Mây Đen Gặp Trăng Sáng

Lượt đọc: 13354 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 157
(¯`•._) đàm giảo (20.1)

❊ ❊ ❊

Đối với tôi mà nói từ sau ngày hôm đó tất cả kí ức đều trở nên vô cùng hỗn loạn. Cuối cùng Ô Ngộ lại ngất xỉu trong lòng tôi, tôi trơ mắt nhìn Phùng Yên cháy rụi, nhìn khuôn mặt điềm tĩnh của Trần Như Anh đã chết, tôi cũng không hiểu tại sao mình không thể ngừng khóc, cảm giác kia giống như khi Ô Ngộ đưa mình vào trong nơi đồng không mông quạnh, mãi cho đến khi cảnh sát đưa chúng tôi ra khỏi đó.

Chờ khi tôi tỉnh lại đã là hôm sau. Tôi phát hiện mình nằm trên giường bệnh viện, ánh mặt trời bên ngoài rất sáng, Tráng Ngư ngồi bên giường ngủ gật.

"Ngư..." Tôi mở miệng mới phát hiện giọng mình ngắc ngứ.

Cô ấy vội vàng ngẩng đầu, lộ ra nụ cười sâu xa: "Cuối cùng cũng tỉnh rồi. Yên tâm, bác sĩ nói cô chỉ bị thương ngoài da thôi, là do tinh thần bị đả kích, nghỉ ngơi một ngày là ổn."

Tôi hỏi: "Ô Ngộ đâu?"

Tráng Ngư hơi im lặng một lúc mới nói: "Tình hình của anh ấy thì không được tốt lắm. Tuy nhiên anh ấy mạng lớn, dao không đâm trúng chỗ hiểm, nhưng mất máu quá nhiều lại cấp cứu quá trễ..."

Lòng tôi như rơi xuống đáy cốc.

".... Cấp cứu mười mấy tiếng cuối cùng đã thoát khỏi nguy hiểm." Tráng Ngư không nhanh không chậm nói cho hết lời, "Nhưng vẫn còn đang hôn mê."

Tâm trạng của tôi khẽ thả lỏng, giãy dụa đứng dậy, Tráng Ngư ngăn lại: "Này đừng có diễn màn kịch máu chó với tôi, nằm xuống đi, bác sĩ cũng còn chưa qua kiểm tra cho cô đâu." Cô ấy ấn vào chuông ở đầu giường.

Tôi nói: "Có gì cần phải kiểm tra chứ? Không phải nói tôi không sao à? Tôi phải mau đi xem anh ấy."

Tráng Ngư kiên trì: "Nằm xuống đợi bác sĩ đến kiểm tra rồi nói sau." Chưa nói hết y tá đã tới, sau đó xoay người đi gọi bác sĩ, tôi đành miễn cưỡng nằm xuống.

Tráng Ngư quan sát vẻ mặt tôi: "Không phải nói anh ấy không là người đàn ông của cô ư? Hiện tại sao lại căng thẳng thế này?"

Tôi đáp: "Bây giờ là của tôi rồi."

Tráng Ngư huýt sáo: "Hai người xong rồi? Hoạn nạn thấy được chân tình, củi khô bốc lửa rồi hả?" Bác sĩ và y tá đứng bên đều nhịn cười.

Tôi đáp: "Vẫn chưa. Nhưng sau này tôi muốn kết hôn với anh ấy."

Tráng Ngư: "..."

Tôi nói thật lòng đấy, đây là suy nghĩ đã hiện lên rõ ràng trong đầu sau khi tôi tỉnh lại. Tôi chưa bao giờ muốn ở bên, muốn ở cùng cả đời, sau này vĩnh viễn không lìa xa một người đến thế.

Chính là ở bên anh, Ô Ngộ.

Tôi đưa tay lau nước mắt. Tráng Ngư vốn còn đang buồn cười khiếp sợ, vẻ mặt cũng dần thay đổi, cô ấy thở dài lại lắc đầu: "Má ơi..."

Nhưng khi tôi bám vào thành giường đi xuống, Tráng Ngư lại thấp giọng nói: "Chúc mừng cô đã gặp được anh ấy."

Tôi nói: "Ừ, cô cũng cố gắng lên."

Vẻ mặt Tráng Ngư đột nhiên hơi mất tự nhiên, thì thầm: "Tôi thèm cái rắm, bà đây vẫn còn nhỏ."

Tôi: "..."

Đứng ngoài cửa phòng bệnh, tôi nhìn Ô Ngộ qua làn kính, cảm thấy hơi khác với bình thường. Anh đeo mặt nạ dưỡng khí, vẫn còn đang truyền máu. Trên người bọc kín thành bánh chưng, nhưng tôi cảm thấy khuôn mặt anh thanh tú hơn so với ngày thường, không còn là con người cứng cỏi, mà chỉ là một người đàn ông của tôi.

Tôi rất muốn ghi mấy câu lên tấm kính, chờ anh tỉnh dậy có thể thấy, nhưng bác sĩ và y tá đi tới, đành phải từ bỏ ý định này. Tôi nói với y tá: "Anh ấy tỉnh dậy, xin hãy báo cho tôi. Cảm ơn cô." Y tá đồng ý, còn cười nói: "Bạn trai cô đẹp trai ghê." Tôi cười nói: "Ừ." Tráng Ngư ở bên cũng mỉm cười.

Tôi cảm thấy mình vẫn còn hơi mệt, đứng ở ngoài phòng bệnh của Ô Ngộ một lúc mới lưu luyến lề mề theo Tráng Ngư về phòng.

"Vẫn không báo cho cha mẹ cô sao?" Tráng Ngư hỏi.

Tôi nghĩ một lát lắc đầu.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »