Ăn Mày Tu Tiên

Lượt đọc: 5583 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 189

❊ ❊ ❊

Arthur nhìn chằm chằm Tiểu Kha rồi cười hung ác, sau đó hạ giọng nói.

“Người Hoa Hạ kia, tướng quân của tụi mày đã bị tra tấn mười tám loại cực hình, có lế thi thể đã bị xử lý rồi.”

Bùm!

Thân thể Tiểu Kha tỏa ra khí tức kinh thiên động địa, trong con ngươi màu lam của cậu hiện lên một tia đỏ tươi.

“Mày nói chị của tao đã chết rồi ư?”

Những lời nói lạnh như băng lan rộng, những cơn gió mạnh thổi lên trong bán kính trăm mét, như thể các vị thần sắp nổi giận!

Arthur khoanh tay và chế giễu đáp lại.

“Chị gì mà chị, ả đàn bà kia rất cứng miệng, mười cây đinh bạc xuyên thấu ngón tay mà vẫn không kêu la tiếng nào!”

“ôi, đúng là nhàm chán!” Nói xong anh ta liếʍ môi giễu cợt, giống như cực kỳ vui sướиɠ vậy. “Chết đi!”

Tiểu Kha hét lên một tiếng giận dữ, cơn tức giận bị đè nén của cậu đã hoàn toàn bùng nổ.

Cậu từ nhỏ đã không có người thân, vừa nhận được sự quan tâm chăm sóc của gia đình thì một người chị của cậu đã chết dưới tay kẻ xấu.

Lời nói của Arthur vang vọng trong đầu cậu, vừa nghĩ đến người chị quan tâm đến mình bị tra tấn đến chết đã khiến cơn giận tràn ngập tâm trí cậu.

Vùt

Thanh kiếm Kim Ô như cảm nhận được cơn tức giận của chủ nhân, nó run lên và tỏa sáng rực rỡ.

Tiểu Kha nắm chặt phi kiếm, chậm rãi đi về phía Arthur. Với mỗi bước cậu đi, khí thế của cậu lại tăng lên.

Arthur nghiêm mặt, nâng bàn tay lên, dồn lực tấn công.

“Liệt hoả chưởng!”

Ngọn lửa hình lòng bàn tay hướng về phía thanh niên mặc áo choàng trắng, đánh trúng mục tiêu rất chuẩn xác.

Arthur không khỏi bật cười.

Nhưng rồi anh ta kinh ngạc phát hiện ra chàng trai trẻ kia không hề hấn gì, ngay cả chiếc áo choàng trắng của cậu cũng không nhiễm một hạt bụi nào!

Anh ta tung ra các cuộc tấn công hết lần này đến lần khác, nhưng vô ích, không thể ngăn cản bước tiến của cậu.

“Làm sao... làm sao có thể!” Lúc này, anh ta vô cùng luống cuống.

Tiểu Kha chậm rãi nâng Kim Ô lên, áo choàng không có gió mà tự bay phấp phới, linh lực toàn thân chảy cưồn cuộn vào thân kiếm.

Thanh trường kiếm biến thành một thanh kiếm khổng lồ dài ba mét, rồi biến thành một thanh kiếm khổng lồ dài mười mét.

Cuối cùng, một thanh kiếm khổng lồ dài một trăm mét bắn thẳng lên trời! “Mẹ kiếp!”

Hàng trăm ngàn binh lính ngừng chiến đấu và kinh ngạc nhìn thanh kiếm khổng lồ.

Thanh kiếm khổng lồ dài một trăm mét như hư ảo, trên thanh kiếm có những luồng ánh sáng đầy màu sắc, trông khá thần bí.

Một luồng kiếm khí sắc bén bắn thẳng lên trời, khiến người ta cảm nhận được sự đau đớn của vết cắt dù ở cách xa hàng nghìn mét.

Trên đài cao, Vạn tông sư chợt thấy trong lòng mình không chịu nổi.

Đây không phải là thủ đoạn của tông sư, e là võ đạo tông sư cũng không làm được như thết

Mọi người ngơ ngác nhìn chàng thanh niên mặc áo choàng trắng.

Đột nhiên một vị thần tiên mặc áo bào trắng xuất hiện.

Trường kiếm ba thước định giang sơn.

Chẳng lẽ cậu ta là thần tiên giáng trần ư?

Tiểu Kha lạnh lùng nhìn Arthur, cứ thế chém thẳng thanh kiếm khổng lồ tới. Áp lực mạnh mẽ đã nghiền nát xương cốt của Arthur thành từng mảnh. Trước khi thanh kiếm rơi xuống, anh ta ngã xuống đất.

Hiện tại anh ta rất sợ hãi, cậu thanh niên mặc áo bào trắng quá đáng sợ, trước mặt cậu, anh ta chỉ giống như một con kiến.

Anh ta hét lên với Tiểu Kha bằng tất cả sức lực của mình. “Cầu xin anh đừng gϊếŧ tôi, đừng gϊếŧ tôi, tôi chịu đầu hàng!”

Lúc này mới nói những lời này thì đã quá muộn rồi! Thanh kiếm khổng lồ với uy lực vô tận đã chém đến người anh ta.

Trong nháy mắt Arthur bất tử đã chết, toàn bộ mặt đất đã bị cắt ra thành một vực sâu dài hàng trăm mét.

Một nhát kiếm này đã chém mấy ngàn quân địch chỉ trong nháy mắt!

Cảm thấy vẫn chưa hết giận, cậu lại vung kiếm lên.

Bất cứ nơi nào thanh kiếm khổng lồ quét qua, tất cả quân địch đều nổ tung thành sương máu.

Ngay cả chiếc xe tăng và xe bọc thép cũng bị chém cho nổ tung. Quân nước E sửng sốt, làm sao có thể chống lại một tồn tại đáng sợ như vậy? Mấy ngàn quân còn chưa đủ cho người ta chém một nhát kiếm.

Trong lúc nhất thời, tất cả binh lính Hoa Hạ đều giơ tay hò hét, sĩ khí đã lên tới đỉnh điểm.

Tình thế bất lợi ngay lập tức được đảo ngược, quân Hoa Hạ đều vô cùng dũng cảm, đánh cho kẻ thù tan ra. Về phía Tiểu Kha, ba dị năng giả còn lại ngơ ngác nhìn vị sát thần này, hai chân run rẩy.

Cậu quay qua lạnh lùng nhìn ba người họ, rồi lại giơ kiếm lên.

“Dám gϊếŧ chị của tôi, mấy người đều phải chết!”

Austin đổ mồ hôi đầm đìa, quỳ xuống trước mặt cậu.

“Đại nhân, Vương tướng quân chưa chết, cô ấy vẫn còn ở căn cứ của chúng tôi! Tôi sẽ dẫn ngài tới đó!”

Tiểu Kha vừa nghe vậy, con ngươi lóe lên, chậm rãi thu Kim Ô lại. “Chị của tôi... Vương tướng quân của chúng tôi vẫn chưa chết tr?” Tiểu Kha chớp mắt và ngơ ngác nhìn Austin.

Vẻ ngoài này hoàn toàn khác với vị sát thần ban nấy.

Bên kia, một chiếc trực thăng màu trắng bạc chậm rãi hạ cánh xuống căn cứ...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »