Lý Do Để Sống Tiếp

Lượt đọc: 2372 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
giới Thiệu Thật khó tin là có cuốn sách này Vài lời, trước khi chúng ta bắt đầu Phần 1 RƠI Tại sao khó hiểu trầm cảm Một khung cảnh đẹp Cuộc chuyện trò xuyên thời gian - phần một Những viên thuốc Sát thủ Những điều người ta nói với người bị trầm cảm mà không nói trong các tình huống hiểm nghèo khác Giả dược vô hiệu Cảm nhận mưa mà không cần dù Đời sống Vô tận Niềm hy vọng không thành Cơn lốc Các triệu chứng của tôi Ngân hàng ngày xấu Những thứ trầm cảm nói với bạn Số liệu thực tế Tì đầu vào cửa sổ Tuổi thơ khá bình thường Bạn đến nhà Con trai không khóc Phần 2 TIẾP ĐẤT Ẩn số chưa biết Bộ não là cơ thể - phần một Thằng tâm thần Những ngày chồng chất Dấu hiệu cảnh báo Những con quỷ Tồn tại Phần 3 TRÈO LÊN Những thứ bạn nghĩ lần hoảng loạn thứ 1.000 Nghệ thuật tự đi một mình Cuộc chuyện trò xuyên thời gian - phần hai Lý do để sống tiếp Tình yêu Làm sao để giúp đỡ người bị trầm cảm hay lo âu Một khoảnh khắc vu vơ Những thứ từng xảy đến với tôi đã khơi dậy được sự đồng cảm hơn là tạo nên sự trầm cảm Sự sống trên trái đất đối với người ngoài hành tinh Khoảng trống Quyền lực và vinh quang Paris Lý do phải mạnh mẽ Vũ khí Chạy bộ Bộ não là cơ thể - phần hai Người nổi tiếng Abraham Lincoln và món quà đáng sợ Trầm cảm là... Trầm cảm còn... Cuộc chuyện trò xuyên thời gian - phần ba Phần 4 SỐNG Những đám mây hình nấm Chữ L hoa Sống chậm Đáy và đỉnh Ngoặc đơn Tiệc #lýdođểsốngtiếp Những thứ làm tôi bệnh nặng hơn Những thứ (đôi khi) làm tôi thấy khá hơn Phần 5 KIẾP NGƯỜI Làm sao để vui vẻ hơn Schopenhauer một chút Self-help Ngẫm về thời gian Formentera Hình ảnh trên màn hình Nhỏ nhoi Sống thế nào (bốn mươi lời khuyên tôi thấy hữu ích nhưng không phải lúc nào cũng làm theo) Những thứ tôi vẫn vui hưởng từ thời tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ vui hưởng gì được nữa Đọc thêm Vài lời và tri ân
Tiến »
Giả dược vô hiệu

❊ ❊ ❊

Thuốc men không có tác dụng với tôi. Tôi nghĩ lỗi ở tôi phần nào.

Trong Khoa học sai lầm, Ben Goldacre chỉ ra rằng: “Bạn là thứ phản ứng lại giả dược. Cơ thể bạn chơi khăm đầu óc. Bạn không thể tin tưởng mình được.” Điều này đúng và chắc hẳn nó có thể diễn ra theo cả hai cách. Trong giai đoạn tồi tệ nhất đó, khi trầm cảm cộng tồn với rối loạn hoảng sợ cả 24/7, tôi sợ mọi thứ. Nói đúng nghĩa đen là tôi sợ cả cái bóng của mình. Nếu nhìn một vật nào đó đủ lâu - giày, gối tựa, đám mây - tôi sẽ thấy một thứ tà ác nào đó bên trong nó, một tà lực mà, nếu vào một thế kỷ mê tín hơn trước đây thì ắt tôi đã cho là quỷ. Nhưng thứ tôi sợ nhất là thuốc hay bất cứ gì (rượu, thiếu ngủ, tin bất ngờ, ngay cả xoa bóp) làm thay đổi trạng thái tinh thần.

Về sau, trong những cơn lo âu nhẹ hơn, tôi thường thấy mình uống rượu quá nhiều. Cái thứ đệm ấm áp dịu dàng cho kiếp sống đó làm khuây khỏa đến mức rốt cuộc ta quên mất tình trạng váng vất sẽ đến sau đó. Sau những cuộc gặp quan trọng, tôi lại thấy mình ngồi một mình trong quán rượu, uống tì tì cả chiều và suýt lỡ chuyến tàu cuối về nhà. Nhưng từ năm 1999 cho tới khi tôi trở lại mức độ bất ổn tương đối bình thường này là một khoảng thời gian dài nhiều năm tháng nữa.

Thật trái khoáy là giai đoạn tôi cần đầu óc mình đỡ hơn nhất lại là lúc tôi không muốn tích cực can thiệp vào đầu óc mình. Không phải tôi không muốn khỏe lại, mà do tôi không thật lòng tin mình có thể khỏe lại được, hay tôi tin rằng việc khỏe lại còn khó xảy ra hơn so với việc tệ hơn. Mà tệ đi nữa thì thật khiếp đảm.

Nên tôi nghĩ một phần vấn đề là tác dụng ngược của hiệu ứng giả dược. Tôi vừa nuốt Diazepam vào là tức thì hoảng loạn và tôi vừa cảm thấy thuốc có tác dụng thì nỗi hoảng loạn tăng thêm. Cho dù đó là tác dụng tốt.

Nhiều tháng sau, khi tôi bắt đầu dùng thuốc chống trầm cảm từ cây ban âu thì cũng xảy ra chuyện tương tự. Nó thậm chí cũng xảy ra ở cùng mức độ khi uống thuốc giảm đau hạ sốt Ibuprofen. Vậy thì rõ ràng lỗi không hoàn toàn là ở Diazepam. Mà Diazepam thì còn lâu mới là thuốc mạnh nhất có trên thị trường. Vậy nhưng cảm giác và mức độ mất kết nối tôi cảm thấy khi dùng Diazepam là cái mà người khác cũng nói họ cảm thấy, vì vậy mà tôi nghĩ loại thuốc an thần đó (đối với tôi) ít nhất cũng là một phần vấn đề.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 2 năm 2025

« Lùi
giới Thiệu Thật khó tin là có cuốn sách này Vài lời, trước khi chúng ta bắt đầu Phần 1 RƠI Tại sao khó hiểu trầm cảm Một khung cảnh đẹp Cuộc chuyện trò xuyên thời gian - phần một Những viên thuốc Sát thủ Những điều người ta nói với người bị trầm cảm mà không nói trong các tình huống hiểm nghèo khác Giả dược vô hiệu Cảm nhận mưa mà không cần dù Đời sống Vô tận Niềm hy vọng không thành Cơn lốc Các triệu chứng của tôi Ngân hàng ngày xấu Những thứ trầm cảm nói với bạn Số liệu thực tế Tì đầu vào cửa sổ Tuổi thơ khá bình thường Bạn đến nhà Con trai không khóc Phần 2 TIẾP ĐẤT Ẩn số chưa biết Bộ não là cơ thể - phần một Thằng tâm thần Những ngày chồng chất Dấu hiệu cảnh báo Những con quỷ Tồn tại Phần 3 TRÈO LÊN Những thứ bạn nghĩ lần hoảng loạn thứ 1.000 Nghệ thuật tự đi một mình Cuộc chuyện trò xuyên thời gian - phần hai Lý do để sống tiếp Tình yêu Làm sao để giúp đỡ người bị trầm cảm hay lo âu Một khoảnh khắc vu vơ Những thứ từng xảy đến với tôi đã khơi dậy được sự đồng cảm hơn là tạo nên sự trầm cảm Sự sống trên trái đất đối với người ngoài hành tinh Khoảng trống Quyền lực và vinh quang Paris Lý do phải mạnh mẽ Vũ khí Chạy bộ Bộ não là cơ thể - phần hai Người nổi tiếng Abraham Lincoln và món quà đáng sợ Trầm cảm là... Trầm cảm còn... Cuộc chuyện trò xuyên thời gian - phần ba Phần 4 SỐNG Những đám mây hình nấm Chữ L hoa Sống chậm Đáy và đỉnh Ngoặc đơn Tiệc #lýdođểsốngtiếp Những thứ làm tôi bệnh nặng hơn Những thứ (đôi khi) làm tôi thấy khá hơn Phần 5 KIẾP NGƯỜI Làm sao để vui vẻ hơn Schopenhauer một chút Self-help Ngẫm về thời gian Formentera Hình ảnh trên màn hình Nhỏ nhoi Sống thế nào (bốn mươi lời khuyên tôi thấy hữu ích nhưng không phải lúc nào cũng làm theo) Những thứ tôi vẫn vui hưởng từ thời tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ vui hưởng gì được nữa Đọc thêm Vài lời và tri ân
Tiến »