này, ngươi đều sẽ bị ô nhiễm bởi sự điên cuồng đó.”
“Cho nên mỗi lần chỉ được tu luyện tối đa 1 tiếng đồng hồ, và không quá 50 lần. Nếu vượt quá thời gian hoặc số lần, ngươi có khả năng rơi vào điên cuồng hoàn toàn. Vì vậy, mỗi người chỉ có thể tu luyện mỗi môn Hoàng Hôn Đạo Thuật tối đa 50 lần, nếu không thể hoàn thành trong 50 lần đó, cả đời vô vọng.”
Chu Bạch hơi kinh hãi, thầm nghĩ về khả năng trị liệu của điểm lười, không biết có trị được loại điên cuồng này không. Nếu được, anh cũng không ngại luyện một chút Hoàng Hôn Đạo Thuật, thậm chí là Ngũ Đại Thần Thông.
“Ngoài tu luyện, mỗi lần sử dụng cũng là một gánh nặng lớn.” Kiều Kiều nói: “Thiên đạo sẽ thì thầm bên tai ngươi, và càng sử dụng nhiều, trạng thái của ngươi sẽ càng gần với nhiễu loạn, và không thể đảo ngược.”
“Vì vậy, Hoàng Hôn Đạo Thuật tuy mạnh mẽ, nhưng không thể lạm dụng. Chỉ nên sử dụng khi nghìn cân treo sợi tóc.”
Chu Bạch lại giật mình, nếu vấn đề tinh thần khi tu luyện có thể dùng điểm lười trị liệu, và tác dụng phụ khi sử dụng cũng có thể dùng điểm lười trị liệu, chẳng phải có nghĩa là anh có thể tu luyện và sử dụng Hoàng Hôn Đạo Thuật không giới hạn?
“Hay đấy.”
Tiếp đó, Kiều Kiều giới thiệu đặc điểm, tác dụng và phương hướng của từng môn trong Ngũ Đại Thần Thông, rồi nhìn Chu Bạch hỏi: “Thế nào? Ngươi quyết định tu luyện môn vô thượng thần thông nào chưa?”
Chu Bạch nhìn đi nhìn lại giữa năm ngọn núi đại diện cho Ngũ Môn Vô Thượng Thần Thông, có vẻ do dự.
(Hết chương)