Mây Đen Gặp Trăng Sáng

Lượt đọc: 13096 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 144
(¯`•._) ô ngộ (18.1)

❊ ❊ ❊

Tôi không muốn để cho Đàm Giảo nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu, thậm chí không muốn cho cô ấy nhìn thấy sự tàn nhẫn trên thế gian này. Vì thế tôi ôm chặt lấy cô ấy, để đầu cô ấy tiến vào trong lòng, Khuôn mặt cô ấy bình tĩnh và cô đơn, cô ấy hiểu hết tất cả đấy.

Tôi dùng một tay tiếp tục gửi đi tín hiệu cầu cứu. Thục ra hi vọng xa vời này gần như không có khả năng, chúng tôi muốn được cứu thoát thì phải có người cùng một kênh vào đêm nay, lại còn phải hiểu tín hiệu do tôi gửi, hơn nữa tin tưởng quyết định báo cảnh sát.

Nhưng tôi biết rõ chuyện này sẽ xảy ra.

Bởi vì hòm thuốc cứu mạng kia xuất hiện.

Trên tấm thẻ kia là chữ viết của tôi.

Hòm thuốc là do tôi chuẩn bị đấy. Nửa năm trước người dụ Đàm Giảo đến ngõ nhỏ kia cũng là tôi.

Tương lai... Không, là tôi của quá khứ.

Nghĩ đến đây, cảm giác ấm áp tràn ngập trong lòng tôi. Cô ấy không biết gì hết, tôi không nhịn được dùng toàn bộ sức ôm cô ấy chặt hơn, cô ấy tựa mặt vào cổ tôi, trong căn phòng đầy máu, ở giữa tà ác, cô ấy yên tĩnh đẹp đẽ như một thiên sứ.

Dưới nhà lại xảy ra biến cố mới.

Đàm Giảo cũng rời khỏi ngực tôi, tiến lên trước. Tôi ngước mắt lên, trong lòng hoảng hốt.

Ở dưới tầng một, tên cướp ngã xuống mặt đất, hai tay ôm cổ họng, miệng sùi bọt mép, khuôn mặt méo mó. Bên cạnh rơi xuống chai nước có ga lấy ra từ trong tủ lạnh.

Tên cướp còn lại và Tô Hoàn vội chạy lên, người nọ chết rất nhanh, run rẩy mấy cái, bất động, sắc mặt nhìn rất không bình thường. Tô Hoàn dò xét hơi thở mạch đập của gã, mắt lộ ra kinh ngạc.

"Chẳng lẽ là trúng độc?" Một tên cướp khác hỏi, "Cơ thể của nó gần đây rất tốt, không thể cứ như vậy... Nhưng vừa rồi chúng ta cũng uống nước trong tủ lạnh đâu có việc gì..."

Tâm trạng tôi chấn động.

Tên cướp thứ ba chết rồi. Hơn nữa còn bị chết trực tiếp, cách sát hại không hề che giấu, như thể đã tính toán tốt tên cướp sẽ lấy chai nước uống, lúc trúng độc chết đi là thời cơ tốt nhất.

Tôi đồng thời nghĩ đến một chuyện khác, bọn chúng tổng cộng có tám người, có hai người ở bên ngoài tìm kiếm tôi. Hiện tại trong phòng chỉ còn lại hai người.

Sắc mặt Tô Hoàn tái nhợt, ánh mặt lạnh lẽo nhìn chằm chằm mọi người trong phòng, đột nhiên lùi một bước, quát: "Ai làm? Ai hạ độc?"

Vẻ mặt người nhà họ Trần đều mê mang sợ hãi.

Tô Hoàn quát: "Không nói đúng không? Tao giết chết cả nhà chúng mày! Mẹ nó rốt cuộc ai trêu chúng ta..." Lúc này ánh mắt gã nhắm vào trên người Trịnh Chí Vĩ lộ ra hận ý. Trịnh Chí Vĩ sợ hãi kêu lên, vội nói: "Không phải tôi, thực sự không phải... Tôi, tôi đâu làm được những chuyện này, tôi đâu dám làm đâu!" Gã cũng sắp bật khóc.

Trong lòng tôi chấn động, lúc này Đàm Giảo cũng sững sờ. Hai mắt chúng tôi nhìn nhau, tôi biết chúng tôi đã sớm cùng nghĩ đến một người.

Nhưng sao một người tinh thần bình thường lại có thể làm ra những chuyện này?

Đúng lúc này có người đứng lên.

Trần Bảo Châu đột nhiên nói: "Anh, hiện tại bọn chúng chỉ có hai người, chúng ta có sáu người, còn chờ gì nữa? Đây là cơ hội tốt nhất cho chúng ta chạy trốn."

Chị ta nói vừa nhanh vừa rõ ràng, tiếng nói yếu ớt nhưng giống như sét đánh rơi vào trong tai những người khác trong phòng. Vừa nói chuyện, Trần Bảo Châu lại vừa nhặt lấy con dao từ trên người gã trúng độc nằm trên mặt đất. Giáo sư Trần sững sờ, những người khác trong nhà họ Trần cũng hoảng hốt.

Hai người bọn Tô Hoàn cũng giật mình. Có một người khác thu hút sự chú ý của tôi, đó là Phùng Yên. Bà ngồi trên salon, cơ thể đột nhiên nghiêng về phía trước, khuôn mặt cứng đờ, không biết muốn thế nào.

Cuối cùng giáo sư Trần cũng bùng nổ, sắc mặt đỏ bừng, giãy dụa đứng lên, đồng thời hô: "Chúng ta lao ra, liều mạng với bọn chúng!" Cơ thể Đường Lan Lan đột nhiên nhúc nhích, Trần Như Anh cúi thấp đầu cũng đứng lên.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »