Mây Đen Gặp Trăng Sáng

Lượt đọc: 13351 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 184
(¯`•._) đàm giảo (23.3)

❊ ❊ ❊

Một câu đơn giản lại khiến tôi hãi hùng khiếp vía, nhưng lại mơ hồ có chút kích động, ông trời có mắt rồi, đây là lần đầu tiên hai chúng tôi nếm trải được quả ngọt kể từ khi bị cuốn vào vòng xoáy thời gian.

Tôi đi đến cửa hàng bên cạnh thuê thiết bị chụp ảnh nhỏ tương đối linh hoạt có thể ẩn núp chụp được hình. Bởi vì cần phải thu thập được chứng cứ quan trọng không thua gì việc bắt người. Còn Ô Ngộ để bảo đảm đạt được mục đích, anh đã liên lạc với mấy người bạn ở thành phố Tô, mù mờ nói muốn bắt một tên xấu xa, nhờ bọn họ canh hộ mấy con đường bên ngoài, cũng nhiều lần dặn dò bọn họ ngăn cản hộ, chú ý an toàn. Mấy người bạn tất nhiên là đồng ý, còn mang theo gậy bóng chày, gậy côn đủ loại.

Chúng tôi chuẩn bị đối phó chu toàn như vậy, cho nên hôm đó khi ăn tối, trong lòng tôi đầy xao động bất an, còn cả căng thẳng, trông mong buổi đêm đến sớm hơn chút.

Ô Ngộ vốn không muốn mang theo tôi đi, nhưng tôi kiên quyết: "Anh đi đâu em theo đấy. Hơn nữa một mình anh muốn quay chụp thu thập chứng cứ, lại còn muốn bắt gã, rồi còn báo tin cho anh em bên ngoài, chú ý được hết sao?" Có lẽ bởi vì tôi nói có lí, lại có lẽ đã quen với hoàn cảnh gian nan có tôi ở bên, Ô Ngộ cũng chả kiên quyết, chỉ dặn dò khi anh ra tay, tôi tuyệt đối không thể tới gần, đứng ở khu vực an toàn. Tôi tất nhiên là thức thời đồng ý.

Màn đêm buông xuống.

Con đường Ô Ngộ đánh dấu là một đoạn góc. Tôi và anh đứng ở trong một ngôi nhà gần góc đó. Ngôi nhà này vừa cũ vừa hỏng không có người ở. Vì để tránh đánh rắn động cỏ, chúng tôi ngồi sau cửa sổ, kéo rèm xuống, không bật đèn. Mấy chiếc camera được đặt ở góc vô cùng tối, hơn nữa còn chất đầy đồ, còn được che bởi mấy bồn hoa đã héo.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút.

Chúng tôi ngồi trên chiếc ghế cũ nát, tôi nhìn ra ngoài qua khe hở rèm. Hẻm nhỏ yên tĩnh, thỉnh thoảng có người đi qua. Buổi đêm dần sâu chỉ có một chiếc đèn đường phía xa chiếu ánh sáng âm u, mặt đất màu xám tro, không có người.

Khu nội thành này đã rất cũ, có nhiều người chuyển đi, có nhiều ngôi nhà bỏ hoang, mấy gia đình sáng đèn trước đó cũng đều tắt sạch. Xung quanh tối đen như mực. Tôi nghĩ cho nên cô gái độc thân thật sự không thể mang theo tâm lý may mắn, đi qua được đoạn đường này phải thực sự rất dũng cảm.

Chuyện như vậy gặp phải một lần là xong đời.

Ô Ngộ cầm lấy cây côn thép nặng trịch trong tay, nhìn thì nhỏ, những nghe nói có thể đánh gẫy xương cốt người khác. Tôi nghi ngờ anh vì hôm nay đã sớm mưu đồ từ lâu. Chúng tôi đợi lâu như vậy mà anh vẫn luôn yên tĩnh ngồi, vô cùng kiên nhẫn, mi tâm không thay đổi chút nào.

Sau đó, anh cầm lấy điếu thuốc, nhưng vẫn vô cùng cẩn thận, tay buông thõng xuống, cúi đầu hút thuốc, dáng vẻ vẫn rất yên lặng. Tôi nhìn một lát, anh lại rít một hơi vào lần nào đó, đột nhiên tôi nhích mặt qua, anh vừa ngẩng đầu lên, tôi lập tức hôn anh. Trên mặt anh hiện lên sự kinh ngạc, không kịp phản ứng, khói kia đã xông vào trong miệng tôi.

Tôi không nghĩ tới anh lại hút thuốc nặng như vậy, thoáng cái bị sặc, sợ phát ra tiếng, vội vùi mặt vào cánh tay anh, mặt đỏ bừng, không ho ra tiếng. Cuối cùng anh đã mỉm cười, hạ giọng: "Em làm gì thế?"

"Muốn ở bên anh." Tôi đáp.

Anh nhìn tôi trong ánh sáng âm u.

"A Ngộ, anh rất căng thẳng." Tôi nói, "Đừng quên chuyện gì cũng đều có em đối mặt cùng anh."

Ô Ngộ kéo tôi vào lòng, tôi cũng không biết cảm giác của mình là gì, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ yên tĩnh lãnh đạm kia luôn cảm thấy anh cách tôi rất xa. Nhưng khi tôi cảm giác được hơi thở của anh trên vạt áo, cảm giác yên tâm mới quay trở lại.

Không muốn anh một mình, không muốn anh phải đối mặt một mình, dù cho anh là người cứng cỏi trầm ổn.

"Sau khi Ô Diệu mất, anh từng lập lời thề." Anh nói, "Sẽ không để cho bất cứ kẻ nào làm tổn thương đến mạng người trước mặt anh."

Tôi càng vùi sát mặt vào ngực anh hơn, cho nên ở nhà họ Chu hay nhà họ Trần, anh đều ra sức quên mình, cứu người không liên quan đến mình như vậy sao?

"Chúng ta nhất định sẽ bắt được hắn." Tôi nói, "Kẻ xấu xa như vậy, biến người vô tội trở thành con mồi, dùng sự tra tấn ngược đãi tìm kiếm niềm vui, từ cái chết của người khác đạt được khoái cảm, gã có quyền gì mà làm như vậy? Gã giống như một chuột sống trong cống ngầm, bị bắt ra, ghim vào cột nhục nhã, gã đâu xứng được coi là con người."

"Anh muốn đánh gãy chân gã." Ô Ngộ nói.

Một giờ ba mươi lăm phút.

Hẻm nhỏ xa xa yên lặng đã lâu cuối cùng vang lên tiếng bước chân.

Tôi ghé vào cửa, nhìn một bóng người thướt tha từ xa đi tới.

Có thể thấy được Hứa Tĩnh Miêu đi rất nhanh, hiển nhiên cũng có sự cẩn thận khi đi buổi đêm. Dưới ánh đèn mờ, phía sau cô ta trống không.

Gã kia có đến không?

Ô Ngộ sớm dập tắt thuốc, tay cầm côn, cũng đang cảnh giác.

Chúng tôi nhìn Hứa Tĩnh Miêu dần đến gần.

Gã kia đột nhiên từ bên trong hẻm nhỏ tối mịt lao tới, nhanh như một bóng đen.

Đời này tôi sẽ không bao giờ quên hình ảnh này.

Gã tựa như sói đói đánh về phía dê con, tựa như ma quỷ đột nhiên lộ ra diện mạo dữ tợn, gã lập tức dùng găng tay che kín mặt Hứa Tĩnh Miêu. Gã không cao không thấp, đội một chiếc mũ rộng na ná của ngư dân, gần như che khuất cả khuôn mặt. Cánh tay lộ ra ngoài tay áo vô cùng rắn chắc. Trong nháy mắt gã đập thẳng vào đầu Hứa Tĩnh Miêu, cô ta không kêu lên được tiếng nào ngất đi. Gã ôm lấy cô ta, bắt đầu rút lui trong bóng tôi, động tác nhanh nhẹn thành thạo khiến người ta giật mình. Trong bóng tôi, mơ hồ lộ ra chiếc cằm. Tôi không thấy được gì, chỉ có cảm giác quỷ dị.

Tôi cảm thấy được gã mỉm cười.

Trong một lát tôi cảm thấy máu dồn hết lên đỉnh đầu, cơ thể lạnh buốt.

Chúng tôi thực sự chạm mặt gã rồi.

Tên tội phạm giết người liên hoàn xấu xa nhất trong lịch sử, giết chết mấy cô gái kể cả người thân của Ô Ngộ.

Chúng tôi thấy được bộ dáng đi săn của gã trong bóng tối.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »