Rối loạn nhịp tim? Lại còn máu tim?
Chu Lôi cảm thấy mình bị cô tiểu mỹ trước mắt này coi thành con nai rồi!
Câu chuyện tình cảm sâu sắc của Chu Lôi lập tức bị Tiểu Mỹ cắt ngang, anh ta muốn nối lại cũng chẳng nối được.
Cảnh tượng này lại khiến Hiểu Hy vô cùng sảng khoái, cả buổi sáng bị tên vô lại Chu Lôi đè nén, cuối cùng cũng có người xả giận thay cô.
Thấy Chu Lôi không nói gì, Tiểu Mỹ cười đắc ý, rồi lại tiếp tục.
"Hiểu Hy, cô dữ thật đấy! Cổ anh chàng đẹp trai này không phải do cô cắn chứ?
Đây là bị ma cà rồng nhập à? Nhìn băng quấn thế này, không phải mười dấu răng, thì cũng phải chín!"
Hiểu Hy vừa nãy còn sướng, giờ lại trở nên uất ức vô cùng, rốt cuộc đêm qua ai mới là người dữ dội? Lúc này Hiểu Hy ngay cả nhịp độ mặc quần áo cũng chậm hơn nửa nhịp, mấy bộ quần áo mà mất tới hơn chục phút mới mặc xong.
Không còn cách nào, động một cái là đau mà!
"Được rồi được rồi, không còn chuyện gì của cô nữa, cô đi đi!"
"Cứ để tôi đi thế này à? Anh cũng không sắp xếp cho tôi bữa sáng?"
Một bữa sáng thì không sao, nhưng cái miệng độc địa của Tiểu Mỹ này thực sự quá hành hạ người ta.
Suốt bữa sáng, Tiểu Mỹ suýt nữa là tra khảo hộ tịch của Chu Lôi, nói gì thì Chu Lôi ra ngoài tìm vụng trộm chứ không có ý định mở rộng hậu cung, nên đương nhiên không khai thật.
"Nhà tôi làm nghề buôn bán nhỏ, tôi chỉ là một kẻ nhàn rỗi trong nhà thôi, không có việc gì thì ra ngoài ngắm cảnh đẹp, cùng bạn bè đi du lịch đó đây."
Lời Chu Lôi nói quả thực đúng với suy đoán của Hiểu Hy, tuy cô không có cảm giác gì với con nhà giàu, đặc biệt là loại con nhà giàu không biết cầu tiến, nhưng hiện tại cô cũng chỉ có thể tạm thời ở bên Chu Lôi mà xem thử.
Thế nhưng Tiểu Mỹ này rõ ràng không có cảm giác như Hiểu Hy, mặc kệ là giàu đời thứ mấy, chỉ cần có tiền là được.
Ăn sáng xong, Tiểu Mỹ liền đi làm, lúc đi còn lén sau lưng Hiểu Hy ném cho Chu Lôi một cái liếc mắt đưa tình. Tuy Tiểu Mỹ không tính là rất xinh, nhưng cũng khá ổn, cái liếc mắt này thực sự khiến lòng Chu Lôi ngứa ngáy.
Cả ngày hôm đó Chu Lôi có thể nói là dính lấy Hiểu Hy, ăn cơm, mua sắm, xem phim, làm hết mấy chuyện tình cảm nam nữ, mà Chu Lôi còn không biết kiêng dè, gặp không ít người quen.
Nhưng mấy người này vừa nhìn là biết Chu Lôi ra ngoài tìm vụng trộm, nên cũng không vạch trần, chỉ gật đầu rồi đi qua.
Chu Lôi muốn chính là hiệu quả này, không làm lớn chuyện mình đi vụng trộm lên, thì chuyện dọn ra khỏi nhà làm sao có sức thuyết phục được!
Hiểu Hy đáng thương cứ thế bị Chu Lôi lợi dụng, còn chiếm tiện nghi, mà bản thân cô lại hoàn toàn không biết gì.
Tới tối, Chu Lôi đưa cho Hiểu Hy một viên thuốc, đây là thuốc Chu Lôi đặc biệt mua ở hiệu thuốc là Dục Đình (thuốc tránh thai khẩn cấp). Không dùng biện pháp bảo vệ thì đương nhiên phải uống thuốc. Thí nghiệm thì thí nghiệm, nhưng nguyên tắc của Chu Lôi không thể thay đổi, thế nào đi nữa, anh cũng không hy vọng lại thấy người phụ nữ nào vì anh mà mang thai.
Chu Lôi không muốn, Hiểu Hy lại càng không muốn. Hiểu Hy không chút do dự nhận lấy rồi uống một phát.
"Cổ anh rốt cuộc bị làm sao vậy? Có cần tôi xem giúp không? Tôi là bác sĩ đấy!"
Dù sao đi nữa, sau một ngày ở chung, hai người cũng thân thiết hơn nhiều, đặc biệt là sự quan tâm chu đáo của Chu Lôi khiến lòng Hiểu Hy rất hài lòng.
Chu Lôi sờ vết thương trên cổ, nghĩ thầm cũng đến lúc thay thuốc rồi.
"Cổ tôi bị thương vài hôm trước, nhân tiện cô xem giúp tôi nhé."
Hiểu Hy tiến lên, nhẹ nhàng tháo băng gạc trên cổ Chu Lôi, nhưng lại không thấy chỗ bị thương trên cổ anh ta đâu.
Hiểu Hy cau mày, "Cổ anh không phải bị bong gân đấy chứ? Cũng không có vết thương nào mà? Anh nói xem, có chút kiến thức y học cơ bản không vậy, bong gân thì cần gì quấn băng?"
Chu Lôi ngẩn ra, đến trước gương nhìn, vết thương trên cổ quả nhiên đã biến mất, thậm chí một tí sẹo cũng không có!
Chu Lôi hơi cau mày, vết thương trên cổ tuy đã hồi phục phần lớn, nhưng với tốc độ bình thường, cũng không thể một đêm là khỏi được! Vậy mà giờ đã lành lặn như ban đầu, tốc độ hồi phục như vậy có thể nói là đáng sợ, nhưng tại sao lại như thế? Vấn đề là ở Hiểu Hy hay ở đâu đó?
Còn luồng khí tức cực kỳ khổng lồ đêm qua nữa, tất cả những điều này khiến Chu Lôi không thể không xem xét lại những biến đổi trên cơ thể mình.
Chu Lôi tò mò quan sát Hiểu Hy, rồi nhẹ nhàng nói.
"Cô đúng là người mang may mắn cho tôi!"
"Hả? Ý gì?"
Chu Lôi khẽ cười, chuyện này không giải thích được. Để xác định hiện tượng này có phải ngẫu nhiên hay không, Chu Lôi đặc biệt tự rạch một vết nhỏ trên ngón tay mình, đoạn không nói lời nào bắt đầu thí nghiệm!
"Đừng! Không được! Tôi vẫn chưa hồi phục xong!"
Cô gái nhỏ Hiểu Hy sao có thể là đối thủ của Chu Lôi? Thêm một đêm hoang đường nữa, hai người cùng khẳng định một vấn đề: đó là Chu Lôi thực sự một đêm một lần, và Hiểu Hy thực sự khác biệt.
Chu Lôi nhìn vết thương trên ngón tay đã lành hơn phân nửa, rốt cuộc Hiểu Hy có gì khác với những người phụ nữ khác? Đến giờ anh vẫn chưa nhìn ra, nhưng anh biết rõ một điều: người phụ nữ này không thể dễ dàng thả đi!
Còn suy nghĩ của Hiểu Hy lúc này lại là: tốt nhất một tuần gặp Chu Lôi một lần là đủ, nếu không thì sẽ chết người mất!
Chu Lôi còn chưa kịp kiếm cớ rời đi, thì Hiểu Hy sáng sớm đã bảo có việc rồi chạy mất. Chu Lôi nhún vai, cũng vừa ý anh.
Chu Lôi gọi Hầu Tử sang một bên, rồi hỏi nó.
"Lần trước tôi bảo anh cho người điều tra Hiểu Hy này, có phát hiện gì không?"
"Không phát hiện gì cả, mọi thứ đều rất bình thường."
Hầu Tử tưởng Chu Lôi lo lắng thân phận Hiểu Hy có vấn đề, nhưng Chu Lôi lại đang phân tích điểm đặc thù của Hiểu Hy. Thế mà Hầu Tử nói vậy, khiến Chu Lôi mất hết manh mối. Anh bất lực thở dài, đành phải quy hiện tượng này cho tính đặc thù của cơ thể Hiểu Hy.
"Anh cho người để mắt tới cô ấy, đừng để xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn."
Hầu Tử gật đầu, cũng không suy nghĩ nhiều, dù sao mỗi người phụ nữ của Chu Lôi đều như vậy.
"Sếp, giờ Chiến Lang không có hàng, hàng của gia tộc Nikola đi rất nhanh. Họ gửi thư, hàng sắp hết, bảo chúng ta bắt đầu chuẩn bị."
Chu Lôi cười nhạt, hiện tại vết thương đã hoàn toàn hồi phục, rất thích hợp để ra ngoài làm chút chuyện chính đáng.
"Được rồi, anh đi báo cho Cung Thừa Hạo đi, nói với anh ấy ngày mai chúng ta xuất phát."
Sau khi quyết định hành động, Chu Lôi bắt đầu suy nghĩ nên giao nhà cho ai trông coi. Hiện tại bên tập đoàn đã có Triệu Dĩnh, việc này hoàn toàn không cần Chu Lôi lo, nhưng bên hội lại do Chu Lôi trực tiếp chỉ huy. Sau này Chu Lôi muốn trở lại giới lính đánh thuê, chuyện của hội nhất định phải giao cho người mình tin tưởng quản lý, đó không chỉ là căn cơ của anh, mà còn là nơi dự trữ nhân tài cho đội lính đánh thuê về sau.
Chu Lôi suy đi tính lại, lần lượt gọi Lang Nhị, Anh Nhị, Trần Vũ và Vương Đào vào phòng làm việc.
Bốn người ngồi xuống, họ biết Chu Lôi gọi họ đến chắc chắn có nhiệm vụ.
Chu Lôi nhìn bốn người trước mặt, đây đều là những người từ rất sớm đã theo anh làm việc, đối với họ, Chu Lôi rất tin tưởng.
"Có chuyện muốn nói với các anh. Hiện tại tỉnh HZ đã được chúng ta bình định, mà Giới Luật Hội của chúng ta lại không kinh doanh mấy thứ linh tinh, bao nhiêu anh em rảnh rỗi phía dưới quả thực lãng phí.
Cho nên tôi quyết định điều động một nửa số người ra nước ngoài phát triển đội lính đánh thuê, còn việc trong nhà tôi định giao cho các anh.
Các anh là bốn người tôi vô cùng tin tưởng, giao cho các anh tôi rất yên tâm."
Nghe xong, Trần Vũ và Vương Đào không có phản ứng gì nhiều, chỉ hơi ngạc nhiên trước tốc độ phát triển của Chu Lôi, vừa mới bình định tỉnh HZ đã vội vàng mở rộng ra bên ngoài, tốc độ này quả thực quá nhanh.
Còn Lang Nhị và Anh Nhị thì có chút thất vọng vì Chu Lôi không đưa họ lên chiến trường lính đánh thuê.
"Sếp, tám anh em chúng tôi, anh mang đi sáu người, dựa vào đâu mà để lại hai chúng tôi chứ, anh hay là mang chúng tôi đi luôn đi."
Lang Nhị ấm ức oán trách. Chu Lôi cũng muốn mang họ đi, nhưng điều đó không thực tế.
"Lang Nhị, có thể nói, phần lớn người phía dưới Giới Luật Hội đều do các anh huấn luyện ra. Họ kính trọng các anh, đồng thời cũng nể sợ các anh. Tôi buộc phải để lại hai người có thể khiến họ tin phục để quản lý họ.
Các anh nói xem, tám anh em các anh, tôi để ai lại đây? Để ai thì người đó cũng như anh thế này. Thế giới bên ngoài tuy có nhiều thử thách hơn, nhưng đống việc lớn trong nhà cũng là một vấn đề khó khăn!
Tôi để lại hai người là niềm tin của tôi đối với các anh. Sở dĩ tôi không để đội Báo và đội Mèo ở lại, là vì các anh xuất thân từ quân đội, kỷ luật đã thấm vào tận xương tủy, các anh thích hợp với công việc quản lý hơn họ, còn họ lại thích hợp với khai thác mở mang hơn.
Mỗi người một chuyên môn, các anh đừng có oán trách nữa. Đằng nào thì về sau chúng ta cũng áp dụng chế độ luân phiên, cách một thời gian thì các anh lên, đổi Lang Tam và Anh Tam xuống. Hai anh thấy thế có hài lòng không?"
Tuy Chu Lôi không hạ thấp đội Báo và Mèo để đề cao họ, nhưng những lời vừa rồi cũng khiến Lang Nhị và Anh Nhị rất dễ chịu. Kỷ luật là một ưu điểm, đây là điểm họ mạnh hơn phái Lục Lâm (giang hồ).
Hơn nữa Chu Lôi còn đề xuất chế độ đổi ca, điều này khiến Lang Nhị và Anh Nhị vô cùng hài lòng. Dù sao đi nữa, họ vẫn có cơ hội ra chiến trường, chứ không đến nỗi cả đời chỉ biết giữ nhà.
"Vâng thưa sếp, chúng tôi đều nghe theo anh."
Chu Lôi mỉm cười nhẹ, rồi tiếp tục nói.
"Hiện tại công ty an ninh sát cánh cùng Giới Luật Hội, chi nhánh đã phủ khắp tỉnh HZ. Công ty an ninh và Giới Luật Hội phải hỗ trợ lẫn nhau, như vậy vấn đề an toàn của tất cả chúng ta mới được đảm bảo.
Vương Đào, thời gian qua vất vả cho cô rồi, chờ khi quán của mẹ Vương dọn xong, chúng ta lại đến ủng hộ."
"Sếp, không vất vả đâu."
Vương Đào nhìn Chu Lôi có chút ngẩn ngơ. Chu Lôi bây giờ có thể nói là một huyền thoại của thành phố HB bọn họ. Thử hỏi người đàn ông như vậy có mấy người phụ nữ chịu nổi? Trong lòng Vương Đào dĩ nhiên cũng có cái nhìn khác với Chu Lôi, nhưng năng lực tự chủ của cô rất mạnh. Cô biết, có những lúc quan hệ tiến thêm một bước chưa hẳn là chuyện tốt, chi bằng cứ như hiện tại, lặng lẽ giúp Chu Lôi trông coi công ty an ninh.
Chu Lôi đoạn nhìn sang Trần Vũ, "Trần Vũ, chuyện công ty anh làm không tệ. Tiếp theo tôi còn giao cho anh một nhiệm vụ nữa, đó là tài vụ của hội.
Lang Nhị và Anh Nhị phụ trách kỷ luật chính. Trước đây tài vụ do Anh Nhị quản lý, nhưng sau này Anh Nhị còn phải ra tiền tuyến, cho nên tài vụ trong nhà phải giao cho một người tôi tin tưởng và ổn định. Anh chính là người tôi nhắm trúng, không biết nhiệm vụ này anh có hoàn thành được không?"
"Ha ha, đại ca yên tâm, tôi đảm bảo không tính sai một đồng nào!"
Trần Vũ nghe thấy Chu Lôi tin tưởng mình như vậy, còn giao cho mình nắm quyền kinh tế, trong lòng đương nhiên kích động vô cùng. Lúc này nhìn Chu Lôi, quả thực còn thân hơn anh ruột của mình, mặc dù anh ta cũng không có anh ruột thật.
Chu Lôi nhìn bốn người, nhẹ nhàng mỉm cười. Chuyện trong nhà cuối cùng cũng sắp xếp xong xuôi.