Lý Do Để Sống Tiếp

Lượt đọc: 2411 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
giới Thiệu Thật khó tin là có cuốn sách này Vài lời, trước khi chúng ta bắt đầu Phần 1 RƠI Tại sao khó hiểu trầm cảm Một khung cảnh đẹp Cuộc chuyện trò xuyên thời gian - phần một Những viên thuốc Sát thủ Những điều người ta nói với người bị trầm cảm mà không nói trong các tình huống hiểm nghèo khác Giả dược vô hiệu Cảm nhận mưa mà không cần dù Đời sống Vô tận Niềm hy vọng không thành Cơn lốc Các triệu chứng của tôi Ngân hàng ngày xấu Những thứ trầm cảm nói với bạn Số liệu thực tế Tì đầu vào cửa sổ Tuổi thơ khá bình thường Bạn đến nhà Con trai không khóc Phần 2 TIẾP ĐẤT Ẩn số chưa biết Bộ não là cơ thể - phần một Thằng tâm thần Những ngày chồng chất Dấu hiệu cảnh báo Những con quỷ Tồn tại Phần 3 TRÈO LÊN Những thứ bạn nghĩ lần hoảng loạn thứ 1.000 Nghệ thuật tự đi một mình Cuộc chuyện trò xuyên thời gian - phần hai Lý do để sống tiếp Tình yêu Làm sao để giúp đỡ người bị trầm cảm hay lo âu Một khoảnh khắc vu vơ Những thứ từng xảy đến với tôi đã khơi dậy được sự đồng cảm hơn là tạo nên sự trầm cảm Sự sống trên trái đất đối với người ngoài hành tinh Khoảng trống Quyền lực và vinh quang Paris Lý do phải mạnh mẽ Vũ khí Chạy bộ Bộ não là cơ thể - phần hai Người nổi tiếng Abraham Lincoln và món quà đáng sợ Trầm cảm là... Trầm cảm còn... Cuộc chuyện trò xuyên thời gian - phần ba Phần 4 SỐNG Những đám mây hình nấm Chữ L hoa Sống chậm Đáy và đỉnh Ngoặc đơn Tiệc #lýdođểsốngtiếp Những thứ làm tôi bệnh nặng hơn Những thứ (đôi khi) làm tôi thấy khá hơn Phần 5 KIẾP NGƯỜI Làm sao để vui vẻ hơn Schopenhauer một chút Self-help Ngẫm về thời gian Formentera Hình ảnh trên màn hình Nhỏ nhoi Sống thế nào (bốn mươi lời khuyên tôi thấy hữu ích nhưng không phải lúc nào cũng làm theo) Những thứ tôi vẫn vui hưởng từ thời tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ vui hưởng gì được nữa Đọc thêm Vài lời và tri ân
Tiến »
Những viên thuốc

❊ ❊ ❊

Nhiều ngày rồi tôi không ăn uống tử tế. Tôi không thấy đói vì còn đủ thứ điên khùng khác đang xảy ra với cơ thể và đầu óc tôi. Andrea nói là tôi cần phải ăn. Cô ấy đi lại tủ lạnh lấy ra một hộp xúp gazpacho Don Simon (ở Tây Ban Nha họ bán như hộp nước ép hoa quả).

“Uống cái này đi,” cô ấy nói, vặn mở nắp đưa tôi.

Tôi uống một ngụm. Lúc nếm nó thì tôi cũng nhận ra mình đói nên tôi uống thêm. Chắc tôi uống cũng cả nửa hộp rồi thì phải đi ra ngoài nôn hết ra. Đành là uống gazpacho Don Simon xong rồi nôn thì không phải dấu hiệu chắc ăn nhất đời là ta bị bệnh, nhưng Andrea không chịu đánh liều.

“Ôi Chúa ơi,” cô ấy nói. “Mình đi thôi.”

“Đi đâu?” tôi hỏi.

“Đến trung tâm y tế.”

“Họ sẽ bắt anh uống thuốc,” tôi đáp. “Anh không uống thuốc được đâu.”

“Matt à. Anh cần uống thuốc. Anh đã quá cái ngưỡng được chọn không uống thuốc rồi. Mình sẽ đi, được chưa?”

Tôi thêm dấu hỏi ở đó, nhưng tôi không thật sự nhớ đó là câu hỏi. Tôi không nhớ mình trả lời ra sao, nhưng tôi nhớ là bọn tôi đến trung tâm y tế. Và tôi được phát thuốc.

Bác sĩ kiểm tra kỹ hai bàn tay tôi. Tay tôi run rẩy. “Vậy cơn hoảng loạn đã kéo dài bao lâu?”

“Thật ra thì nó chưa dừng. Tim em vẫn còn đập quá nhanh. Em cảm thấy không bình thường.” “Không bình thường” còn lâu mới đủ diễn tả chuyện đó. Nhưng tôi không nghĩ mình có nói thêm như vậy. Nói thôi cũng đã là một nỗ lực kinh khủng.

“Adrenaline mà. Có vậy thôi. Em thở thế nào. Em có thở quá nhanh không?”

“Không. Chỉ có tim em thôi. Ý em là hơi thở của em có vẻ... không bình thường... nhưng mà cái gì cũng có vẻ không bình thường cả.”

Ông nghe tim tôi. Ông nghe bằng tay. Ấn hai ngón tay lên ngực tôi. Ông ngừng cười.

“Em đang dùng ma túy phải không?”

“Không!”

“Em đã từng dùng chưa?”

“Trong đời em đã từng dùng. Nhưng tuần này thì không. Nhưng em uống nhiều.”

Vale, vale, vale, ” [1] ông nói. “Em cần thuốc an thần Diazepam. Tối đa. Mức tối đa tôi có thể phát cho em.” Với một bác sĩ ở một đất nước mà ta có thể mua Diazepam thoải mái không cần toa, như thể thuốc giảm đau hạ sốt Paracetamol hay Ibuprofen, nói vậy thì cũng khá là có ý nghĩa. “Thứ này sẽ chữa được cho em. Tôi hứa.”

Tôi nằm đó, hình dung các viên thuốc đang có tác dụng. Cơn hoảng loạn dịu lại còn mức lo âu trong chốc lát. Nhưng thật ra cảm giác khuây khỏa tạm thời đó kéo theo nhiều hoảng loạn hơn nữa. Và cái này thì đúng là cơn lũ. Tôi cảm thấy mọi thứ bị kéo đi, như Brody trong phim Hàm cá mập ngồi trên bãi biển và nghĩ mình thấy cá mập. Tôi nằm đó trên sofa nhưng cảm thấy đúng nghĩa đen là bị kéo đi. Như thể có gì đang đưa tôi đi xa thực tại hơn nữa.

Tiếng Tây Ban Nha: Được rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 2 năm 2025

« Lùi
giới Thiệu Thật khó tin là có cuốn sách này Vài lời, trước khi chúng ta bắt đầu Phần 1 RƠI Tại sao khó hiểu trầm cảm Một khung cảnh đẹp Cuộc chuyện trò xuyên thời gian - phần một Những viên thuốc Sát thủ Những điều người ta nói với người bị trầm cảm mà không nói trong các tình huống hiểm nghèo khác Giả dược vô hiệu Cảm nhận mưa mà không cần dù Đời sống Vô tận Niềm hy vọng không thành Cơn lốc Các triệu chứng của tôi Ngân hàng ngày xấu Những thứ trầm cảm nói với bạn Số liệu thực tế Tì đầu vào cửa sổ Tuổi thơ khá bình thường Bạn đến nhà Con trai không khóc Phần 2 TIẾP ĐẤT Ẩn số chưa biết Bộ não là cơ thể - phần một Thằng tâm thần Những ngày chồng chất Dấu hiệu cảnh báo Những con quỷ Tồn tại Phần 3 TRÈO LÊN Những thứ bạn nghĩ lần hoảng loạn thứ 1.000 Nghệ thuật tự đi một mình Cuộc chuyện trò xuyên thời gian - phần hai Lý do để sống tiếp Tình yêu Làm sao để giúp đỡ người bị trầm cảm hay lo âu Một khoảnh khắc vu vơ Những thứ từng xảy đến với tôi đã khơi dậy được sự đồng cảm hơn là tạo nên sự trầm cảm Sự sống trên trái đất đối với người ngoài hành tinh Khoảng trống Quyền lực và vinh quang Paris Lý do phải mạnh mẽ Vũ khí Chạy bộ Bộ não là cơ thể - phần hai Người nổi tiếng Abraham Lincoln và món quà đáng sợ Trầm cảm là... Trầm cảm còn... Cuộc chuyện trò xuyên thời gian - phần ba Phần 4 SỐNG Những đám mây hình nấm Chữ L hoa Sống chậm Đáy và đỉnh Ngoặc đơn Tiệc #lýdođểsốngtiếp Những thứ làm tôi bệnh nặng hơn Những thứ (đôi khi) làm tôi thấy khá hơn Phần 5 KIẾP NGƯỜI Làm sao để vui vẻ hơn Schopenhauer một chút Self-help Ngẫm về thời gian Formentera Hình ảnh trên màn hình Nhỏ nhoi Sống thế nào (bốn mươi lời khuyên tôi thấy hữu ích nhưng không phải lúc nào cũng làm theo) Những thứ tôi vẫn vui hưởng từ thời tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ vui hưởng gì được nữa Đọc thêm Vài lời và tri ân
Tiến »