Lý Do Để Sống Tiếp

Lượt đọc: 2406 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
giới Thiệu Thật khó tin là có cuốn sách này Vài lời, trước khi chúng ta bắt đầu Phần 1 RƠI Tại sao khó hiểu trầm cảm Một khung cảnh đẹp Cuộc chuyện trò xuyên thời gian - phần một Những viên thuốc Sát thủ Những điều người ta nói với người bị trầm cảm mà không nói trong các tình huống hiểm nghèo khác Giả dược vô hiệu Cảm nhận mưa mà không cần dù Đời sống Vô tận Niềm hy vọng không thành Cơn lốc Các triệu chứng của tôi Ngân hàng ngày xấu Những thứ trầm cảm nói với bạn Số liệu thực tế Tì đầu vào cửa sổ Tuổi thơ khá bình thường Bạn đến nhà Con trai không khóc Phần 2 TIẾP ĐẤT Ẩn số chưa biết Bộ não là cơ thể - phần một Thằng tâm thần Những ngày chồng chất Dấu hiệu cảnh báo Những con quỷ Tồn tại Phần 3 TRÈO LÊN Những thứ bạn nghĩ lần hoảng loạn thứ 1.000 Nghệ thuật tự đi một mình Cuộc chuyện trò xuyên thời gian - phần hai Lý do để sống tiếp Tình yêu Làm sao để giúp đỡ người bị trầm cảm hay lo âu Một khoảnh khắc vu vơ Những thứ từng xảy đến với tôi đã khơi dậy được sự đồng cảm hơn là tạo nên sự trầm cảm Sự sống trên trái đất đối với người ngoài hành tinh Khoảng trống Quyền lực và vinh quang Paris Lý do phải mạnh mẽ Vũ khí Chạy bộ Bộ não là cơ thể - phần hai Người nổi tiếng Abraham Lincoln và món quà đáng sợ Trầm cảm là... Trầm cảm còn... Cuộc chuyện trò xuyên thời gian - phần ba Phần 4 SỐNG Những đám mây hình nấm Chữ L hoa Sống chậm Đáy và đỉnh Ngoặc đơn Tiệc #lýdođểsốngtiếp Những thứ làm tôi bệnh nặng hơn Những thứ (đôi khi) làm tôi thấy khá hơn Phần 5 KIẾP NGƯỜI Làm sao để vui vẻ hơn Schopenhauer một chút Self-help Ngẫm về thời gian Formentera Hình ảnh trên màn hình Nhỏ nhoi Sống thế nào (bốn mươi lời khuyên tôi thấy hữu ích nhưng không phải lúc nào cũng làm theo) Những thứ tôi vẫn vui hưởng từ thời tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ vui hưởng gì được nữa Đọc thêm Vài lời và tri ân
Tiến »
Đời sống

❊ ❊ ❊

Bảy tháng trước lần uống viên Diazepam đầu tiên, tôi đến văn phòng cơ quan tuyển dụng ở trung tâm London.

“Vậy em muốn làm gì với đời mình?” nhân viên tuyển dụng hỏi. Chị ta có gương mặt dài nghiêm trang, như tượng trên đảo Phục Sinh.

“Em không biết.”

“Em nghĩ mình làm nhân viên bán hàng được không?”

“Có lẽ,” tôi nói dối. Tôi hơi váng vất. (Chúng tôi sống kế bên một quán rượu. Tầm lít rưỡi bia lager và một hai ly cocktail Black Russian là lệ hằng đêm của tôi.) Tôi chẳng mấy biết mình muốn làm gì với đời nhưng tôi khá chắc nó không bao gồm làm nhân viên bán hàng.

“Nói thật thì lý lịch của em đưa ra một hình ảnh mờ mịt. Nhưng giờ là tháng Tư. Không phải mùa tốt nghiệp. Nên chúng tôi sẽ tìm được cho em việc gì đó.”

Chị ta nói đúng. Sau một loạt phỏng vấn tai họa, tôi nhận được việc bán không gian quảng cáo cho tờ chuyên ngành báo chí Press Gazette ở Croydon. Tôi được một người Úc tên Iain giám sát, anh ta giải thích cho tôi những nguyên tắc bán hàng cơ bản.

“Em nghe về Aida chưa?” anh ta hỏi.

“Vở opera?”

“Sao? Không phải. AIDA. Attention (Chú ý). Interest (Hứng thú). Desire (Mong muốn). Action (Hành động). Bốn giai đoạn của một cuộc gọi điện bán hàng. Em làm họ chú ý, rồi hứng thú, rồi muốn làm gì đó, sau đấy thì họ quyết định hành động.”

“Dạ.”

Rồi khi không, anh ta nói. “Tôi có dương vật khổng lồ.”

“Hả?”

“Thấy chưa? Tôi làm em chú ý rồi.”

“Vậy là em phải nói về dương vật của mình.”

“Không phải. Đó là ví dụ.”

“Hiểu rồi,” tôi nói, nhìn ra cửa sổ về bầu trời Croydon xám ảm đạm.

Tôi không hòa hợp lắm với Iain. Đúng là anh ta có mời tôi “vào hội với mấy anh chàng” lúc ăn trưa, làm một vại bia và chơi bi-da. Họ chỉ toàn đùa tục rồi nói về bóng đá và nói xấu bạn gái. Tôi ghét chuyện đó. Từ mười ba tuổi đến giờ tôi chưa từng cảm thấy lạc lõng như vậy. Dự tính của tôi và của Andrea là sắp xếp đời mình để mùa hè đó không phải quay lại Ibiza. Nhưng một lần nghỉ ăn trưa tôi cảm thấy trong lòng ảm đạm vô cùng, như thể vừa có đám mày bao phủ tâm hồn. Tôi đúng nghĩa là không nuốt nổi một giờ nào làm cái việc gọi điện cho những người không muốn bị gọi nữa. Nên tôi bỏ việc. Cứ vậy bỏ đi. Tôi là một kẻ thất bại. Một kẻ bỏ cuộc. Tôi không có gì đằng chân trời. Tôi đang tụt dốc, trở nên yếu đi trước một chứng bệnh đang chờ sẵn. Nhưng tôi không nhận ra điều đó. Hay không cần biết. Tôi chỉ nghĩ đến chuyện chạy trốn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 2 năm 2025

« Lùi
giới Thiệu Thật khó tin là có cuốn sách này Vài lời, trước khi chúng ta bắt đầu Phần 1 RƠI Tại sao khó hiểu trầm cảm Một khung cảnh đẹp Cuộc chuyện trò xuyên thời gian - phần một Những viên thuốc Sát thủ Những điều người ta nói với người bị trầm cảm mà không nói trong các tình huống hiểm nghèo khác Giả dược vô hiệu Cảm nhận mưa mà không cần dù Đời sống Vô tận Niềm hy vọng không thành Cơn lốc Các triệu chứng của tôi Ngân hàng ngày xấu Những thứ trầm cảm nói với bạn Số liệu thực tế Tì đầu vào cửa sổ Tuổi thơ khá bình thường Bạn đến nhà Con trai không khóc Phần 2 TIẾP ĐẤT Ẩn số chưa biết Bộ não là cơ thể - phần một Thằng tâm thần Những ngày chồng chất Dấu hiệu cảnh báo Những con quỷ Tồn tại Phần 3 TRÈO LÊN Những thứ bạn nghĩ lần hoảng loạn thứ 1.000 Nghệ thuật tự đi một mình Cuộc chuyện trò xuyên thời gian - phần hai Lý do để sống tiếp Tình yêu Làm sao để giúp đỡ người bị trầm cảm hay lo âu Một khoảnh khắc vu vơ Những thứ từng xảy đến với tôi đã khơi dậy được sự đồng cảm hơn là tạo nên sự trầm cảm Sự sống trên trái đất đối với người ngoài hành tinh Khoảng trống Quyền lực và vinh quang Paris Lý do phải mạnh mẽ Vũ khí Chạy bộ Bộ não là cơ thể - phần hai Người nổi tiếng Abraham Lincoln và món quà đáng sợ Trầm cảm là... Trầm cảm còn... Cuộc chuyện trò xuyên thời gian - phần ba Phần 4 SỐNG Những đám mây hình nấm Chữ L hoa Sống chậm Đáy và đỉnh Ngoặc đơn Tiệc #lýdođểsốngtiếp Những thứ làm tôi bệnh nặng hơn Những thứ (đôi khi) làm tôi thấy khá hơn Phần 5 KIẾP NGƯỜI Làm sao để vui vẻ hơn Schopenhauer một chút Self-help Ngẫm về thời gian Formentera Hình ảnh trên màn hình Nhỏ nhoi Sống thế nào (bốn mươi lời khuyên tôi thấy hữu ích nhưng không phải lúc nào cũng làm theo) Những thứ tôi vẫn vui hưởng từ thời tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ vui hưởng gì được nữa Đọc thêm Vài lời và tri ân
Tiến »