Mây Đen Gặp Trăng Sáng

Lượt đọc: 13528 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 147
(¯`•._) ô ngộ (18.4)

❊ ❊ ❊

Tôi chưa bao giờ nhìn kĩ khuôn mặt Trần Như Anh như thế, bình thường tôi tránh cô ta còn không kịp. Trên người cô ta không có nửa điểm khiến tôi thích. Lúc này tôi lại thấy rõ khuôn mặt gầy chỉ có đôi mắt vì kích động mà toé lửa. Trong lòng tôi dâng lên sự áy náy và thương tiếc, vô thức thò tay bắt lấy tay cô ta. Cả người cô ta hơi run lên, nước mắt càng rơi nhiều hơn, cúi đầu xuống muốn hôn môi tôi. Tôi khẽ nghiêng đầu tránh đi.

Cô ta đột nhiên khẽ cười bên tai tôi, sự bi thương yếu ớt mất đi thay vào đó là sự cố chấp như trước. Cô ta nói: "Anh lại trốn em... Anh luôn trốn em... Em biết cho tới bây giờ anh đều chưa từng nhìn em... Nhưng mà, chờ em giết bọn chúng xong sẽ mang anh đi. Sau này anh chỉ có thể ở bên em, không thể rời đi. Chờ khi người nhà em nhìn thấy hình dạng kia của em chắc chắn sẽ không còn quan tâm em nữa, nhưng hiện tại em cũng chả cần bọn họ nữa. Em chỉ cần anh thôi. A Ngộ... hai đêm kia chúng ta đều ở chung, anh ngủ say như vậy, không phải rất vui vẻ ư..."

Cô ta đã bắt đầu nói linh tinh không đều không đuôi. Tôi nghe được trong lòng hốt hoảng, chẳng lẽ...

Cô ấy đã thả tôi ra đứng lên. Lúc này tôi mới nhận ra từ sau khi lũ cướp xông vào, cô ta nhìn bình thường yếu đuối mềm mại, nhưng tinh thần không đúng lắm, vẻ mặt cũng không ổn chút nào.

"Vòng tay ở trong phòng tôi, để tôi dẫn các người đi." Cô ta lại quay về với dáng vẻ khúm núm vừa rồi, thấp giọng nói.

Tô Hoàn cười lạnh hỏi: "Vòng cổ thì sao?"

"Vòng cổ... bà nội giao cho cô giữ đấy." Cô ta liếc Trần Bảo Châu đang hấp hối trên mặt đất, thấp giọng, "Cô à, giao ra đi, cháu biết là cô giữ đấy. Cái nhà này còn gì cần phải giữ nữa à?"

Ánh mắt Trần Bảo Châu mờ mịt nhìn cô ta.

Sau đó Trần Bảo Châu cũng bị người túm dậy. Chị ta ho ra một ngụm máu, sắc mặt tái nhợt: "Là ở trong phòng tôi."

Phùng Yên lo lắng đứng, khuôn mặt đầy âu lo: "Như Anh?"

Trần Như Anh không để ý đến bà.

Tô Hoàn mang theo hai tên cướp và Trịnh Chí Vĩ đi theo bọn họ lên nhà, chỉ để lại một người canh giữ chúng tôi.

Tôi nằm rạp trên mặt đất, nhắm mắt một lát lại mở ra, nhìn thấy Trần Như Anh mang theo hai tên cướp, còn Trần Bảo Châu mang theo Tô Hoàn và Trịnh Chí Vĩ đi vào phòng.

Còn Phùng Yên vẫn ngồi trên salon, cổ dựng đứng, ngẩng đầu nhìn qua, không có bất cứ biểu tình gì. Đường Lan Lan co rúm trên mặt đất phòng khách, cũng mặc kệ bà Trần. Còn bà Trần "trúng gió hôn mê" đã lâu đúng lúc này lại thoáng mở mắt, nhìn thấy đám cướp xoay người, bà ta lập tức nhắm mắt lại.

Giáo sư Trần run rẩy trong góc.

Sau đó khi tôi nhớ lại chuyện này lại phát giác người nhà họ Trần giống như một bức tranh chân dung. Mỗi người cất giấu bí mật, mỗi người tìm kiếm, cuối cùng đều để lộ hết ra. Đâu còn là gia đình tôn quý chúng tôi từng nhìn thấy chứ? Về sau Đàm Giảo cũng nói với tôi trong tâm lý học tội phạm "nhà" có ý nghĩa vô cùng đặc biệt. Nhà làm cho mỗi người phát triển, cũng làm cho một số người sa đoạ, đáng sợ nhất là có nhà khiến cho người ta cả đời không thoát được.

Tôi ngẩng đầu nhìn cửa sổ ngôi nhà này, bức màn dày đặc đã kéo xuống, không thấy được tí gì bên ngoài, cũng không biết là mấy giờ rồi, nhưng tôi biết có người nhất định sẽ đến cứu chúng tôi ra.

Còn đám cướp sau khi lấy được đồ cũng sẽ phóng hoả diệt môn.

Tôi lại ngẩng đầu nhìn lên trên nhà. Trên tường có mấy lỗ thông gió. Sau một lỗ đó có một đôi mắt không hề chớp nhìn tôi, không biết đã nhìn bao lâu rồi. Ánh mắt ấy đỏ như máu, thấy rõ được nước mắt lắng lại trong mắt cô ấy, cũng thấy cô ấy không hề chớp mắt.

Tôi luôn nhìn theo cô ấy, ơ trong ngục tù hồn oanh mộng khiên (*)

(*)nhớ nhung da diết

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »