Ăn Mày Tu Tiên

Lượt đọc: 5422 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 158

❊ ❊ ❊

“Kết thúc bài thi.” Giáo viên dạy Toán vung tay lên, bên dưới bỗng vang lên tiếng khóc liên hồi.

Giáo viên dạy Toán cố gắng chịu đựng tiếng khóc rống chói tai, nhanh chóng thu hồi bài thi, rồi chán nản rời khỏi lớp học.

Chẳng mấy chốc, cô Lưu đã lo lắng đi tới động viện bọn trẻ.

Hai bài thi đã khiến tâm hồn yếu ớt của các bạn nhỏ bị chấn thương nặng nề. Đánh thẳng vào tâm hồn, một kích chí mạng.

Tiểu Kha đang nằm nhoài bị tiếng khóc rống đánh thức. Cậu từ tốn ngẩng đầu lên, lại đổi tư thế khác ngủ tiếp.

Trong văn phòng, giáo viên dạy Toán đặt bài thi xuống, bắt đầu chấm bài một cách không tình nguyện.

Tổ trưởng tổ Toán khoan thai đi tới, đòi bài thi của Vương Tiểu Kha.

Sau khi giáo viên dạy Toán rút bài thi ra đã lao đầu vào trong nhiệm vụ chấm bài. Từng bài thi đều bị chấm 0 điểm, khiến tâm trạng của anh ta bùng nổ.

Tại sao hiệu trưởng lại muốn tăng độ khó bài thi, các bạn nhỏ lớp một đã phải làm bài của lớp ba, chẳng khác nào bắt bọn trẻ về nhà bị cha mẹ đánh đòn.

Cuối cùng, toàn bộ bài thi đều đã chấm xong, điểm cao nhất cũng chỉ có 5 điểm. Chỉ có thể nói là kiếm được 5 điểm chẳng hề dễ dàng.

Lúc anh ta đang bất đắc dĩ, tổ trưởng tổ Toán đã trả lại bài thi của Vương Tiểu Kha cho anh ta.

“Hả? 100 điểm ư?” Anh ta ngạc nhiên cầm bài thi lên lật xem cho kĩ. Sau khi kiểm tra mấy lần liên tiếp, cuối cùng anh ta mới tin là thật.

Toàn bộ học sinh lớp một đều liên tục khóc lóc, các giáo viên chủ nhiệm nhanh chóng chạy đến lớp để an ủi các bạn nhỏ.

Adv

Cảnh tượng đồ sộ này đã khiến bạn học cấp khác đồng loạt hóa thành tên hóng hớt.

Trương Hạo đang đứng trên mái nhà lắc đầu, khẽ mắng: “Đúng là trẻ con, chỉ một bài thi cũng có thể khóc lóc như vậy. Đâu giống như mình, thi vô cùng phóng khoáng.”

Nghĩ đến đây, cậu ta tao nhã hất tóc mái màu vàng trên trán, hoàn toàn quên mất nỗi đau khi cha mẹ cùng đánh đòn.

Khó khăn lắm cô Lưu mới dỗ được bọn trẻ thì giáo viên Tiếng Anh lại ôm một xấp bài thi bước vào lớp.

Nội tâm cô Lưu: Bài thi này khỏi thi cũng được.

Giáo viên Tiếng Anh cười lúng túng với cô ấy, trong lòng hơi bất đắc dĩ, dù gì chuyện này cũng là do bên trên sắp xếp, cô ấy chỉ có thể làm theo. Cứ thế giáo viên Tiếng Anh tiến hành kiểm tra toàn bộ.

Cô Lưu lo lắng đứng ngoài cửa, ánh mắt luôn luôn quan sát học sinh trong lớp.

Giáo viên Tiếng Anh phát từng bài thi, sắc mặt của các bạn nhỏ cũng ngày càng đỏ bừng.

Tiểu Kha được giáo viên Tiếng Anh dịu dàng đánh thức, đưa cho cậu một bài thi. Cậu nhận lấy bài thi, rồi lấy bút ra bắt đầu làm đề.

Adv

Câu đầu tiên là dịch từ mà lên lớp ba mới xuất hiện, kéo độ khó lên mức tối đa.

Encil()ruler()

Hotdog()thank()

“Hu hu~”

Tiểu Hổ: Một kích chí mạng!

Tiếp theo là tiếng khóc lóc lanh lảnh, trong lớp như có phản ứng dây chuyền, tiếng khóc rống kinh thiên động địa.

Chứng kiến cảnh tượng này, cô Lưu và giáo viên Tiếng Anh vội vàng chạy tới dỗ bạn nhỏ dẫn đầu. Tiếng khóc của các bạn nhỏ cũng dần lắng xuống trong phòng thi.

Lúc này, đầu sỏ gây ra chuyện này đang ngồi trên máy bay bay đến nước M. Vương Văn Nhã liên tục vuốt ve ngọc bội mà em trai đã tặng, khóe miệng vô thức nở nụ cười hạnh phúc…

Không biết tại sao, sau khi đeo ngọc bội này, cô ấy bỗng cảm thấy tinh thần sảng khoái, tư duy cũng trở nên nhạy bén.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »